Tìm kiếm blog này

em cứ ngỡ xuống trần chỉ 1 dạo nào ngờ đâu chạy gạo đến bây chừ

Phanblogs em cứ ngỡ xuống trần chỉ 1 dạo nào ngờ đâu chạy gạo đến bây chừ
Ngày nhỏ, con ngồi lọt thỏm trong chiếc thúng, mẹ quàng đôi gánh, mẹ quẩy lên vai, con hát nghêu ngao khúc ca "Gánh gánh gồng gồng".
...Mẹ gánh đủ thứ trên đôi quang mảnh, cái đòn dài dùng lâu ngày trơn láng, hằn cả vết tay mẹ. Con lớn hơn một chút, lanh chanh đòi mẹ cho gánh thử đôi quang gánh, cả người ngơm chao đảo chòng chành, mẹ xuýt xoa đêm về xoa dầu, bôi thuốc. Khi ấy mới biết đôi quang của mẹ nặng tới nhường nào...

















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Vui lòng viết Tiếng Việt. Có dấu.
Nhận xét luôn luôn được kiểm tra trước khi xuất bản. :). Vì vậy bạn đừng cố SPAM
Cảm ơn bạn