Tìm kiếm blog này

Một số kỹ năng làm việc theo nhóm


teambuilding

Một nhóm người làm việc trong cùng một văn phòng hay thậm chí một dự án chung không phải lúc nào cũng tiến hành công việc của một nhóm làm việc. Nếu nhóm đó được quản lý theo kiểu chuyên quyền độc đoán hoàn toàn, có lẽ sẽ không có nhiều cơ hội cho sự tác động qua lại liên quan đến công việc giữa các thành viên trong nhóm. Nếu có bất kỳ tư tưởng bè phái nào trong nhóm, hoạt động của nhóm sẽ không bao giờ tiến triển được. Ngược lại, nhóm làm việc là phương thức có thể được tận dụng dù với những cá nhân ở những khoảng cách xa làm việc ở những dự án khác nhau

Free ebook

http://cid-1c0aacdf910582b7.skydrive.live.com/self.aspx/.Public/DOCS/Truyen/Ky%20nang%20lam%20viec%20nhom.zip




END


Chiếc bát gỗ

Có một người đàn ông già ốm yếu chuyển đến sống cùng với người con trai, con dâu và một cháu trai bốn tuổi. Ông đã quá già nên bàn tay ông run run, mắt thì mờ và những bước đi loạng choạng.

Chiếc bát gỗ
Một hôm cả nhà cùng nhau ăn bữa tối nhưng bàn tay người cha già run rẩy nên rất khó khăn trong việc ăn uống, ông đã làm rơi vãi thức ăn xuống sàn. Khi ông cố cầm lấy chiếc cốc thì sữa lại sóng sánh ra khăn trải bàn.

Người con trai và người con dâu bắt đầu trở nên khó chịu với tình trạng bừa bộn của ông. Người con trai bèn nói với vợ: “Chúng ta phải làm cái gì đó cho cha, tôi chịu đựng quá đủ những thứ như sữa tràn ra ngoài, tiếng loảng xoảng trong ăn uống và thức ăn rơi xuống sàn rồi”. Thế rồi vợ chồng người con liền để một chiếc bàn nhỏ ở góc nhà.

Vậy là từ đó người cha già ăn một mình ở chiếc bàn nhỏ trong khi cả nhà vui vẻ bên chiếc bàn lớn. Ông lại làm vỡ chiếc đĩa của mình mấy lần và người con lại chuyển cho ông sang chiếc bát gỗ để đựng thức ăn. Họ chỉ nhìn lướt qua ông rồi lại vui vẻ trò chuyện với nhau, mặc cho những giọt nước mắt ứ đọng trong đôi mắt người cha khi ông ngồi ăn một mình. Thỉnh thoảng họ lại càu nhàu khiển trách ông mỗi lần ông làm rơi thìa hay thức ăn ra ngoài. Chỉ riêng đứa con trai bốn tuổi của họ thì im lặng theo dõi tất cả.

Vào một buổi tối trước bữa ăn, người cha chú ý đứa con nhỏ của mình đang nghịch những mảnh gỗ trên sàn. Anh ta ấu yếm hỏi đứa trẻ: “ Con đang làm gì vậy?”. Đứa trẻ mỉm cười trả lời: “Con đang làm những chiếc bát gỗ nhỏ để cha mẹ đựng thức ăn khi sau này con lớn”.

Đứa trẻ tiếp tục mỉm cười nhìn cha rồi nhanh chóng quay trở lại công việc dở dang của nó. Câu trả lời của đứa trẻ khiến bố mẹ nó sững sờ.

Nước mắt bắt đầu lăn trên má họ. Mặc dù không có một lời nào được thốt ra nhưng họ biết họ cần phải làm gì. Bữa tối hôm đó người chồng cầm lấy bàn tay của ông cụ và dịu dàng dắt ông ra bàn ăn cùng mọi người.

Từ đó người cha già lại bắt đầu cùng ngồi ăn với con cái và đứa cháu nhỏ. Vợ chồng người con cũng không còn để ý đến những chuyện như chiếc thìa bị rơi, sữa đổ ra ngoài hay chiếc khăn trải bàn bị bẩn nữa.
Chiếc bát gỗ

Trẻ con có những cảm nhận rất ngây thơ nhưng lại đáng chú ý cho chúng ta học hỏi. Chúng quan sát bằng mắt, chúng lắng nghe bằng đôi tai và tư duy của chúng được hình thành khi tiếp nhận những thông điệp từ người lớn.

Nếu chúng nhìn thấy chúng ta đang cố gắng tạo dựng một bầu không khí gia đình ấm ấp và đầy yêu thương cho những thành viên trong nhà, chúng sẽ học theo thái độ đó cho cuộc sống của chúng khi lớn lên. Các bậc cha mẹ nên biết rằng từng cử chỉ nhỏ bé thôi cũng sẽ tạo nên nhân cách tương lai của đứa trẻ.

Hãy bắt đầu xây dựng cho trẻ từ những viên gạch nhỏ của yêu thương ngay từ bây giờ, ngay ngày hôm nay và mỗi ngày đều như vậy.

Minh Anh

Theo IndianChild



END


Đừng hiếp dâm tiếng Việt

Hôm nay nhận được lá thư từ một Việt kiều:
“Dear Hieu,Co La Di Nam. Nam co noi ve Hieu. Ngay nao Hieu di uong ca phe ( Coffee ) voi Nam andCo duoc.? Hieu email cho co Biet. Sorry if my Vietnam not good enough.Co, Christina Bates”

Đừng hiếp dâm tiếng Việt
Nam là một người bạn của tôi và người này là dì của cậu ấy, người này sang Mỹ được một thời gian và nay muốn về Việt Nam làm ăn, muốn nhờ tôi tư vấn một số vấn đề. Mọi chuyện chẳng có gì và với tính cách của tôi thì tôi sẵn sàng giúp đỡ những trường hợp như thế này hết khả năng của mình. Nhưng tôi đã viết thư từ chối.
———
Trước tiên tôi xin nhấn mạnh là tôi không quơ đũa cả nắm - vẫn có những người Việt kiều mà tôi rất kính trọng. Nhưng tôi đã gặp một số Việt Kiều và đa số họ không ít thì nhiều đều có ý xem thường người trong nước. Xem người trong nước như một cái gì đó luôn luôn lạc hậu, quê mùa, dốt nát… Gặp những trường hợp này, nhẹ thì tôi sẽ tránh đi không tiếp xúc, hôm nào “trái gió trở trời” đụng ngay ngày u ám của tôi thì tôi ngồi lại “bơm vá” cho đến khi nào ê mặt thì thôi. Tôi đã làm việc với khá nhiều người nước ngoài, và tôi rất lấy làm lạ là trong khi họ rất tôn trọng người Việt Nam, thì những người Việt Kiều này - cùng là người Việt Nam - lại rất hay có thái độ coi thường đồng bào của mình.
Ngoài ra có một điểm mà tôi cực kỳ tối kỵ, nhưng có khá nhiều các Việt Kiều trẻ thường bị, đó là quên quê hương, quên cội nguồn gốc rễ… mà dễ thấy nhất là qua việc quên tiếng Việt.
- Tôi có một người bạn, anh ta là bạn của một cô ca sĩ khá nổi tiếng - thôi không úp mở nữa, đó là cô NTV - trong một lần đi ăn chung, cô ấy khá hoạt bát nói chung là không vấn đề gì, cho đến khi cô ấy nói về thời gian mấy năm sống ở nước ngoài và bảo rằng mình không nhớ rõ tiếng Việt lắm do đã sống ở nước ngoài.
- Trong khi đó tôi có quen một người bạn đã khá cao tuổi (trên 60), người này sang Thụy Sĩ từ những năm 20 tuổi, gần 50 năm sống ở một vùng rất ít người Việt, nhưng ông vẫn giữ đúng được giọng nói của mình, một kiểu nói thuần Việt theo kiểu người xưa, và hơn cả đó là ông dạy cho những người con của mình dầu sinh ra và lớn lên ở Thụy Sĩ vẫn nói tốt tiếng Việt.
Do đó đừng nói với tôi là mới “vác xác” qua xứ người vài năm thì đã quên mất tiếng Việt. Lúc ấy không vì giữ thể diện cho bạn tôi thì chắc tôi sẽ hỏi lại: “Tôi thấy tiếng Anh của em cũng lơ lớ, tiếng Việt thì em không rành, vậy em nói tiếng gì?”
Dạo gần đây trong giới trẻ sống ở ngay trong nước, cũng xuất hiện một số thành phần “ba rọi”, đó là từ tôi dùng cho những người nói một câu thì pha tiếng Anh hết 3/4 câu. Gặp những người này tôi thường nói “nếu yêu thích tiếng Anh quá thì nói tất cả bằng tiếng Anh, đừng có nói kiểu ba rọi như thế”. Ngay trên blog của tôi, cách đây không lâu có một bạn tên là Nguyễn Ngọc Phương vào trao đổi một số vấn đề về Marketing, qua cách bạn ấy trao đổi tôi thấy được 2 điểm:
  1. Bạn ấy dùng rất nhiều “thật ngữ chuyên dụng” tiếng Anh, mà tôi có thể kết luận là những thuật ngữ là do bạn ấy tự “chế tác” ra và tự sử dụng, nó gây khó hiểu cho người không chuyên trong ngành đã đành, nhưng nó cũng làm cho người trong ngành không hiểu nốt. Vậy là chỉ có mỗi bạn ấy hiểu bạn ấy muốn diễn đạt gì (tôi hy vọng vậy), và điều đó đi ngược với mục đích của ngôn ngữ. Ngôn ngữ xuất hiện trên đời để người khác hiểu mình muốn diễn đạt gì.
  2. Bạn ấy dùng rất nhiều từ tiếng Anh kèm theo mà không có mục đích gì, tôi vẫn nhớ mãi trong một đoạn bạn ấy nói: “… nhìn từ khía cạnh Sản phẩm (Product)” - tôi thật sự không hiểu khi nói từ “sản phẩm”, liệu nó có thiếu về mặt nghĩa nhiều đến đến mức phải mở ngoặc để thêm vào “product” hay không? Hay đó chỉ là để người đọc biết rằng mình có biết tiếng Anh? Đó là tôi chưa kể đến những tiếng Anh này sai chính tả rất nhiều.
Tôi không có thành kiến gì với bạn này - vì xét cho cùng tôi và bạn này không quen biết nhau - tuy nhiên không phủ nhận một điều là tôi khá khó chịu khi đọc những phản hồi của bạn này. Và nếu không vì lịch sự trong trường hợp tiếp khách đến nhà thì có lẽ tôi đã không trả lời cho bạn ấy. Điều đó cho thấy việc sử dụng ngôn ngữ “ba rọi” thường không mang đến sự nể trọng từ phía người nghe (như các bạn thường nghĩ), mà ngược lại đa phần trường hợp nó mang đến sự khó chịu, vậy rõ ràng là nó hại nhiều hơn lợi.
Để kết luận phần này, tôi không nói việc biết thêm ngoại ngữ là sai - trái lại quan điểm của tôi là biết càng nhiều ngoại ngữ càng dễ thành công. Tuy nhiên tôi không cổ vũ cái kiểu dùng tiếng Việt kiểu “ba rọi”. Tôi không hiểu hay ho gì ở cái việc quên đi cội nguồn của mình mà những người này luôn cố tỏ ra rằng mình nhớ nhiều tiếng Anh hơn tiếng Việt.
———
Quay trở lại bức thư, vì sao tôi từ chối?
Trước tiên nhìn toàn cục bức thư, cứ cho đây là một người không giỏi tiếng Việt, hoặc thậm chí không biết tiếng Việt cũng được. Nhưng cái cách viết hoa viết thường thì dù ngôn ngữ nào cũng có quy tắc giống nhau, và cái chữ “cà phê” không không nhất thiết phải mở ngoặc để bảo rằng “coffee”, nó chẳng mang lại hiệu quả gì trong ngôn ngữ cả. Và nếu đã viết được cả cái thư như vậy thì không lý gì không biết chữ “và” để khỏi phải dùng “Nam and Co”
Cuối cùng là câu “Sorry if my Vietnam not good enough”, một câu ngắn gọn mà có đến 2 lỗi ngữ pháp thì cho thấy người viết chẳng những không giỏi tiếng Việt mà tiếng Anh cũng không giỏi nốt. Người ta đã chối bỏ gốc rễ, nhưng giờ thì cái cành cũng chẳng có, vậy thì họ thuộc về nơi nào?
Đó là về câu chữ, còn về nội dung cái thư, lần đầu viết thư, cơ bản nhất của một lá thư thương mại cũng không có, viết không đầu không đuôi, giọng văn thì toát lên đầy cái vẻ ra lệnh, cho tôi cảm giác như tôi đang cầu cạnh gì người này chứ không phải là họ cần tôi. Có vẻ như họ đang nghĩ họ cầm tiền về đây, và những người xung quanh phải xúm lại họ để tranh nhau.
Tổng hợp những điều này lại, cho thấy rằng họ đang không trân trọng tôi. Có thể họ giàu, họ có nhiều tiền, và mục tiêu họ có ý định làm ăn lớn ở đây, nhưng với cái thái độ này cộng với cái tính của tôi thì sự hợp tác này chẳng đi đến đâu cả. Đó là lý do tôi viết thư trả lời từ chối hẹn gặp.
Câu chuyện hợp tác của tôi với người này vậy là coi như chưa bắt đầu đã kết thúc, và tôi chẳng có gì tiếc về sự kết thúc này. Tôi chỉ muốn chia sẻ một điều, tiếng Việt của chúng ta rất đẹp, hãy nhìn vào cách mà những người trí thức xưa nói chuyện với nhau, thuần Việt và đẹp vô cùng, ngôn ngữ của chúng ta có vốn từ rất phong phú, rất nhiều từ để diễn đạt, trừ những từ chuyên môn vừa xuất hiện trong những lĩnh vực rất mới, chưa kịp có từ theo nghĩa Việt chuẩn xác thì chúng ta dùng tạm tiếng Anh trong khi chờ những nhà ngôn ngữ học làm việc.
Còn lại trong cuộc sống hàng ngày, tôi chẳng tìm ra đâu là lý do trở ngại khi chúng ta muốn diễn đạt ý muốn nói bằng tiếng Việt cả. Có những thời điểm, những môi trường cần sử dụng tiếng Anh, chúng ta sẽ sử dụng tiếng Anh. Còn không thì chúng ta sử dụng một ngôn ngữ Việt Nam đẹp.
Đừng hiếp dâm tiếng Việt!
nguồn http://blog.ngochieu.com/cam-nghi/tan-man-ve-chuyen-ngon-ngu/



END

Sức khỏe , cách xử thế ,kiến thức và đọc sách

Thành công không ch đến vi nhng người đã hc qua đi hc mà nó còn đến vi nhng người ham đc sách và biết ng dng kiến thc vào công vic

Hin là tng giám đc mt công ty kinh doanh vàng bc ln nht min Bc, nhưng trong dáng dp, cung cách làm vic ca ông vn có bóng dáng ca mt anh b đi (Trung đoàn 47, B tư lnh th đô) hay ông ch mt xưởng sn xut xe lam Hà Ni nhng năm 80. Ông là Nguyn Minh Châu - Tng giám đc Công ty Bo Tín Minh Châu, chuyên kinh doanh vàng bc.

Hành trang xuôi ngược ca ông luôn có bóng dáng ca nhng cun sách. Ông nói: “Sau 20 năm làm nhiu ngh, tôi đúc kết được công thc đ có s thành công. Đó là sc khe, kiến thc chuyên môn, đi nhân x thế, kiến thc v qun tr kinh doanh và cn đc rt nhiu sách. Sách là ngôi trường đi hc khng l, chi phí thp nht mà mang li hiu qu cao nht. Tôi nghĩ, hiu sách như mt rng cây, người biết đc sách là người biết la chn cái cây phù hp vi mình”

* Vy nhng cun sách ông đc đã dy cho ông nhng gì?

- Ông Nguyn Minh Châu: Có th nói tôi thành danh trong ngh kinh doanh vàng bc là t nhng cun sách. Ngày nh, gia đình tôi Thường Tín, m tôi có đi thu gom nhng món đ trang sc bng vàng đ chế tác thành nhng món đ khác. Tôi đm nhn vic này, dn dn có hc được mt ít thao tác đánh vàng. Nhưng khi quyết đnh theo đui ngh này tôi đã t hc và đc qua sách rt nhiu, bt đu t nhng cun sách v hóa hc.

* Nghe nói là ch bng đc sách mà ông đã tách được vàng theo công ngh thy luyn, công ngh khó và mi lúc by gi?

- Sau khi t hc cách đánh vàng và công ngh nu luyn vàng t vàng thô, vàng sa khoáng, vàng thp tui phân kim ra thành vàng cht, tôi t đc sách, mua bình thy tinh, t nghiên cu hàng tháng tri đ thc hin thành công công ngh thy luyn vi hàng trăm thí nghim và tn mt 4 - 5 ch vàng. Thi đó mua mt ngôi nhà trong ngõ rng 20m2 có giá trên dưới mt cây. Như vy là tôi đã mt na ngôi nhà trong ngõ mà theo giá bây gi là hàng chc cây vàng. Thế nhưng nếu theo hc phí ca nhng người vào Nam đ hc thy thì phi mt hai cây.

* Ông đúc rút được kinh nghim gì vi “câu chuyn v sách” này?

- Thiếu kiến thc trong lĩnh vc nào thì tìm sách thuc lĩnh vc đó đ hc, đng thi gp và hc hi kinh nghim t nhng người có nhiu kinh nghim. Hc t bn bè và quan đim ca tôi là ch doanh nghip không nht thiết phi tt nghip đi hc. Thành công không ch đến vi nhng người đã hc qua đi hc mà nó còn đến vi nhng người ham đc sách và biết ng dng kiến thc vào công vic. Không nên t ti mà phi t tin bước vào cuc đi. Đó là nhng li nhn nh ca tôi vi nhng bn tr chưa có điu kin hc lên cao. Chính tôi cũng mi ch hc đến lp 9.

* Nói thì như vy, nhưng đ lp nghip trong điu kin hin nay thì vn là mt vn đ quan trng mà doanh nghip tr nào cũng quan tâm. Công ty vàng bc đá quý Bo Tín Minh Châu được to lp t s vn là bao nhiêu?

- Nói mt cách chính xác thì vn đ thành lp công ty là 0 vì s tin 9 ch vàng tích cóp chun b thành lp công ty đã b tôi làm rơi mt. Vn ca vàng bc đá quý Bo Tín Minh Châu chính là lòng tin. Người Vit Nam ta có câu “Chn mt gi vàng”. T trước ti nay tôi chưa bao gi phi đi vay thế chp mà ch vay tín chp. T mt anh b đi phc viên mun có mt chiếc xe đp phi mt 1 năm mi “lp ráp” hoàn chnh chiếc xe đ đi thì tài sn đâu có gì đ thế chp. Ngày tôi còn làm thuê cho các ông ch, tôi luôn thc hin: mua vàng đúng cân lượng, tính vàng đúng tui và gây dng được ch tín cho mình. Khi tôi mun vay đ kinh doanh, ai cũng sn sàng cho vay mà không h đn đo. Phương châm kinh doanh ca tôi là không bao gi làm thiếu cái gì, nói sai vi ai mt câu, và làm sao đ khi mình bán, người ta tin người ta mua, còn khi mình mua, người ta tin người ta bán cho mình. Gi tín nhim hơn gi vàng là bí quyết thành công ca tôi.

* Vy bí quyết thành ông ch ca ông là gì?

- Công thc ca tôi rt đơn gin. Có sc khe tt cng vi sn phm tt, dch v tt. Ban đu thuê 1 - 2 nhân viên, khách hàng mua hàng cm thy hài lòng, người n truyn người kia, tuyn thêm người, công ty ln dn lên. Thế là thành ông ch.

Mt anh bn ca tôi Trung đoàn 47 bo rng c tưởng sau này tôi s tr thành nhà thơ, nhà giáo vì gii văn li có tài dn chuyn. Thm chí nhiu người còn nghĩ tôi s tr thành ông ch ca cơ s sn xut xe lam, ai ng li tr thành nhà doanh nghip gii, mà li là doanh nghip vàng bc. Nói tht lòng, tôi rt thích ngh chế tác vàng bc. Tôi cũng có mt nguyên tc làm vic là trung thc vi khách hàng, vàng bc đã mua ca hàng ca Bo Tín Minh Châu thì dù bán đâu cũng đ cân đ tui. Quy trình kim tra nghiêm ngt đến ni không ch nhân viên ca Bo Tín Minh Châu mà c khách hàng cũng phi kêu là k lưỡng và cht ch.

* Cơ s h tng ca Bo Tín Minh Châu cũng được trang b hoàn ho nht đ dành cho quy trình chế tác và kim tra này?

- Ngay t nhng năm 1995, tôi đã quan tâm đến vn đ công ngh. Sau mi chuyến đi nước ngoài, tôi tìm sách và hc kiến thc v lĩnh vc này áp dng cho công ty ca mình. Đây là hành trang cn thiết cho doanh nghip trong thi hi nhp kinh tế và tôi đã chun b rt k cho công ty ca mình. Thà đ m hôi sa trường còn hơn đ máu chiến trường. “Đng lo thiếu cơ hi/Ch s thiếu hiu biết”. Kinh nghim sng y tôi rt hiu và mun truyn li cho các bn tr ước mun lp nghip sau này.




END


Sự lợi hại của thất bại


Theo Dân trí (13/06/07)

Bị loại ngay từ vòng đầu tiên, nhưng đến vòng phỏng vấn trực tiếp, chàng trai ấy vẫn quyết tham dự vì "tin rằng mình có thể trúng tuyển". Và cuối cùng anh ta là người đầu tiên được nhận vào làm việc. Đó là một câu chuyện được đăng trên tạp chí Độc Giả của Trung Quốc số ra gần đây.



Một công ty lớn tuyển mộ nhân sự và số người ứng thí rất đông. Họ đều có bề dày kinh nghiệm và có bằng cấp, học vị đáng kính nể. Qua ba vòng thi tuyển chỉ còn lại 11 người lọt vào vòng cuối cùng cho sáu vị trí quan trọng của công ty do chính tổng giám đốc và những nhân vật cao cấp trong công ty trực tiếp phỏng vấn.

Khi vị tổng giám đốc phát hiện có đến 12 người tham dự, ông hỏi: "Ai trong số các vị đã không lọt qua các vòng tuyển chọn trước đó"?.

"Thưa ông, tôi" - Một chàng trai đứng dậy nói. "Tôi bị loại ngay từ vòng đầu nhưng tôi tin mình có thể trúng tuyển nên vẫn muốn thử sức ở vòng cuối cùng này".
Mọi người trong phòng đều bật cười, kể cả ông già lo việc trà nước đứng ở phía cửa ra vào. Ông tổng giám đốc vừa ngạc nhiên, vừa tò mò hỏi tiếp: "Anh đã bị loại từ vòng đầu, vậy hôm nay anh tới đây có nghĩa gì"?

"Tôi chỉ tốt nghiệp đại học và là một nhân viên bình thường nhưng tôi có 11 năm kinh nghiệm làm việc và đã từng làm cho 18 công ty khác nhau" - Rất tự tin, chàng trai trả lời.

"Bằng cấp, học lực và chức vụ của anh đều ở mức trung bình. 11 năm kinh nghiệm làm việc tại 18 công ty khác nhau đúng là điều đáng ngạc nhiên. Tuy nhiên với tư cách là nhà tuyển dụng, chúng tôi không thích điều này". - Ông tổng giám đốc ngắt lời.

"Thưa ông, tôi không hề chuyển công ty mà tại vì 18 công ty tôi đã từng làm việc đều... phá sản" - Chàng thanh niên vẫn trả lời tỉnh bơ.

Lần này thì cả khán phòng cười ồ. Có tiếng bình phẩm từ phía trên: “Cậu ta đúng là người xui xẻo”. Nhưng chàng trai nói tiếp: "Tôi cho rằng đó mới chính là điểm mạnh của riêng tôi mà không phải ai trong quí vị ở đây cũng có được".

Cả phòng lại ồn ào lên. Lúc này, ông già phục vụ nước tiến đến bàn chủ tọa và rót nước cho các vị lãnh đạo trong hội đồng giám khảo. Chàng trai tiếp tục: "Tôi hiểu rất rõ 18 công ty đó bởi tôi đã từng cùng những đồng nghiệp của mình chung lưng đấu cật để kéo chúng khỏi bờ vực phá sản. Tuy không thành nhưng tôi đã học được rất nhiều từ những sai lầm khiến công ty thất bại. Đa số chúng ta thường thích tìm hiểu và học hỏi những kinh nghiệm để thành công, nhưng khác với quí vị, tôi chắc chắn có nhiều kinh nghiệm hơn người khác ở chỗ biết làm thế nào để tránh sai lầm và thất bại. Tôi biết chắc những kinh nghiệm để thành công thường có những điểm tương đồng nhưng lý do để dẫn đến thất bại thì luôn khác nhau. Thật sự rất khó biến kinh nghiệm thành công của người khác thành của cải của chính mình, nhưng chúng ta lại rất dễ phạm sai lầm của kẻ khác".

Nói xong, chàng trai đứng dậy tỏ ý muốn đi ra khỏi phòng. Ông phục vụ già lại chồm lên rót nước cho ông tổng giám đốc. Bất ngờ chàng trai quay đầu lại mỉm cười và nói với ông tổng giám đốc: "11 năm với 18 công ty khác nhau cho phép tôi có sự quan sát và óc phân tích về người và việc. Vì vậy, tôi biết rõ vị giám khảo thật sự của ngày hôm nay không phải là ông mà chính là ông già lao công, phục vụ nước".

Cả 11 thí sinh trong phòng đều ngạc nhiên nhìn về phía người phục vụ già với ánh mắt hoài nghi. Lúc này, ông già lao công mỉm cười hài lòng và nói: "Rất giỏi! Anh sẽ là người đầu tiên được nhận vào làm việc tại công ty chúng tôi. Ngoài ra, tôi cũng thật sự muốn biết vì sao màn trình diễn của tôi lại có thể bị thất bại nhanh chóng như vậy".


END




END


Mảnh đời những em bé bị bỏ rơi

Mảnh đời những em bé bị bỏ rơi

Vừa lọt lòng đã dị tật, bị bố mẹ bỏ rơi, phải đeo đẳng "nghi án" căn bệnh thế kỷ AIDS... là số phận của hàng chục em nhỏ đang náu mình bên cửa Phật tại chùa Bồ Đề (Gia Lâm, Hà Nội).

Nằm cách trung tâm Hà Nội chừng 5km, lâu nay chùa Bồ Đề trở thành nơi nương tựa của chừng 60 người khó khăn, trong đó phần lớn là trẻ em bị bỏ rơi từ lúc lọt lòng. Không ít ông bố, bà mẹ nhiễm HIV/AIDS cũng mang con tới đây nhờ nhà chùa nuôi giúp. Hầu hết các em được nhà chùa đặt tên là Anh như: Hùng Anh, Phúc Anh, Phương Anh, Vi Anh, Việt Anh...
Được đưa vào chùa từ khi mới lọt lòng, nay bé Phương Anh đã được 10 tháng tuổi và hoàn toàn khỏe mạnh. Thông thường, ba tháng sau khi vào chùa, các em sẽ được đưa đi thử máu.
Thật không may, ngay trong lần thử máu đầu tiên, Phúc Anh đã dương tính với HIV. Qua 5 lần kiểm tra máu liên tiếp, số mạng của cậu bé 9 tháng tuổi này vẫn rất mong manh: 3 lần dương tính, 2 lần âm tính.
Dù tâm hồn non nớt của Phúc Anh, Phương Anh... chưa biết tới số phận bất hạnh nhưng ánh mắt của chúng khiến không ít người hảo tâm tới thăm nuôi phải day dứt.
Không chỉ sư thầy Thích Đàm Lan (trụ trì chùa Bồ Đề) mà ngay cả các bảo mẫu cũng mong mỏi lần thử máu tiếp theo của Phúc Anh sẽ cho kết quả âm tính. "Đặt tên cháu là Phúc để hy vọng cháu sẽ có phúc", sau một hồi âu yếm cậu bé vừa trở về về từ bệnh viện, sư thầy Đàm Lan vừa nói.
May mắn hơn Phúc Anh khi thoát khỏi sự đeo bám của căn bệnh thế kỷ nhưng Hùng Anh lại mắc chứng bệnh tắc tuyến lệ từ khi lọt lòng. Do vậy, cậu bé 8 tháng tuổi này khóc suốt ngày.
Nhìn bé Vi Anh (10 tháng tuổi) kháu khỉnh chơi đùa, không ai nghĩ bé gái này đã bị bỏ rơi từ khi mới lọt lòng và được đưa về chùa cưu mang.
Cậu bé có khuôn mặt trắng trẻo, má lúm đồng tiền, hay cười này tên là Việt Anh. Do dễ thương và ngoan ngoãn nên cậu bé 16 tháng tuổi này được rất nhiều người nhận đỡ đầu.
Chị Anh (quê Thanh Hóa) cũng vào chùa được vài năm. Giống như hơn 10 bảo mẫu khác, chị được giao chăm sóc 2 bé, trong đó có Việt Anh.
Dù không có quan hệ máu mủ nhưng nhiều bảo mẫu ở đây hết mực yêu quý, chăm sóc những đứa trẻ bất hạnh. Nụ cười không ngớt nở trên đôi môi họ.
Từ ngày trở thành nơi nuôi dưỡng trẻ mồ côi, cơ nhỡ, chùa Bồ Đề cũng trở nên tấp nập với sự xuất hiện của những vị khách hảo tâm. Thỉnh thoảng, những người nước ngoài cũng tình nguyện nấu đồ ăn mang tới chùa phục vụ mọi người.
Nhờ đó, bữa cơm của những đứa trẻ cũng bớt đạm bạc hơn.
Sau giờ học ở trường, các em lại vui vẻ chơi đùa, đọc sách trong sân chùa. Từ "mái nhà" này, nhiều đứa trẻ mồ côi đã trở thành những sinh viên đại học, những công nhân, những con người có ích cho xã hội.

Tiến Dũng

nguồn




END


Câu hỏi khi phỏng vấn tester

1. What are the differences in testing the web application and client server application?
2. How would you say that a bug is 100 % fixed ?
3. How we can explain a bug which may arrive at the time of tesing. explain that bugs in details.
4. how do you test whether a database in updated when information is entered in the front end?
5. what SQL statements have you used in Database Testing?
6. What is way of writing testcases for database testing?
7. what is database testing and what we test in database testing
8. What is scenario and end to end scenario
9. Given an yahoo application how many test cases u can write?
10. what is bad defect?
11. What is integration test plan?
12. How do you know when you have enough test cases to adequately test a software system or module?
13. how will we prepare test cases
14. How is test case write?
15. How can we write a good test case?
16. How will you check that your test cases covered all the requirements
17. How can we write a good test case?
18. what bugs are mainly come in webtesting what severity and priority we are giving
19. what is latent bug?
20. when we know that testing is complete?
Refer Link: http://www.geekinterview.com



END


Cẩm nang dành cho SỞ KHANH

Cẩm nang được sưu tầm trong dân gian và không rõ tác giả, được chia làm 3 giai đoạn, các bạn tìm đọc đủ các phần để có được hiệu quả thực hiện tốt nhất

I. Giai đoạn làm quen, tiếp cận

Cách 1: Thể hiện nam tính

Từ xa tiến tới, túm tóc cô em, tát 2 tát, vít xuống, lên gối thêm 3 phát nữa, vừa oánh vừa chửi "con khốn nạn, mày tưởng mày hại ông mà ông không biết à". Sau đó "chợt nhận ra mình nhầm người", đổi thái độ quan tâm , ân cần "oh god, anh nhìn nhầm rồi, tội em quá, em có sao không?" đảm bảo sau khi trải nghiệm sức mạnh đầy nam tính, lại cảm nhận được sự ân cần ấm áp, nàng sẽ đổ như nhà cao tầng bị ăn cắp vật tư.

Cách 2: Tình cờ

Một số nhà văn lãng mạn thường nghĩ ra tình huống như sau: Nàng, đang bưng bê một thứ gì đó. Chàng, đang vội vã đi đâu đó. Huỵch, chàng và nàng va vào nhau, mọi thứ đổ tứ tung xuống đất. Chàng rối rít xin lỗi, vừa giúp nàng nhặt đồ, vừa tán. Bull sh!t, đúng là bọn nhà văn dở hơi. Cách này không thích hợp với thời đại @ hiện nay.

Ở thế kỷ 21, anh em ta phải chơi trò khác. Đợi khi nào em gái ra về, bạn trực từ xa, vít ga con chiến mã (SH, Dylan thì càng tốt, không thì babetta cũng Ok) tông thẳng vào cô em. Đảm bảo cô em sẽ nằng lăn ra đất, nhìn bạn với đôi mắt khát khao. Bạn đã thành công, xin chúc mừng.

Cách 3: Ân nhân cứu mạng

Một cô gái rất dễ rung động khi được một chàng trai cứu thoát khỏi nguy hiểm (VD như bị ngã xuống nước, bị hỏa hoạn, động đất ....)

Thế nhưng vấn đề là có phải lúc nào em gái cũng gặp tai ương để bạn ra tay nghĩa hiệp? Xin thưa là không. Vì vậy muốn thực hiện cách này, chính bạn phải là người tạo ra tai họa cho cô em, rồi sau đó cứu cô em thoát khỏi bàn tay tử thần.
Đơn giản nhất là cho em này ngã xuống nước.

Bạn chờ cơ hội khi em đang đi qua những đoạn sông hồ, nhẹ tay đẩy 1 phát cho em bay thẳng ra giữa sông. Tuy nhiên, thời nay con gái biết bơi khá nhiều, để chắc ăn, bạn phải nhảy xuống, dìm cho em này ngắc ngoải, gần chết rồi mới cứu. Nói chung bạn cứ dìm đến khi nào không thấy em này chống cự, yên tâm là mọi việc đã nằm trong tầm kiểm soát, khi đó cứ tằng tằng mà cứu.

Cách 4: Badboy

Có một điều các bạn nên biết, một số cô gái thích những bad boy. Hẳn bạn sẽ không ngạc nhiên khi mấy chú bặm trợn, đầu gấu hay ngồi cuối lớp thường kặp kè với mấy em xinh như mộng. Cách thức này rất hợp với mấy anh ku hay gây gổ, có máu liều.
Tuy nhiên làm sao để thể hiện máu côn đồ của mình?

Quá đơn giản, bạn gọi hội đến tận nhà nàng, cho anh em đập phá tanh bành, sau đó bảo đám đệ tử giải tán, một mình mình đứng lại nhận trách nhiệm.

Nên nhớ càng bị ràng buộc, bạn càng có cơ hội tiếp xúc với em gái.

Ngoài ra, bạn có thể dùng một cách khác, đó là tưới xăng đốt cháy rụi căn hộ mà cô em này đang sống. Dĩ nhiên không nơi nương tựa, bạn sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cô bé. Đề phòng trường hợp một thằng ku khác nhảy vào ăn chặn, bạn phải có đàn em theo dõi 24/7, chú nào loe ngoe tiếp cận em gái, cho đàn em làm thịt luôn, đằng nào tay cũng nhúng tràm rồi.

Hờ hờ, chúc anh em thành công khi thực hiện các tuyệt chiêu này. Nếu anh em vẫn còn tự do, chưa bị tống vào tù hoặc bị đưa vào bệnh viện, xin giới thiệu cho anh em bước tiếp theo: phát triển tình cảm.





II. Giai đoạn phát triển tình cảm

OK, đến giai đoạn này, trong mắt nàng, bạn chắc chắn đã chiếm được một vị trí đặc biệt (vì những thủ đoạn mà bạn đã sử dụng để ra mắt người đẹp).

Nhưng nếu ngủ quên trên chiến thắng, không có những hành động kế tiếp, em gái xinh tươi của chúng ta (Ở đây xin nhấn mạnh từ "chúng ta" vì một em mơn mởn bao giờ cũng có rất nhiều thằng đong đưa).

Giai đoạn này cần chú ý 2 vấn đề:

1. Chiếm được tình cảm của em gái
2. Show off cho mấy thằng lìu tìu khác cóng cơ.

Cách 1: Mời đi chơi

Nghe quen thuộc phải không? Cách này là một trong những bài học vỡ lòng của nghề làm giai. Tuy nhiên cách thực hiện sao cho hiệu quả lại không hề đơn giản. Theo kinh nghiệm truyền lại của sư phụ Tôn Ngộ Không: "con gái là cái giống mình càng nuông chiều, nó càng chảnh, càng kiêu. Muốn nó quy phục, ta phải kiên nhẫn, đồng thời thể hiện được cái tâm của mình, hay nói gộp lại là nhẫn tâm". Bạn có nhiều phương án để mời ghệ của mình, nhưng phải luôn ghi nhớ 2 chữ "nhẫn tâm" mà Đường Tăng đại sư đã dạy.

- Gửi thư: thằng hâm mới dùng cách này để rủ người khác đi chơi. Lời nói trực tiếp bao giờ cũng có tác dụng hơn.

- Nhờ bạn bè: nói chung không nên, đi chơi 2 người có nhiều cơ hội hơn 1 nhóm 3,4 người.

- Gọi điện: (dùng giọng lè nhè cũng được) "Tôi nói cho cô biết, nếu trong 15 phút nữa, cô mà không đến (...) , tôi sẽ kéo đàn em đi san phẳng cái nhà cô đang ở".

- Nói trực tiếp: "Em ạ! Hôm trước có hiểu nhầm, anh định cho mấy thằng đệ xử lý 1 con mụ già, nhưng lại đưa nhầm ảnh của em. Chiều nay không khéo mấy thằng đệ của anh nó ra tay, tốt nhất em nên đi với anh cho an toàn."

Dụ được em ra khỏi nhà rồi, đưa em đi đâu là phụ thuộc vào sở thích của bạn. Nói chung, các em sẽ không dám trái lệnh của bạn. Bạn nên giữ gìn cho em nó một chút, đừng táy máy nhiều quá hỏng hết hàng họ.

Một số em khi ở bên các anh thường hay lôi cái tính làm nũng ra.

Thật ra đây không phải tính xấu, nhưng nếu lạm dụng nhiều quá sẽ khiến anh em ta khó chịu. Hơn nữa, đàn ông con trai phải đàng hoàng, ai lại đi làm thằng nô lệ. Nhất quyết không để mấy em lấn tới. Ngay khi các em có biểu hiện lấn sân, bạn phải ngay lập tức dập tắt cái suy nghĩ đen tối của em nó.

Cách gián tiếp: khi em vừa có biểu hiện, bạn ngay lập tức ném cốc coffee xuống đất, chửi "MK, ông gọi coffee mà chúng bay dám cho cả đường vào à", đảm bảo em gái mất vía, ngồi im re.

Cách trực tiếp: Hất thẳng cốc coffee vào người cô em và lạnh lùng: "nói lắm, ngứa tai"

Cách 2: Giúp đỡ lúc hoạn nạn

Ai cũng biết việc ra tay giúp đỡ khi cô em đang gặp khó khăn sẽ có ảnh hưởng rất lớn về mặt tình cảm. Nhưng có 2 vấn đề nảy sinh:

1. Không phải lúc nào em gái cũng có khó khăn

2. Nếu có khó khăn, không phải lúc nào cũng nằm trong khả năng xử lý của mình

Vì vậy tốt nhất bạn nên chủ động là người đem đến khó khăn, hoạn nạn cho em gái và rồi ra tay giải quyết. Cái gì nằm trong tầm kiểm soát cũng hay hơn.

Bạn có thể nhân 1 dịp đến chơi nhà em gái, len lén bỏ vài viên thuốc diệt chuột hoặc 1 chút thuốc trừ sâu vào thức ăn của em. Em sẽ bị trúng độc, bạn nhanh chóng đưa em đi cấp cứu, sau đó ngày ngày đến chăm sóc em. Wow, nhiều thời gian bên cạnh tâm tình, khi em này bình phục, 2 người cứ gọi là ...

Tuy nhiên bạn nên lưu ý, nếu liều lượng thuốc diệt chuột (hoặc thuốc trừ sâu) quá cao, em sẽ không nằm bệt trên giường mà bay thẳng lên nóc tủ. Để tránh trường hợp này, bạn nên thử trước liều lượng với một số đối tượng như bạn bè cùng lớp, mấy ông bà hàng xóm ....

Có một cách khác, đó là nhờ mấy thằng đàn em, phóng xe húc cho nàng què cẳng. Tuy nhiên cách này có thể khiến cho em gái của bạn mang thương tật vĩn viễn, gây mất thẩm mỹ. Vì vậy cách này giờ ít được áp dụng.

Lúc nhỏ tưởng kua gái khó. Lớn lên mới biết kua gái dễ, bỏ mới khó.

Cách 3: Lấy cảm tình mẹ vợ

Tiếp tục nhờ đàn em giúp sức, cướp giật hoặc trấn lột bà kụ, sau đó bạn xuất hiện đưa kụ về. Nên tránh xông ra sớm quá, đụng độ với thằng đàn em thành ra không hay, cái kiểu anh hùng rơm bắt cướp không thật sự tốt, chẳng may thằng đệ bị bắt thật, nó khai thì oan gia, hỏng hết đường bột. Còn một điều nữa, nhắc thằng đệ ra tay mạnh mạnh 1 chút, bà kụ mất tỉnh táo, không nhận ra bạn là thằng chủ mưu.

Cách 4: Lấy cảm tình bố vợ

Bố vợ là một mục tiêu khá là khó xơi. Khi đụng độ kụ già, bạn sẽ rất dễ bị ông lão cân não. Nếu không chứng tỏ được mình là thằng đàn ông có khí chất, bạn sẽ bị ông lão cho ra rìa. Thường thì bố già sẽ đọ sức với bạn xung quanh mâm cơm. Các bậc tu mi nam tử thường hay lắm lời khi có chút men. Đàn ông thường ghét những người giả dối.

Quá tuyệt, bạn cần dek gì phải ý tứ, có tật xấu nào cứ thoải mái show off trước mặt bố già cho nó thân thiết. Bạn tha hồ tán phét với bố già về lô đề, cá cược, gái gú, rượu chè, yên tâm đàn ông con trai thằng nào thiếu mấy cái này.

Ah, nhân tiện nói về rượu chè, đảm bảo lão già sẽ đọ tửu lượng với bạn. Bạn mà thua là hơi bị mất phong độ đấy. Nếu bạn uống khá, tốt thôi, khỏi cần đọc tiếp nữa, lượn cho nước nó trong. Xin truyền kinh nghiệm cho những bạn uống không giỏi, hoặc giỏi nhưng vẫn dưới cơ ông lão. Hẳn các bạn còn nhớ tác dụng giữa cocacola và kẹo bạc hà mentos? Vừa chiến rượu, bạn vừa cố gạ ông kụ làm vài ngụm coca. Nếu ông kụ không muốn uống, bạn phải dùng tuyệt chiêu khích đểu: "Bố ạ, thời nay rượu uống xuông nó nhạt nhẽo lắm. Chơi no cả bụng rượu mà cũng chẳng thấy phê đâu. Bố muốn tới bến thì phải làm chú coca này cho máu lửa. Ah mà thôi, sức khỏe của bố không tốt, con sợ chơi xong cái coca này, bố gục luôn thì vợ con nó lại chửi, mệt lắm." Đảm bảo ông kụ nóng mũi lên, chơi sạch cả ***.

OK, tiếp theo là cho ông kụ làm viên mentos. Bạn có thể lấy lý do như sau : "Bố con mình hút thuốc thế này, tý nữa mẹ ngửi thấy mùi thuốc, khéo lại cấm vận thì phiền. Cái kẹo này khử mùi thuốc tốt lắm bố ạ, con với bố, mỗi thằng 1 viên cho nó sảng khoái" . Sau khi ông kụ ngậm viên kẹo, bạn phải tương kế tựu kế nhổ viên kẹo trong mồm ra ngoài, nếu không lỡ miệng nuốt vào bụng là thôi rồi lượm ơi. Có thể giả vờ lôi điện thoại ra gọi cho mommy ở nhà, báo sẽ về muộn, lừa lúc ông kụ không để ý nhét tọt viên kẹo vào túi quần (đừng sợ bẩn, giặt quần dễ lắm). Thế là xong, ông kụ đã ngậm kẹo, còn bạn thì không.. Yên tâm chỉ sau vài phút, bố già sẽ gục, cơm phở rượu bia phọt ra từ tất cả những chỗ có thể. Bạn đã chiến thẳng vẻ vang. Lúc này gọi mẹ vợ vào lo hậu sự, còn bạn có thời gian rảnh để xàm xỡ em gái xinh tươi.


III. Giai đoạn Bảo vệ thành quả

Nói chung khi bắt đầu tán 1 em, bạn phải xác định lúc nào cũng có đối thủ lăm le ăn vụng. Vì vậy việc bảo vệ thành quả là vô cùng quan trọng. Công việc này bao gồm 2 phần: 1 là lúc không giáp mặt với tình địch, 2 là lúc đụng độ.

Phần 1: Chưa giáp mặt tình địch

Giai đoạn này chỉ có bạn và em gái của chúng ta, bạn phải cùng cố tình cảm giữa 2 người. Ngoài ra còn phải tiêm nhiễm cho em gái một vài tư tưởng tiến bộ, VD kể về một số chiến tích trả thù, hãm hại người khác theo kiểu xã hội đen của bạn, em gái sẽ tự cảm thấy không nên có lỗi với bạn. Ngoài ra, bạn có thể dùng một số tuyệt chiêu "người lớn" để bắt em gái tự nguyện theo mình. Tuyệt chiêu này nhiều người biết, nhưng rất tiếc không thể nói ra được vì ...

Phần 2: Đụng độ tình địch

Chuyện tất yếu, thế nào cũng có lúc bạn chạm mặt đối thủ. Địa điểm có thể là nhà của em gái, quán nước, party. Tình huống có thể là bạn đi với em gái, gặp thằng ku kia, hoặc bạn gặp thằng ku kia đi cùng em gái, hoặc cả 3 vô tình gặp nhau.

Trong những tình huống đó, xử trí ra sao, đó là cả 1 nghệ thuật.

Những thằng bám đuôi, không ít trong số đó có máu liều. Nếu cư xử ngu, rất có thể tụi nó sẽ tìm cơ hội băm mình 1 nhát. Bởi vậy tuyệt đối tránh xô xát với mấy thằng ku này.

Phải thể hiện cho tụi nó thấy đẳng cấp của mình, khiến chúng nó chột dạ, mất hết nhuệ khí, tự khắc rút lui.

Cách 1: Đẳng cấp của một đại gia

Nhè lúc thằng ku con đang ở gần, bạn rút con O2, quay số gọi tổng đài rồi thảnh nhiên "Sao rồi thằng súc vật? 12 con mẹc xì đì của tao về nước chưa? Bị hải quan chặn à? MK thế đêm nay tao lấy cái gì để chở con vợ tao đi chơi? Chẳng lẽ lại lôi con Lơ dớt từ tuần trước ra hả?"
Nếu thấy bàn ghế, giường tủ trong nhà em gái bị cập kênh, hãy nói vừa đủ cho cả em gái lẫn thằng đượi kia nghe thấy "Em ạ, cái tủ này chân bị kênh, để anh lấy mấy cái thẻ ATM ra chèn vào cho nó cân".

Có rất nhiều cách để bạn khoe tiềm lực tài chính của bản thân, VD phi thẳng con cellphone vào tường khi có chuyện bực mình, lôi vài tờ 100USD ra lau ghế cho em gái... Yên tâm khi gặp những đại gia như bạn, 99,99% bọn nhóc tỳ sẽ cóng cơ, ăn nói lắp bắp, tự nguyện rút lui.
0.01% còn lại là những thằng chịu chơi không kém gì bạn.

Lúc này bạn dùng cách thứ 2

Cách 2: Cản lĩnh của bậc đàn anh

Những thằng trụ được qua cách thứ 1 đều là những thằng công tử chịu chơi, tiêu tiền như rác. Lúc này bạn phải thể hiện bản lĩnh của chính mình, lôi kéo thằng này về làm đàn em cho mình. Bạn có thể gọi vài thằng đệ tử, dắt theo đồ, lao vào giả vờ làm thịt thằng ku. Trước khi xô xát xảy ra, bạn tiến lên phía trước, dơ tay che cho thằng nhóc và nói "Nhầm người rồi bọn mày, chú này đi cùng với anh, chúng mày không được vô lễ". Tiếp đến kéo lũ đệ tử và thằng ku đi vài phát tăng 2, hờ hờ, bạn đã bớt đi 1 tình địch, có thêm 1 thằng đàn em đắc lực.



END


Bản Kiểm Điểm

Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
̣Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

Bản Kiểm Điểm

Kính gửi: Cô giáo chủ nhiệm
Đồng kính gửi Ban giám hiệu nhà trường


-Tên em là L , học sinh lớp 11A8 .

-Hôm qua em đã phạm phải một tội lỗi vô cùng to lớn là đánh bạn cùng lớp . Em xin tường trình lại sự việc như sau : Sáng 4/10/2008 em có đi xe đạp qua bãi gửi xe thì gặp bạn C , bạn không có tiền nên đã vay em 500 vnd để gửi xe đạp , em liền không ngại ngần đưa hẳn cho bạn tờ 1000 vnd để gửi xe . Nhưng sau khi bạn ấy gửi xe xong thừa 500 vnd thì lại không trả em mà mua kẹo cao su ăn mặc dù em đã dặn gửi xe xong nhớ đưa lại em 500 vnd để em gửi xe . Em không kiềm chế được nên đã xông vào đấm bạn một cái vào bụng , em chỉ định đấm bạn ấy một quả cho đỡ tức rồi thôi nhưng bạn C lại lao vào em định đấm trả nên em buộc lòng phải tự vệ bằng cách lên gối vào mặt bạn ; sau đó các bác ở chỗ gửi xe đã can ngăn nên bọn em thôi đánh nhau mà vào lớp .

- Sự việc cỏn con đó tưởng như chỉ đến đó là kết thúc nhưng giờ ra chơi bạn C lại dùng những lời lẽ thiếu văn hóa và hẹn em hết giờ học ra sau trường "giải quyết" nốt việc này . Tất nhiên , em không phải là một người hèn nhát nên đã chấp nhận lời mời này của bạn .

- Giờ tan học , học sinh ùa ra khỏi trường như đàn ong vỡ tổ , ai cũng hân hoan trở về nhà nghỉ ngơi sau một ngày học tập căng thẳng mà có ngờ đâu tại đây , chỉ sau ít phút nữa sẽ diễn ra một cuộc chiến đấu một mất một còn giữa hai ông . Chỉ vài phút sau , cả trường đã không còn bóng học sinh , yên lặng đến rợn người . Tầm 5 giờ , không một ánh đèn , ngoài trời tối đen như mực . Gió rít từng cơn lạnh thấu xương . Chưa bao giờ em ở lại trường vào tầm này , ánh sáng le lói từ vầng trăng khuyết phía xa xa đã dẫn đường cho em ra điểm hẹn , những hàng cây mà mọi ngày em vẫn hay ngồi dưới đó với bạn gái giờ đây trông quái dị khác thường . Nhưng không gì có thể lay chuyển được khi một người đàn ông đã quyết định (cool) . Bước những bước gấp gáp trên con đường dài và hẹp chạy ngang qua nhà máy bỏ hoang , em ngước mắt nhìn quanh . Bạn C đã đến đó đợi em , nhưng bạn C không đi theo một mình mà dẫn theo một bạn khác nữa học lớp trên to bằng 2 lần em. Em cảm thấy shock thật sự khi biết bạn C là một kẻ như vậy , bạn đã không đủ dũng khí để đối mặt với em như 2 người đàn ông mà phải dắt theo người hỗ trợ , em bực tức vô cùng vì điều đó đã phá vỡ sự thiêng liêng của buổi gặp này . Chưa đợi em bỏ cặp xuống bạn to lớn kia đã xông đến , em thật sự không muốn ra tay với bạn này nhưng bạn này cứ lao đến trước mặt em , tiện tay em nhặt luôn cục gạch to bằng bàn tay ném vào mặt bạn ấy , bạn ấy vật xuống đấy không nhúc nhích cũng chẳng nói lấy nửa câu .

- Vậy là bây giờ chỉ còn em và C , cuộc chiến của 2 người đàn ông giờ mới thực sự bắt đầu . Gió rít từng cơn nghe đến rợn người , em và C , mặt đối mặt , nội lực trổ ra đã đạt đến đỉnh điểm nhưng chưa ai muốn động thủ trước.

- Chẳng biết bạn C lấy đâu ra một cái ống nước bằng sắt dài 1m để tấn công em , em bình tĩnh dùng thân pháp khoái tuyệt để né tránh . Càng đánh càng hụt nên bạn C trở nên điên cuồng . Bạn C nhảy lên cao rồi thuận tay tung ra chiêu Thái Sơn Áp Đỉnh , chiêu này vốn không phải là tuyệt kĩ trấn áp giang hồ nhưng với nội lực cực kì hùng hậu của C thì chiêu này trở nên cực kì nguy hiểm . Mặt đỏ bừng bừng , lấy hết sức bình sinh vụt mạnh xuống , chiêu này xuất có thể khiến trời long đất lở . Em vội nhảy lùi ra phía sau nên không bị thương , mặt đất chỗ cái ống nước chạm xuống thì nát vụn thành ngàn mảnh . Định thần nhìn kĩ lại thì thấy tuy em không bị thương nhưng cái áo Le'vis giá 135$ của em thì đã rách một vết to tướng . Quá giận dữ em không kiềm chế được nhảy thẳng đến chỗ bạn C tung ra chiêu cuối cùng trong Thiên Tàn Cước , bạn C thấy khí thế vô cùng hùng dũng của em thì thất kinh né sang một bên . Quả thật bộ pháp của C vô cùng ảo diệu , tựa như nước chảy mây trôi nhưng so với một người võ nghệ siêu quần như em thì đó chẳng khác nào trò con nit . Vòng ra phía sau , em nắm lấy tay cầm vũ khí của bạn rồi bẻ ngược ra phía ra , có lẽ lúc đó em nghe thấy một tiếng rack khá nhỏ ; rồi giật lấy cây gậy trong tay bạn C em tiện tay chém mạnh xuống một nhát . Nhận thấy bạn nằm dươi đất rên rỉ em vội thu chiêu lại , nhưng quá muộn , chiêu chưa đến nơi nhưng khí kình quá mạnh .. Bạn C nảy người lên một cái rồi im hẳn . Nhớ lại lời nói của sư phụ là không bao giờ đánh kẻ đã ngã , em liền để hai bạn nằm đó rồi đi về nhà cho kịp giờ xem phim.

- Tối hôm đó bạn C dẫn bố đến nhà em đòi "nói chuyện" . Bố em bảo không thèm tiếp nên em đành miễn cưỡng ra tiếp . Hai bố con bạn C cứ chửi em xơi xơi , em định giải thích nhưng mỗi lần như vậy bác ấy lại nói " Im mồm " . Lời nói của Bác Hồ bỗng văng vẳng trong đầu em : " Mỗi chúng ta khi sinh ra , ai cũng có quyền tự do , quyền được ngôn luận , quyền được mưu cầu hạnh phúc ... " Thế mà bố con thằng vô lại này lại không cho em nói , như thế là trái với tinh thần của Bác , trái với chính sách của Đảng . Xác định đây là những kẻ chống đối lại Cách Mạng nên em không ngần ngại đập cho cả hai tên vô lại một trận rồi tống ra khỏi cửa .

- Viết xong bản kiểm điểm này em thấy mình hoàn toàn không có lỗi , em xin rút lại lời nhận lỗi phía trên . Kính mong Nhà Trường xem xét rõ sự việc này để trả lại sự ngây thơ, trong trắng cho em.

Tái bút : Bác em là bộ trưởng bộ GD&ĐT cũng hoàn toàn đồng tình với việc làm của em . Nếu cần các thầy cô có thể gọi điện lên bộ để xin ý kiến.


(nguồn từ lovesfriend.net)



END


Vì sao người ta cầu cúng ở bờ tường Văn Miếu...?

Không hiểu sao, thỉnh thoảng có một vài tờ báo lại viết về chuyện nhiều người cầu cúng đêm đêm ở miếu hai cô nơi góc tường Văn Miếu ở ngã tư Nguyễn Thái Học- Tôn Đức Thắng (Hà Nội). Người thì bảo do trước đây địa điểm này có miếu thờ 2 cô gái nhảy vào tàu điện tự tử, người thì bảo là nơi thắp hương cho người đàn ông bị chết vì tai nạn tàu điện. Cạnh đó có cây gạo lắm ma nên người dân thắp hương, lâu dần thành quen, một đồn mười, mười đồn trăm nên đến giờ nhiều người vẫn nghe tiếng mà cúng vái cầu xin đủ thứ.

Vì sao người ta cầu cúng ở bờ tường Văn Miếu...?

Cũng tò mò từ lâu không biết tại sao người ta hay cúng vái ở đó, Chí Phèo hỏi ông bạn Ma Y Sinh- "gã thầy đồ dở hơi" toàn dạy thư pháp miễn phí ở chùa Tảo Sách xem có biết lý do hay không. Lão cũng chẳng biết vì sao nhưng kể một giai thoại nửa thực nửa hư xem chừng có lý:

Chuyện là hồi Pháp thuộc, toà nhà nay là Đại sứ quán Ixarel đối diện góc phố cầu cúng vốn là tư dinh của một viên quan Pháp. Nơi góc tường Văn Miếu bây giờ cũng là cái bến tàu điện nên mỗi khách đi tàu điện buồn tè lại ra tưới vào góc bờ tường. Ngoài chuyện bí quá phải làm bừa có lẽ đây là cách người An Nam thể hiện hành động căm thù với bọn thực dân xâm lược...?

Hàng ngày ngửi mùi hương đặc trưng của người dân An Nam bay vào nhà và phải chứng kiến thường xuyên cảnh người ta giải quyết nỗi buồn trước nhà khiến cả gia quyến viên quan Pháp khó chịu vô cùng, ăn không ngon, ngủ không yên, tinh thần suy sụp, sức khoẻ xuống cấp. Bố trí lính canh, cấm người đái bậy cũng không xuể vì lúc vắng lính thì dân An Nam vẫn tè vào chỗ đó. Bất lực, viên quan phải nhờ một quân sư người An Nam lắm kế bày cách dẹp cái đám tè vô tổ chức. Theo vị quân sư thì người An Nam có thể tè vào bất cứ chỗ nào trừ chỗ người ta cắm hương dù chỉ là mảnh đất hoang.

Thế rồi, vài ngày sau, chỗ đi tè bỗng mọc lên cái miếu rồi cả tuần liên tục có cả trăm người (được thuê) thắp hương khấn vái, cầu xin liên tục khiến bao người tò mò. Cùng với việc đó là xuất hiện câu chuyện cứ rỉ tai lan truyền người này tới người khác là người ta khôi phục lại cái miếu thờ mẫu ngày xưa nghe nói thiêng lắm... Cùng với đám cúng thuê đông đảo, câu chuyện truyền miệng kia khiến người tới cúng vái tăng dần. Đến lúc lực lượng cúng thuê rút bỏ thì đã có những người tự giác đến cầu cúng. Nhà viên quan Pháp đã thoang thoải mùi hương, mùi trầm chứ không phải là cái mùi khai đầy căm uất của người An Nam.

Ngày nay miếu không còn, nhưng vẫn có người đến thắp hương cúng vái. Nhiều người trong số họ cũng không biết cúng vái ai, chỉ biết đây là chỗ để cầu cầu duyên, cầu tài, cầu lộc, cầu làm ăn, cầu học hành, cầu bình an và cầu trúng lô, trúng đề...

Chẳng biết thực hư thế nào, chỉ thấy bờ tường Văn Miếu ngày càng ám khói đen sì...