Tìm kiếm blog này

Dạ cổ hoài lang

Cao Văn Lầu, thường gọi Sáu Lầu, (22 tháng 12 năm 1892 - 13 tháng 8 năm 1976) là một nhạc sĩ và là tác giả bài "Dạ cổ hoài lang", một bài ca độc đáo và nổi tiếng nhất trong nghệ thuật cải lương Việt Nam.



Cuộc đời

Cao Văn Lầu sinh ngày 22 tháng 12 năm 1892 tại xóm Cái Cui, làng Chí Mỹ, sau sát nhập với làng Thuận Lễ trở thành xã Thuận Mỹ, huyện Vàm Cỏ, tỉnh Long An.

Khi Cao Văn Lầu được bốn tuổi (năm 1896), ông Chín Giỏi (chưa rõ tên thật, cha Cao Văn lầu) vì nghèo, vì bị áp bức nên đã cùng vợ và sáu đứa con nhỏ xuống ghe, tìm đất khác sinh sống.

Buổi đầu, ông Chín Giỏi đến tá túc trên đất của một người bà con ở Gia Hội (Bạc Liêu). Sau chín tháng đi làm mướn cật lực mà không đủ ăn, gia đình ông lại phải dời sang Xà Phiên (nay thuộc Long Mỹ, tỉnh Hậu Giang), khẩn hoang làm ruộng. Khoảng một năm sau, hơn 40 công đất, nhờ khó nhọc mới có được, bị địa chủ chiếm lấy. Nhờ người giới thiệu, gia đình ông Chín Giỏi dọn về Họng Chàng Bè (Giá Rai, Bạc Liêu) để tiếp tục khẩn hoang, nhưng rồi số đất này về sau cũng về tay người khác.

Xót cảnh trắng tay của ông Giỏi, hương sư Chơn ở làng Vĩnh Lợi tổng Thạnh Hòa, cho ông cất một căn chòi lá ở trên đất công điền gần chùa Vĩnh Phước An (nay thuộc phường 2, thị xã Bạc Liêu). Ở đó, vợ chồng ông và các con phải đi làm thuê, đi câu để chạy ăn từng bữa.

Hòa thượng Minh Bảo (? - 1912), trụ trì chùa Vĩnh Phước An, thấy gia đình ông Chín Giỏi vất vả quá mà không đủ ăn, nên đề nghị cho Cao Văn Lầu, lúc đó mới 8 tuổi, vào chùa ở để chia sẻ gánh nặng. Kể từ đó chú bé Lầu, vừa kinh kệ, vừa được nhà sư dạy cho chữ Nho.

Năm 1903, nhờ cha đến xin, Cao Văn Lầu được phép trở về nhà để học chữ Quốc ngữ. Nhưng chỉ học đến "lớp nhì năm thứ hai" (Cours moyen 2e année) tức lớp 4 ngày nay, thì ông Lầu phải thôi học vì nhà gặp thêm cảnh khó: anh đi ở rể, chị lấy chồng, cha già yếu... Vậy là, năm 15 tuổi (1907), Cao Văn Lầu phải thay cha và anh chị đi làm những việc nặng nhọc để nuôi gia đình.

Lúc bấy giờ tại xóm Rạch Ông Bổn có một thầy đàn nổi tiếng tên Lê Tài Khí, tục gọi Hai Khị hay Nhạc Khị. Ông thầy này bị mù cả hai mắt thêm có tật ở chân[1], nhưng ngón đàn của ông thật điêu luyện[2].

Năm 1908, Cao Văn Lầu nhờ cha dẫn đến thầy Hai Khị để xin học đàn mỗi đêm. Nhờ yêu thích và siêng năng, ông mau chóng sử dụng thành thạo các loại nhạc cụ như đàn tranh, cò, kìm, trống lễ; và trở thành một nhạc sĩ nồng cốt trong ban cổ nhạc của thầy.

Năm 1912, ông bắt đầu đi hát với Sáu Thìn và cô Phấn với bài Tứ đại oán Bùi Kiệm thi rớt.

Năm 21 tuổi (1913), Cao Văn Lầu vâng lệnh cha mẹ đi cưới vợ, đó là cô Trần Thị Tấn, một cô gái nết na ở điền Tư Ô (Chung Bá Khánh).

Khoảng thời gian này, ông sáng tác được một bản ngắn mang tên Bá điểu, sau đổi lại Thu phong, gồm tám câu nhịp bốn. Sau nữa, bản nhạc này được soạn giả Trịnh Thiên Tư đặt thêm lời ca và có tên mới là Mừng khi gặp bạn.

Năm 1917, ông sáng tác thêm một khúc gồm 22 câu, theo một chủ đề của thầy Nhạc Khị đề xướng là "Chinh phụ vọng chinh phu" (chủ đề được rút ra từ bản Nam ai "Tô Huệ chức cẩm hồi văn") nhưng chưa kịp sửa chữa và trình thầy thì gặp nghịch cảnh đau lòng. Vợ ông đã ba năm mà vẫn chưa có dấu hiệu thai nghén, theo tục xưa, cha mẹ buộc ông phải trả vợ về nhà cha mẹ ruột.[3]

Khoảng một năm sau, trong tâm trạng nhớ thương vợ, bản nhạc trên được đem ra soạn lại. Nghe bạn đồng môn tên Ba Chột góp ý, ông bỏ bớt 2 câu trùng lắp, bài nhạc còn chẵn 20 câu nhịp đôi.

Tết Trung Thu năm 1918 (15 tháng 8 âm lịch năm Mậu Ngọ, nhằm ngày 19 tháng 9 năm 1918)[4], ông cùng các bạn đến thăm thầy, luôn tiện trình bày bản nhạc chưa có tên trên. Nghe xong, thầy Nhạc Khị hết sức khen ngợi.

Đêm đó có nhà sư Nguyệt Chiếu cùng tham dự, thầy Nhạc Khị liền nhờ nhà sư đặt tên cho bản nhạc. Nhà sư nói:"... tuy nhạc và lời ca còn vài điểm bất nhất, nhưng cái chung vẫn diễn tả được tâm tư của nàng Tô Huệ[5]. Vậy cứ theo tích này mà đặt tên cho bài là "Dạ cổ hoài lang" (Nghe tiếng trống đêm nhớ chồng)." Kể từ đêm đó, bài ca này được loan truyền nhanh chóng.

Năm 1919, ông Lầu làm nhạc công trong gánh hát cải lương của Ba Xú (Bạc Liêu).

Cách mạng tháng Tám thành công, ông tham gia Mặt trận Liên Việt ở ấp Vĩnh Phước, xã Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu.

Năm 1947, ông nhận nhiệm vụ đặc biệt là cứu và đã cứu được một số cán bộ bị thực dân Pháp bắt.

Từ 1918 đến năm 1974, ngoài bản "Dạ cổ hoài lang", mà sau này phát triển thành bản "vọng cổ", làm thay đổi một phần bộ mặt cải lương; ông Cao Văn Lầu còn sáng tác thêm 10 bản nữa, nhưng đa phần chỉ lưu hành ở Bạc Liêu.

Ông mất lúc 13 giờ ngày 13 tháng 8 năm 1976 tại Thành phố Hồ Chí Minh, thọ 84 tuổi.

cao văn lầu, Dạ cổ hoài lang, 

Hương hoa sữa

Phan: cuộc sống xô bồ không cho ta khoảnh khắc mà chui về ngày xưa ấy ; hôm nay dù rất mệt nhưng cũng cố lang thang về miền miền ấy cái miền không bao giờ có được trải nghiệm như vậy. Cái miền vắng tanh thoang thoảng ; đặc rật mùi hoa sữa
Phan: cái miền chỉ có gió,cây và sự cô đơn đến say mèm. Cái miền chỉ có rượu, tuổi trẻ, và sự trong trắng vô ưu của thằng con trai với tâm trạng của kẻ xa nhà Cố tìm 1 bản nhạc cho hợp với tâm trạng lúc này nhưng không thể

Thì cứ thả mình cho hương sữa cuối thu đi. Hương hoa sữa sẽ theo bạn đến những chốn xa của cổ tích. Nhưng nhớ là con đường dãy phố Thủ đô sẽ chẳng còn gì là thi vị, nếu như không có hương hoa vẫy gọi ta về...
Đêm. Phải đứng ra xa một chút mới cảm nhận hương vị loài hoa này. Rất dễ trở nên thất vọng nếu như chúng ta đứng dưới gốc cây. Khi hoa đã tỏa hương, thì tốt hơn hết các loài hoa khác đừng nên tỏa hương cùng. Hoa sữa khiêm nhường tới mức độ có thể, vào ban ngày mà thôi. Nhưng để khẳng định mình, nó quyết liệt và mạnh mẽ đến không ngờ. Nó khiến cả một dãy phố, con đường ngây ngất, thậm chí mất ngủ vì hương thơm nồng nàn của mình.

Những cơn mưa tháng tám lất phất và ào ạt hình như giúp cho hàng cây xanh mướt dọc các con phố yên ả, hiền lành bật ra các chùm nụ màu cẩm thạch nhạt, trang nhã, lăn tăn, li ti, và khi đêm phủ bức màn voan đen trong suốt thì xoè nở những cánh mỏng bé xíu trắng dịu toả hương ướp cả không gian, quyện chặt mọi vật trong mùi thơm nồng nàn...Hoa sữa - Loài hoa riêng của nỗi nhớ em – mối tình ngày xưa ấy.

Hoa sữa cũng vậy. Người xưa đã biết trân trọng để trồng thi thoảng trên những góc đường trầm tư của đất Hà Thành. Rồi bỗng một ngày, một vài nghệ sĩ tâm hồn dễ rung động như lá phát hiện ra mùi thơm nồng nàn của loài hoa này và chợt thấy trống vắng nhiều nhiều nếu Hà Nội không có mùi hoa sữa. Những kỷ niệm cũng được tẩm ướp hương hoa sữa. Hoa sữa đã đi vào tâm thức và trở thành nỗi nhớ cồn cào của người đi xa. Trong gió thu. Trong se lạnh. Trong trái tim nhìn hoa không thấy chỉ là hoa mà còn là một nỗi rưng rưng cảm hoá.
Trong cái sương lạnh của trời thu heo may gật gù, không gian thoáng hơn, như cao hơn, xanh hơn. Đó là mùa của hoa sữa. Cũng như hoa dạ hương dịu dàng tỏa hương đâu đây trên một hiên nhà nào đó, hoa sữa cũng chỉ thơm về đêm. Khi mọi người hoạt động ban ngày lắng xuống, tâm hồn con người trở lên nhẹ nhàng thư thái hơn. Và chỉ lúc ấy thôi, lòng người mới cảm nhận được hết mùi thơm của loài hoa kỳ diệu này. Thứ hương đêm ngọt ngào và tình tứ làm sao.Trên những đường phố của Hà Nội như Nguyễn Du, Bà Triệu, Hùng Vương... khi đến mùa, hoa sữa nở đầy cây. Trắng đến nao lòng. Hương hoa sữa thơm hết mình, ban phát mùi hương một cách hào phóng. Hoa có đòi hỏi gì không khi thơm hết cạn lòng như thế? Trong lòng đang u uất, cảm xúc đang bị dồn nén, lúc đó hãy đi và cảm nhận. Hoa sữa thơm nồng nàn đó chính là sự an ủi dịu dàng và cũng là khát khao được đồng cảm, được xẻ chia một cách chân thành của loài hoa giản dị khiêm tốn. Hương hoa sữa còn ấp ủ trên tóc, trong áo lạnh, cho đến khi về đến nhà hương hoa còn vương vấn đâu đây.
Đi trên con đường đầy kỷ niệm, đi thật chậm và hít thật sâu. Những hoài niệm xa xôi của một thời tươi đẹp lại dội về.

Đi trong lối cũ, đắm chìm trong hương hoa, bỗng thèm khát đến cháy lòng được trở lại cái thời yêu thương đó. Những lo toan mệt mỏi cuộc sống thường ngày nhiều khi cuốn ta đi quá xa, làm cho ta quên hẳn một thời mình đã yêu hoa sữa

CIO - ANH LÀ AI ?


CIO (giám đốc công nghệ thông tin) ngày nay phải đóng vai trò như thế nào ? Tính cách nào giúp họ thành công ? Nhiệm vụ cụ thể của họ là gì ? Đây là những câu hỏi đã ám ảnh các giám đốc này trong hai thập kỷ qua.





Đây là những câu hỏi đã ám ảnh các giám đốc này trong hai thập kỷ qua. Vị trí của một CIO hiện nay đang đi theo hai hướng - hoặc là một nhà lãnh đạo chiến lược dùng công nghệ thông tin (CNTT) để phát triển doanh nghiệp ; hoặc là người trông coi các hệ thống thông tin mà mục đích chủ yếu là quản lý việc giảm giá thành nhờ CNTT. Theo chúng tôi, một CIO phải là một nhà lãnh đạo chiến lược.
Vai trò của một CIO lý tưởng - người đem lại lợi ích lớn nhất cho doanh nghiệp, được xác định bởi những trách nhiệm, kỹ năng cụ thể. Dựa vào nghiên cứu của nhiều công ty, phỏng vấn các CIO của các công ty thành đạt, chúng tôi xin vẽ ra chân dung một CIO của một công ty giả định như sau :
Công ty
Công ty giả định này có quyết tâm giành và giữ được vị trí hàng đầu trên thị trường nhờ một chiến lược kinh doanh chú trọng vào sự khác biệt mang tính cạnh tranh và sự tôn trọng khách hàng. Công ty ý thức được rằng nhân viên là tài sản quý nhất và tri thức, thông tin là cực kỳ quan trọng để đi đến thành công.
Vai trò
Người CIO thúc đẩy sự phát triển, biết xây dựng những hệ thống, dịch vụ cũng như cấu trúc công nghệ làm chỗ dựa cho chiến lược kinh doanh. Anh ta chịu trách nhiệm bảo đảm chiến lược công nghệ phù hợp và gắn kết với chiến lược và mục tiêu của công ty cũng như của các đơn vị phòng ban.
Vị trí
Người CIO là thành viên của ban lãnh đạo công ty, tham gia vào mọi nhiệm vụ và chịu trách nhiệm đầy đủ. Ngoài ra, CIO phải hình thành ban lãnh đạo CNTT (có sự tham gia của các lãnh đạo chủ chốt của doanh nghiệp) nhằm ưu tiên những sáng kiến kinh doanh dựa vào đòn bẩy công nghệ. Ban này báo cáo trực tiếp cho hội đồng quản trị về những vấn đề then chốt liên quan đến lợi thế cạnh tranh, rủi ro hoạt động.
Người CIO báo cáo trực tiếp với tổng giám đốc điều hành nhưng cũng làm việc chặt chẽ thường xuyên với các thành viên khác như phó tổng giám đốc hay giám đốc sản xuất.
Nhân viên
Phù hợp với quy mô và cấu trúc của công ty, nhân viên CNTT nằm rải rác ở các đơn vị phòng ban nhưng lại báo cáo trực tiếp cho CIO. Người CIO cũng trực tiếp quản lý một số nhân viên chủ chốt cung ứng những dịch vụ liên quan đến toàn công ty.
Trách nhiệm
Là người đứng đầu tổ chức CNTT, giám đốc có trách nhiệm với mọi khía cạnh hoạt động công nghệ thông tin của doanh nghiệp. Trách nhiệm này chủ yếu thuộc ba lĩnh vực.
1. Lĩnh vực CNTT then chốt : Bao gồm việc xác định quy mô cơ sở hạ tầng, cấu trúc và các chuẩn mực, phát triển và duy trì các ứng dụng, tích hợp và quản lý dữ liệu.
2. Ứng dụng kinh doanh : Người CIO phải nắm chắc mọi ứng dụng ở mức doanh nghiệp và mức phòng ban, phải là chuyên gia đối với các ứng dụng thiết yếu trong khi biết phân cấp cho nhân viên bên dưới các trách nhiệm hàng ngày khác.
3. Lĩnh vực hoạt động doanh nghiệp : Bao gồm các quy trình hoạt động của doanh nghiệp, vấn đề bảo mật và riêng tư, quản lý rủi ro và cải tiến chất lượng. Người CIO phối hợp với các lãnh đạo khác để đề ra chủ trương thích hợp cũng như cung cấp các công cụ và hệ thống cần thiết để thực hiện các chủ trương này.
Bộ máy của người CIO phải chịu trách nhiệm chọn lựa, phê duyệt và quản lý mọi sản phẩm và dịch vụ CNTT chủ chốt, kể cả các quy trình cần có sự hỗ trợ của bộ phận công nghệ thông tin.
Người CIO phải quản lý bộ phận của mình theo cách hữu hiệu, tiết kiệm và minh bạch nhất, luôn luôn so sánh giá với các nhà cung cấp khác nhau.
Ngoài ra, CIO cũng phải hỗ trợ phòng nhân sự để giúp họ đánh giá, cất nhắc nhân viên có năng lực.


Chọn ai làm CIO ?

Để hoàn thành nhiệm vụ khá nặng nề của mình, một CIO phải có nhiều năm kinh nghiệm trong nhiều lĩnh vực và nhiều kỹ năng khác nhau để quản lý công nghệ, doanh nghiệp và con người.
Ứng viên vào chức vụ này phải có căn bản công nghệ, có kinh nghiệm cả về cơ sở hạ tầng lẫn phát triển ứng dụng, bổ sung bằng kiến thức kinh doanh. Kiến thức này phải liên quan đến môi trường hoạt động của doanh nghiệp.
Ứng viên cũng phải có sự nhạy bén về tài chính và kế toán, biết chọn lựa ưu tiên khi có nhiều yêu cầu khác nhau.
Kỹ năng
Người CIO phải có khả năng hình dung và nói rõ vai trò của CNTT trong việc thúc đẩy cải tiến, tạo ra sự khác biệt, trung thành với khách hàng, giúp doanh nghiệp hoạt động có hiệu quả. Các kỹ năng giao tiếp và làm việc với người khác là rất thiết yếu. Tương tự, các kỹ năng lãnh đạo và quản lý cũng quan trọng không kém, bao gồm khả năng động viên nhân viên, hướng dẫn, biết phát hiện người giỏi và khuyến khích tinh thần làm việc theo nhóm.
Sau cùng, cá tính và nhận thức giá trị của ứng viên phải phù hợp với văn hóa và nguyên tắc chủ chốt của công ty.




(Theo tạp chí CIO)







Phần mềm đuổi muỗi

Phan:Đêm qua ngồi máy làm việc sáng ra thấy chân đầy cục đỏ , từng cục từng cục to thôi rồi :)

Đây là hai chương trình nho nhỏ nhưng bảo đảm là tác dụng của chúng thì không nhỏ chút nào. Bạn đã từng điên đâu khi làm việc trên máy tính và bị lũ muỗi "hành hạ" chưa ? Cảm giác không dễ chịu chút xíu nào hết.

Các chương trình này sẽ phát ra các âm thanh làm cho không chỉ muỗi mà cả các loại côn trùng khác tránh xa bạn. 21.gif21.gif
KP-Anti Mosquitoes v1.0

Download :
http://www.allmosquitos.com/soft/anti-mosquito.rar

Anti Mosquito 2

Download :
http://www.allmosquitos.com/upl/File/SEA_a...uitoes_xp_2.zip

Ultrafobos-Anti-Mosquito :
http://www.allmosquitos.com/upl/File/Ultrafobos.zip






Đơn giản hãy gọi người là Mẹ

Có một đứa bé sắp chào đời. Nó bèn hỏi Thượng Đế:

Mẹ

- Họ nói ngày mai Người sẽ đưa con xuống trần gian, nhưng làm sao con sống nổi ở đó khi mà con quá nhỏ bé và bất lực như thế này?
Thượng Đế đáp:
- Trong số những thiên thần, ta đã chọn cho con một người. Thiên thần của con sẽ đợi con và săn sóc con chu đáo.
Đứa bé lại nài nì:
- Nhưng này con không phải làm việc gì ngoài ca hát và vui cười hạnh phúc chứ?
Thượng Đế đáp:
- Thiên thần của con sẽ hát cho con nghe và cũng sẽ tươi cười với con mỗi ngày. Con sẽ cảm nhận được tình thương của người dành cho con và con sẽ thấy rất hạnh phúc.
Đứa bé lại hỏi:
- Và làm sao con có thể hiểu được khi họ nói chuyện với con bằng một ngôn ngữ mà con chưa hề biết đến?
Thượng Đế trả lời:
- Thiên thần của con sẽ nói với con bằng những ngôn từ nhẹ nhàng và đẹp đẽ nhất mà con chưa từng được nghe, đồng thời với sự nhẫn nại và cẩn trọng, thiên thần của con sẽ dạy con biết nói.

- Con nghe nói chốn trần gian lắm kẻ xấu xa. Ai sẽ bảo vệ con?
- Thiên thần của con sẽ hộ trì con ngay cả khi điều đó đe dọa đến tính mạng của người.
- Nhưng con sẽ rất buồn vì không còn được nhìn thấy Ngài nữa.
- Thiên thần của con sẽ luôn nói với con về Ta, và dạy con cách thức quay về với Ta dù rằng Ta luôn cận kề con.
Vào giây phút đó, ở nơi thiên đường ngập tràn an lạc nhưng người ta vẫn có thể nghe thấy những tiếng gọi vang vọng từ cõi thế, và đứa bé vội vàng hỏi Thượng Đế:
- Thưa Ngài, nếu con phải đi ngay bây giờ, xin hãy cho con biết tên thiên thần hộ mạng của con.

- Tên của người không quan trọng, con chỉ đơn giản gọi người là “Mẹ”.


nguồn :http://www.tmexevn.com/blog/don-gian-hay-goi-nguoi-la-me/#more-56



Bảo Hiểm ô tô

Xe anh trầy xước và móp cả thảy 12 vết, trái phải, trước sau. Muốn làm bảo hiểm, xảy ra vết nào là phải báo ngay, đằng này anh để ba tháng mới báo. Một vụ thì không thể trầy bốn bên tứ phía như vậy. Ừ, nhưng anh nghĩ mới biết lái thế nào cũng trầy xước. Chờ xước nhiều nhiều, lái cứng rồi mới đi làm một lần.

Bảo Hiểm ô tô
Thôi bây giờ em tách ra làm ba vụ. Gần nhà anh có con hẻm nào không? Có. Trong hẻm có xe chở rác không? Có, dĩ nhiên, xe đổ rác dân lập. Gần đó có ai xây nhà mà cánh cổng mở ra đường không? Có có, hai ba căn như thế. Có nhà ai hàng rào dây kẽm gai không? Không, chả có ai thế cả. Ok, cứ xem như có đi. Đúng đúng, cứ xem như có hai cái nhà rào sân bằng kẽm gai. Em đọc cho anh ghi lời khai nè
Vụ thứ nhất: là những vết bên trái, gồm xước dọc thân xe, trầy thanh ốp sườn, móp hai vết ở cửa trước và cửa sau ( Sự thật do va vào chậu cây cảnh nhà sếp , de vào cổng cơ quan, né honđa nên ốp sườn chà vào vỉa hè). Anh ghi nè
Vào khoảng 19h30 phút tối 4-10-2009, tôi lái xe đi vào hẻm để vào nhà. Do trời mưa, hẻm nhỏ, lúc này có xe đẩy rác đi ngược chiều dừng lại để lấy rác nên tôi đánh tay lái qua phải hơi nhiều, thân xe đưa về trái chà vào hàng rào kẽm gai nhà dân. Mũi xe va vào cánh cổng nhà khác đang mở ra phía đường. Vì vậy tạo nên những vết xước ở dọc thân xe trái , đuôi xe phía trái và mũi xe phía phải. Anh ghi xong chưa? Xong rồi hả, lấy tờ khác ra ghi tiếp.
Vụ thứ hai: là những vết bên trái, gồm xước dọc thân xe, trầy thanh ốp sườn, móp hai vết ở cửa trước và cửa sau. Anh ghi nè, chỉ cần cho cái xe rác nằm ở phái đối diện là xong. Đúng đúng, cho nó nằm đối diện đi.
Vào khoảng 19h30 phút tối 5-10-2009, tôi lái xe đi vào hẻm để vào nhà. Do trời mưa, hẻm nhỏ, lúc này có xe đẩy rác đi cùng chiều dừng lại để lấy rác nên tối đánh tay lái qua trái hơi nhiều, thân xe nghiêng về phải chà vào bờ tường nhà dân. Mũi xe va vào cánh cổng nhà khác đang mở ra phía đường. Vì vậy tạo nên những vết xước ở dọc thân xe bên phải. Đuôi xe phía phải và mũi xe phía trái.
Nhưng trên nóc xe cũng trầy nghĩa là sao?
Bữa đó con anh đòi hái trái trứng cá, bèn tấp che vào tán cây, cái cành cụt trên chọt xuống xước một đường trên nóc.
Không được, cái đó là cố ý. Anh phải là người tự gây thiệt hại và lỗi vô ý thì mới bồi thường được. Thôi, xem như xe tải chở dá dăm rơi trúng. Đúng rồi, thành phố mình có rất nhiều xe tải như thế. Ừ, anh ghi nè. Lấy tờ giấy khác ra.
Vào khoảng 18h30 ngày 3-10-2009 tôi đi về trên đường Thành Thái. Do trời mưa, đường xấu, tôi né lô cốt và đi lấn sát vào xe tải chở đá dăm. Lái xe tải tránh xe tôi nên bánh xe chồm lên cục bê tông chân đế lô cốt. Đá dăm trên xe tải rơi xuống tạo thành những vết trầy trên nóc xe của tôi.
Bài học 1: Nhân viên bảo hiểm có sự sáng tạo của một nhà văn, có lòng nhân ái và sự rộng rãi để không nhăn nhó khi ta mua bảo hiểm có 5 triệu mà được thanh toán hợp đồng sửa chữa 10 triệu.
Bài học 2: Sống, không ai không mắc sai lầm. Vấn đề là biết gượng dậy đứng lên sau mỗi lần sai lầm. Lái xe không thể tránh va quệt, vấn đề là biết khai bảo hiểm sau mỗi lần va quệt.
Bài học 3: Có những người bình thường giản dị quê mùa khiến ta khó chịu, nhưng bên trong họ là tấm lòng hào hiệp yêu thương. Xe đổ rác và hàng rào dây thép có thể xấu xí khiến bạn không muốn nhìn, nhưng nó rất lợi hại khi khai báo va chạm.


nguồn :http://bocuhung.multiply.com/journal/item/344




Bạn ra giá bao nhiêu cho 10 năm cuộc đời mình?

Bạn ra giá bao nhiêu cho 10 năm cuộc đời mình?

Vì một vài lí do lạ lùng nào đó, câu hỏi triết lí này bất thình lình nảy ra trong đầu tôi khi tôi đang tắm và khiến tôi phải suy nghĩ thật nhiều. Thế là tôi quyết định nói về nó trong bài này.

Bạn ra giá bao nhiêu cho 10 năm cuộc đời? Nếu ai đó đến và cho bạn một cơ hội để bán 10 năm cuộc đời bạn, bạn sẽ đòi giá bao nhiêu? Ví dụ nếu bạn đòi một triệu đô, bạn sẽ có tiền ngay trước mặt và bạn phải mất đi 10 năm tuổi. Vậy nếu bạn đang ở tuổi 20, bạn sẽ ngay lập tức biến thành một người 30 tuổi. Nếu bạn 30 tuổi, bạn sẽ trở thành một người 40 tuổi..vân vân..

Vậy giá 10 năm cuộc đời bạn là bao nhiêu? Hãy suy nghĩ về nó. Bạn không được phép trả lời ‘không thể bán được’ hay ‘vô giá’. Bạn phải nghĩ cho ra một cái giá.

Khi tôi hỏi các bạn của tôi, hầu hết họ đều đưa ra những con số rất lớn. Một trong số đó đã đưa ra con số 10 triệu đôla cho 10 năm cuộc đời. Vậy, nếu chúng ta đánh giá những năm tháng cuộc đời mình quá cao, liệu chúng ta có thực sự quý trọng nó?

Ví dụ như, với bạn tôi, 10 triệu đô cho 10 năm tương đương với 1 triệu đô 1 năm, cũng bằng với 2.739 đô một ngày. Vị chi là một giờ sẽ trị giá 114 đômột phút là 1,90 đô. Hãy làm phép tính với câu trả lời của bạn khi nãy. Tôi cá là nó cũng khá cao đấy chứ.

Vậy thì câu hỏi đặt ra là bạn có đang sống mỗi giờ như thể nó ĐÁNG GIÁ 114 đôla? Tôi không nói rằng bạn phải kiếm ra tiền mỗi giờ phút bạn sống. Điều tôi muốn nói ở đây chính là bạn có đang sống với từng giờ từng phút quý giá của đời mình hay không? Bạn có đang tận hưởng cuộc hành trình vĩ đại của cuộc đời, có cho phép chính mình cảm thấy hạnh phúc hay bạn đang nổi nóng cả với những điều nhỏ nhặt? Bạn có đang yêu thương những người xung quanh mình và cho họ cơ hội yêu thương bạn? Bạn có trân trọng mỗi giờ phút cuả cuộc đời mình và sống hết mình với tất cả nhiệt huyết hay bạn thường xuyên trì hoãn và làm mọi việc muộn màng?

Dù muốn hay không thì bạn vẫn phải bán thời gian của mình




nguồn :http://adamkhoovietnam.com/44/ban-ra-gia-bao-nhieu-cho-10-nam-cuoc-doi-minh/



Con đã từng được sống, con rất ngoan

Nội dung
bài viết này cũng khá lâu rồi nhưng tình cờ đọc được bài viết của Mr.siro , mình cảm thấy rất buồn và nhớ lại câu chuyện của 1 bé gái người TQ này .....

"Con đã từng đến trong đời này, và con rất ngoan! "Đấy là lời nói cuối cùng của một em bé tám tuổi, và được khắc lại trên bia mộ em.

"Con đã từng đi qua cuộc đời này! Và con rất ngoan!"

Cô bé Xa Diễm tám tuổi, đôi mắt đen lóng lánh và một trái tim thơ ngây non nớt, Xa Diễm mồ côi, cô bé chỉ sống trên đời vẻn vẹn 8 năm, câu cuối cùng cô nói là một lời thanh minh non nớt: "Con đã từng được sống! Và con rất ngoan!". Xa Diễm hy vọng được chết vào mùa thu. Thân thể gầy gò của em giống một bông hoa nở theo mùa. Khi hoa vàng nở khắp mặt đất và những chiếc lá rơi chao liệng khắp nơi, em sẽ thấy cả những đàn nhạn di cư bay ngang trời xa.

Em tự nguyện bỏ điều trị, và dùng toàn bộ 540 nghìn Nhân dân tệ (gần 1,1 tỷ đồng tiền VN) để chia thành 7 phần, mang sinh mệnh chính mình chia ra thành những phần bánh hy vọng tặng cho bảy người bạn nhỏ đang chiến đấu giữa lằn ranh của sự sống và cái chết khác.

"Tôi tình nguyện từ bỏ điều trị"


Xa Diễm không biết ai là cha đẻ của mình, em chỉ có "cha" là người thu nhận em về nuôi nấng.

Ngày 30/11/1996 (20/10 âm lịch), "cha" Xa Sĩ Hữu phát hiện một hài nhi mới sinh bị vứt bỏ đang thoi thóp và lạnh toát trong đống cỏ bên chân một cây cầu nhỏ ở thị trấn Vĩnh Hưng, ngực hài nhi cài một mẩu giấy nhỏ, chỉ ghi vắn tắt "20 tháng 10, 12 giờ đêm".

Khi đó, cha Xa Sĩ Hữu tròn 30 tuổi, nhà ở tổ 2, thôn Vân Nha, thị trấn Tam Tinh, huyện Song Lưu, tỉnh Tứ Xuyên. Vì nhà nghèo quá, không cưới được vợ, nếu cha nhận nuôi thêm đứa trẻ này, có lẽ càng chẳng báo giờ có cô nào chịu lấy cha nữa. Vì vậy, nhìn đứa trẻ còi như con mèo bé vừa khóc vừa ngáp ngáp thút thít, Xa Sĩ Hữu mấy lần nhặt lên rồi lại đặt xuống, bỏ đi rồi lại ngoái lại nhìn, đứa bé thân mình đầy bùn đất lạnh, tiếng khóc yếu ớt, nếu không ai cứu, chả mấy mà đứt sinh mệnh! Cắn răng, anh ôm đứa bé lên lần nữa, thở dài nói: "Thôi thì tao ăn gì, mày ăn nấy!".



Xa Sĩ Hữu đặt tên cho đứa bé là Xa Diễm, vì bé sinh ra vào mùa thu, đúng mùa thu hoạch mùa màng hoa trái đủ đầy. Đàn ông một mình làm bố, không có sữa mẹ, cũng không có tiền mua sữa bột, đành bón con những thìa cháo hoa. Vì thế, Xa Diễm từ nhỏ đã còi cọc, yếu đuối, lắm bệnh, nhưng là một đứa trẻ vô cùng ngoan và hiểu biết. Xuân đi xuân lại, Xa Diễm như bông hoa nhỏ trên dây Khổ Đằng, lớn khôn dần, vô cùng thông minh và ngoan ngoãn.

Hàng xóm đều nói, những đứa trẻ bị bỏ rơi được nhặt về nuôi, bao giờ trí óc cũng khôn ngoan thông minh hơn người. Và mọi người đều yêu Xa Diễm. Dù em từ nhỏ đã hay bệnh tật liên miên, nhưng trong sự nâng niu xót thương của cha, em cũng lớn lên dần.

Những đứa trẻ số phận đau khổ thường khác người. Từ lúc 5 tuổi, em rất biết ý thức giúp cha làm việc nhà, giặt giũ quần áo, nấu cơm, cắt cỏ em đều biết làm thành thạo. Em biết thân phận mình không được như những đứa trẻ con nhà người khác, trẻ con hàng xóm có bố có mẹ, nhà mình chỉ có cha. Gia đình nhỏ này do hai bố con lụi hụi chống đỡ xây đắp, em cần phải thật ngoan thật ngoan, không để cha lo lắng thêm chút nào, hoặc giận em một lần nào.

Vào học lớp Một, Xa Diệm biết mình phải cố gắng. Em xếp thứ Nhất trong lớp, làm người cha mù chữ của mình cũng mở mày mở mặt với làng xóm. Em chưa bao giờ để cha phải thất vọng. Em hát cho cha nghe, kể những chuyện vui vẻ ở trường cho cha nghe, những phiếu bé ngoan hay hoa điểm tốt em đều dán lên vách tường. Đôi khi em bướng bỉnh ra những đề bài khó để bắt cha phải giải được... Mỗi lúc nhìn thấy cha cười, em đều vui sướng.

Dù con không có mẹ, nhưng con có thể sống vui vẻ cùng cha, đó là hạnh phúc!



Lần đầu tiên trong đời được uống sữa, ảnh chụp sau khi Xa Diễm quay lại bệnh viện với số tiền được quyên góp giúp đỡ.


Tháng 5/2005, Xa Diễm thường bị chảy máu cam. Một buổi sáng ngủ dậy định rửa mặt, đột ngột em phát hiện cả chậu nước rửa mặt đã biến thành màu hồng. Nhìn kỹ, là máu mũi đang nhỏ giọt xuống, không cầm máu được. Không còn cách nào khác, Xa Sĩ Hữu mang con đi tiêm ở bệnh xá địa phương, nhưng không ngờ, một vết mũi tiêm bé tí xíu cũng chảy máu mãi không ngừng. Trên đùi Xa Diễm cũng xuất hiện nhiều "Vết châm kim đỏ". Bác sĩ nói, "Mau lên bệnh viện khám ngay!", đến được bệnh viện Thành Đô, đúng lúc bệnh viện đang đông người cấp cứu, Xa Diễm không lấy được số thứ tự xếp hàng khám. Xa Diễm ngồi một mình ngoài ghế dài, tay bịt mũi, hai đường máu chảy thành hàng dọc từ mũi xuống, nhuộm hồng cả nền nhà, cha em cảm thấy ngại ngùng, chỉ biết lấy cái bô đựng nước tiểu để hứng máu, chỉ mười phút, cái bô đã lưng nửa.



Bác sĩ phát hiện ra, vội cuống quýt ôm Xa Diễm đi khám. Sau khi kiểm tra, bác sĩ ngay lập tức viết đơn Thông báo khẩn cấp bệnh tình của em. Xa Diễm mắc bệnh máu trắng (Bạch cầu cấp - acute leucimia).

Chi phí điều trị căn bệnh này vô cùng đắt đỏ, thông thường điều trị cơ bản đã cần 300 nghìn Nhân dân tệ (tương đương 600 triệu VND), Xa Sĩ Hữu choáng váng.

Nhìn con gái nằm trên giường bệnh, ông không thể chần chừ suy nghĩ nữa, ông chỉ có một ý nghĩ: Cứu con!

Vay khắp bạn bè họ hàng, chạy đông chạy tây tiền chỉ như muối bỏ biển, so với số 300 nghìn tệ cần có sao xa vời. Ông quyết định bán cái duy nhất có thể ra tiền là căn nhà xây bằng gạch mộc, gạch chưa nung của mình. Nhưng nhà thì quá rách nát, lúc đó không thể tìm ra ai muốn mua nó.

Nhìn gương mặt gầy gò xơ xác và đôi mắt u uất của cha, Xa Diễm có một cảm giác đau xót. Một lần, Xa Diễm kéo tay cha lại, chưa nói nhưng nước mắt đã trào ra: 'Cha ơi, con muốn được chết..."

Đôi mắt Xa Sĩ Hữu kinh ngạc nhìn con gái: "Con mới 8 tuổi thôi, vì sao con lại muốn chết?"

"Con chỉ là đứa bé bị bỏ rơi nhặt về, ai cũng bảo số con bạc bẽo, giờ bệnh này không chữa được, cha cho con ra viện đi..."

Ngày 18/5, bệnh nhân tám tuổi Xa Diễm thay mặt người cha mù chữ, tự ký rành rọt tên vào trong cuốn bệnh án của chính mình: "Tự nguyện từ bỏ chữa trị cho Xa Diễm".



"Em tự nguyện từ bỏ!"


Đứa trẻ tám tuổi tự lo hậu sự:

"Hôm đó về nhà, một đứa trẻ từ nhỏ đến lớn chưa từng vòi vĩnh cha bất cứ điều gì, đã đòi cha hai yêu cầu: Em muốn có một tấm áo mới, và em muốn được chụp một bức ảnh. Em giải thích cho cha: "Sau này, khi con không còn nữa, nếu cha nhớ con, cha có thể nhìn con ở trong ảnh".

Ngày hôm sau, cha Xa Sĩ Hữu nhờ người cô đi cùng đưa cháu lên thị trấn, tiêu hết 30 tệ (60.000 VNĐ) mua một bộ quần áo mới, Xa Diễm tự mình chọn một chiếc quần cộc màu hồng phấn, người cô chọn cho Xa Diễm một chiếc váy trắng chấm đỏ, nhưng khi mặc thử Xa Diễm mặc thử, thấy tiếc rẻ nên lại cởi ra. Ba người đi đến tiệm chụp ảnh, Xa Diễm mặc bộ đồ màu hồng mới tinh, ngón tay đưa ra hình chữ V, cố gắng mỉm cười, nhưng cuối cùng cũng không kìm được để nước mắt chảy ra.

Em đã không thể đến trường nữa, em xách cái cặp đứng trên con đường nhỏ đầu làng, mắt ươn ướt.

Nếu không có một phóng viên tên là Truyền Diễm của tờ "Thành Đô buổi chiều", thì chắc Xa Diễm sẽ chỉ như một phiến lá cây khô rụng xuống, lẳng lặng bị cuốn đi theo gió.

Cô phóng viên này sau khi biết tin từ bệnh viện, đã viết một bài báo, kể lại toàn bộ câu chuyện của Xa Diễm. Sau khi bài báo "Đứa trẻ 8 tuổi tự lo hậu sự" được đăng, cả thành phố Thành Đô đều bị cảm động, cả mạng Internet toàn Trung Quốc cũng cảm động, có một phong trào lan truyền trên khắp Trung Quốc, trong cả đời sống thật của thế giới người Hoa lẫn trên mạng ảo, những người có lòng tốt bắt đầu quyên góp để cứu sinh mệnh mong manh của cô bé. Trong vòng mười ngày, con số quyên góp từ toàn thể người Hoa đã lên tới 560 nghìn Nhân dân tệ, đủ để chi phí phẫu thuật, và hy vọng cuộc sống của Xa Diễm lại được thổi bùng lên từ bao nhiêu trái tim nhân ái. Sau khi tuyên bố kết thúc quyên góp, vẫn còn nhiều khoản tiền chuyển về tài khoản quyên góp. Các bác sĩ cũng cố sức, dốc hết sức lực và tài năng chuyên môn để cứu chữa cho Xa Diễm, tất cả hàng triệu người đều hy vọng thành công.


Tờ "Thành Đô buổi chiều" có đăng bài về em



Trên internet, nhiều lời nhắn gửi: "Xa Diễm, cô bé yêu quý của tôi, tôi hy vọng em sớm mạnh khoẻ rời bệnh viện, tôi cầu chúc cho em quay lại trường học, tôi mong mỏi em bình an lớn lên, tôi khao khát tôi sẽ được vui sướng tiễn em về nhà chồng..."

Ngày 21/6, Xa Diễm, cô bé đã từ bỏ trị liệu quay về nhà chờ thần Chết, đã lại được đưa về Thành Đô, vào bệnh viện Nhi. Tiền có rồi, sinh mệnh mỏng manh có hy vọng và có lý do để tiếp tục được sống.

Xa Diễm chịu đựng đợt hoá trị khó chịu. Trong cửa kính, Xa Diễm nằm trên giường truyền dịch, đầu giường đặt một chiếc ghế, ghế để một cái âu nhựa, thỉnh thoảng em quay người sang đó nôn. Sự kiên cường cửa đứa bé khiến người lớn cũng kinh ngạc. Bác sĩ Từ Minh, người điều trị chính cho em giải thích, giai đoạn hoá trị, đường ruột và dạ dầy sẽ phản ứng kích liệt, thời gian đầu mới hoá trị, mỗi lần Xa Diệm nôn đều nhiều, nửa âu, nhưng đến "ho" một tiếng cũng không. Trong lúc kiểm tra tuỷ xương khi nhập viện, mũi tiêm đâm từ ngực, em "không khóc, không kêu la, cũng không chảy nước mắt, đến động đậy cũng không dám".

Từ khi ra đời cho tới lúc chết, em không có được một chút xíu tình yêu của mẹ. Khi bác sĩ Từ Minh đề nghị: "Xa Diễm, làm con gái bác đi!" mắt em sáng rực lên, rồi nước mắt tuôn xuống xối xả. Ngày hôm sau, khi bác sĩ đến đầu giường bệnh, Xa Diễm bẽn lẽn gọi: "Mẹ!". Bác sĩ lặng đi một chút, rồi từ từ mỉm cười, ngọt ngào đáp lại: "Con gái, ngoan lắm!"

Tất cả mọi người đều chờ đợi một phép lạ, tất cả đều hy vọng giây phút Xa Diễm được trở về với cuộc sống. Rất nhiều người từ thành phố vào bệnh viện thăm em, trên mạng nhiều người hỏi thăm em, số mệnh của Xa Diễm làm mạng Internet xa lạ trở nên đầy ắp ánh sáng.

Trong phòng bệnh đầy hoa và trái cây, tràn đầy hương thơm.



Sau khi Xa Diễm mất, ông bố cũng không giữ lại đồng quyên góp nào


Hai tháng hoá trị, Xa Diễm qua được chín cửa "Quỷ môn quan", sốc nhiễm trùng, bệnh bại huyết septicemia, tan máu, xuất huyết ồ ạt đường tiêu hoá... lần nào cũng "hung hoá cát". Những liệu trình đều do các bác sĩ huyết học Nhi hàng đầu của tỉnh và Trung Quốc chuẩn đoán quyết định, hiệu quả rất khả quan. Bệnh máu trắng căn bản đã được khống chế. Tất cả đang chờ tin Xa Diễm lành bệnh.

Nhưng những bệnh tật đi theo những tác dụng phụ của hoá chất trị liệu rất đáng sợ. Và so với hầu hết những đứa trẻ bị bệnh máu trắng khác, thể chất Xa Diễm rất yếu ớt. Sau đợt phẫu thuật, sức khoẻ Xa Diễm càng kém.

Buổi sáng ngày 20/8, em hỏi phóng viên Truyền Diễm: "Dì ơi, xin dì cho con biết, vì sao mọi người quyên góp tiền cho con?"

"Bởi vì họ đều có lòng tốt!"

"Dì ơi, con cũng làm người tốt."

"Bản thân con đã là một người tốt. Những người tốt sẽ giúp đỡ nhau, mới làm nên những điều càng thiện lương."

Xa Diễm móc từ dưới gối ra một cuốn vở bài tập, đưa cho Truyền Diễm: "Dì ơi, đây là di chúc của con..."

Phóng viên Truyền Diễm kinh ngạc, vội vã mở vở ra, quả nhiên là những việc Xa Diễm thu xếp hậu sự. Đây là một đứa trẻ tám tuổi sắp về cõi chết, nằm bò trên giường bệnh dùng bút chì nắn nót viết ba trang "Di chúc". Vì em còn nhỏ quá, còn nhiều chữ Hán chưa học nên chưa viết được hết, còn có những chữ viết sai. Xem có thể biết em không thể viết một mạch bức thư này, mà viết sáu đoạn. Mở đầu là "Dì Truyền Diễm", kết thúc là "Tạm biệt dì Truyền Diễm". Suốt cả bức thư, chữ "Dì Truyền Diễm" xuất hiện 7 lần, và 9 lần gọi tắt là Dì. Phía sau 16 chữ xưng hô này, tất cả là những điều "nhờ vả dì làm hộ" khi em lìa đời. Và còn cả lời muốn qua phóng viên "cảm ơn" và "tạm biệt" với cả thế giới.

"Tạm biệt dì, chúng ta sẽ gặp nhau trong mơ. Dì Truyền Diễm, nhà cha con sắp sập rồi. Cha đừng buồn, xin cha cũng đừng nhảy lầu. Dì Truyền Diễm xin dì trông coi bố con. Dì ơi, cái tiền của con cho trường con một ít ít, cảm ơn dì chuyển lời cảm tạ tới Hội trưởng Hội Hồng thập tự. Con chết xong, mang hết chỗ tiền còn lại chia ra cho những người mắc bệnh giống con, giúp họ đỡ bị bệnh hơn..."

Bức di chúc làm Truyền Diễm giàn giụa nước mắt, khóc không thành tiếng.


Con đã từng được sống, con rất ngoan

Ngày 22/8, vì đường tiêu hoá xuất huyết, dường như suốt một tháng trời Xa Diễm không được ăn mà chỉ sống bằng dịch truyền. Và lần đầu tiên em "ăn vụng", em bẻ một mẩu nhỏ mì ăn liền khô bỏ vào mồm. Ngay lập tức đường ruột của em xuất huyết nghiêm trọng, bác sĩ y tá khẩn cấp truyền máu, truyền dịch cho em...

Nhìn Xa Diễm đau bụng lăn lộn, bác sĩ và y tá đều bật khóc. Tất cả mọi người đều muốn gánh đau cho em, nhưng, không thể làm gì được.

Tám tuổi. Xa Diễm đã thoát được cơn bệnh tật quái ác, và ra đi an lành.

Không ai chấp nhận sự thật. Phóng viên Truyền Diễm vuốt vuốt gương mặt bé xíu lạnh dần đi của cô bé, khóc không thành tiếng, gương mặt sẽ không bao giờ gọi cô là Dì nữa, cũng sẽ không bao giờ cười nữa.

Mạng TứXuyênonline , mạng 163 (mạng Internet nổi tiếng nhất TQ) ngập trong nước mắt, mạng Xinhuanet toàn nước mắt. "Đau lòng đến không thể thở được" sau đầu đề topic đó là hàng vạn lời nhắn cảm xúc của các công dân mạng TQ. Hoa viếng, điếu văn, một người đàn ông trung niên khẽ nói: "Con, con vốn là một thiên sứ nhỏ trên trời, con đã dang đôi cánh, thôi con cứ ngoan ngoãn bay đi.."

Ngày 26/8, tang lễ diễn ra dưới một cơn mưa nhỏ, Nhà tang lễ ở ngoại thành phía Đông của thành phố Thành Đô chật ních những người dân Thành Đô đi viếng với nước mắt rưng rưng. Họ đều là những "người cha, người mẹ" của Xa Diễm mà Xa Diễm chưa có dịp gặp mặt. Để đứa bé mới sinh ra đời đã bị vứt bỏ, đã mắc bệnh máu trắng, đã từ bỏ chữa trị, đã chết... không còn cô đơn nữa. Rất nhiều "Cha-mẹ" đội mưa tiễn theo sau chiếc quan tài bé nhỏ.

Bức ảnh trên đầu Entry trong blog Trang Hạ đã chụp bia mộ của Xa Diễm: Một bức ảnh Xa Diễm cười mím mím, tay cầm một bông hoa dại bé xíu. Mặt chính của bia chỉ ghi vỏn vẹn: " Con đã từng được sống, con rất ngoan! (1996.11.30-2005-8.22)"

Mặt sau bia có ghi vài lời đơn giản giới thiệu thân thế Xa Diễm, câu cuối cùng là: "Trong những năm Em sống, Em đã được nhận những ấm áp của con người. Xin Em yên nghỉ, thiên đường có Em nên thiên đường càng đẹp đẽ."

Theo đúng chúc thư, 540.000 Nhân dân tệ còn thừa lại chia thành những tặng vật chia cho những em bé khác bị mắc bệnh máu trắng. Bệnh viện còn ghi lại tên của 7 bệnh nhân Nhi này, Dương Tâm Lâm, Từ Lê, Hoàng Chí Cường, Lưu Linh Lộ, Trương Vũ Tiệp, Cao Kiện, Vương Kiệt. Những bệnh nhân này lớn nhất là 19 tuổi, nhỏ nhất là 2 tuổi, đều là những em gia đình quá nghèo, đang giãy dụa giữa sự sống và cái chết.

Ngày 24/9, ca phẫu thuật đầu tiên thành công dành cho bệnh nhân được nhận viện phí từ Xa Diễm, là cô bé Từ Lê ở bệnh viện Hoa Tây. Sau phẫu thuật, Từ Lê mỉm cười với gương mặt trắng xanh, nói: "Xa Diễm, hay yên nghỉ, về sau này, bia mộ của chúng tôi cũng sẽ ghi thêm một dòng như nhau: "Tôi đã từng đến trong đời này, và tôi rất ngoan!"

Phan: Rất lâu rồi chưa biết cay mắt ................



Chuyện thiền sư và cô lái đò

Cô lái đò đưa khách qua sông. Đò cập bến cô lái thu tiền từng người. Sau hết đến nhà sư.

Cô lái đò đòi tiền gấp đôi.

Nhà Sư ngạc nhiên hỏi vì sao?

Cô lái mỉm cười:

- Vì Thầy nhìn em…

Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.

Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy cô lái đòi tiền gấp ba.

Nhà sư hỏi vì sao?

Cô lái cười bảo:

- Lần nầy Thầy nhìn em dưới nước.

Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.

Lần khác nhà sư lại qua sông.

Vừa bước lên đò nhà sư nhắm nghiền mắt lại đi vào thiền định.

Đò cập bến cô lái đò thu tiền gấp năm lần.

Nhà sư hỏi vì sao?

Cô lái đáp:

- Thầy không nhìn nhưng còn nghĩ đến em.

Nhà sư trả tiền và lên bờ.

Một hôm nhà sư lại qua sông.

Lần nầy nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò…

Đò cập bến, nhà sư cười hỏi lần nầy phải trả bao nhiêu?

Cô lái đáp:

- Em xin đưa Thầy qua sông, không thu tiền.

Thiền sư hỏi:

- Vì sao vậy?

Cô lái cười đáp:

- Thầy nhìn mà không còn nghĩ tới em nữa…

Do vậy em xin đưa Thầy qua sông mà thôi...



Tằng Tử hỏi về chữ Tín


Tằng Tử hỏi Khổng Tử: “Thưa thầy, người ta làm thế nào mới lấy được lòng tin ở người khác? Đồng thời tin tưởng vào người khác?” Khổng Tử không trả lời mà hỏi lại Tằng Tử rằng: “Tham này (tên gọi khác của Tằng Tử), vì sao con lại hỏi câu hỏi như vậy? Nhất định con có điều gì không bình thường phải không?” Khổng Tử đã nói đúng rồi! Trước đây Tằng Tử đã sống ở đất Phí của nước Lỗ. Đất Phí có một người trùng tên, trùng họ với Tằng Tử, người này giết chết người. Có người chạy tới nhà nói với mẹ Tằng Tử là “Tằng Tham giết người!”. Mẹ Tằng Tham trả lời: “Con tôi không bao giờ lại giết người”. Nói rồi bà lại tiếp tục lo dệt vải. Một lúc sau, lại có một người chạy đến nói với bà: “Tằng Tham giết người!”. Mẹ của Tằng Tham vẫn tiếp tục dệt vải. Và sau đó lại có người đến nói rằng: “Tằng Tham giết người!”. Mẹ Tằng Tham bắt đầu sợ, vội vã ném con thoi dệt vải hốt hoảng trèo tường chạy trốn. Khổng Tử nghe xong câu chuyện Tằng Tử kể, không bình luận lẽ đúng sai của nó, nhưng ông cũng nói một câu chuyện khó quên của mình khi đi chu du các nước. Đó là vào lúc Khổng Tử và các học trò bị vây ở giữa nước Trần và nước Thái, sáu bảy ngày không được ăn cơm. Đến ngày thứ tám khó khăn lắm Tử Cống mới lấy được một ít gạo tẻ từ ở ngoài vào, giao cho Nhan Hồi nấu cơm. Nhan Hồi nấu được cơm liền mở vung cho đỡ nóng. Không ngờ có một ít bụi rơi từ trên tường xuống đúng nồi cơm. Nhan Hồi vội vã bốc bỏ nắm cơm bị bụi bẩn rơi vào, đang định ném bỏ, nhưng thấy không đành liền đút nắm cơm đó vào miệng và nuốt đi. Đúng lúc đó Tử Cống đang ở ngoài bước vào nhà bếp, nhìn thấy Nhan Hồi bốc cơm đưa vào miệng. Tử Cống ngạc nhiên, và cho rằng Nhan Hồi ăn vụng! Tử Cống đến trước mặt Khổng Tử hỏi rằng: “Người quân tử lúc khó khăn có thay đổi khí tiết không?” Khổng Tử trả lời: “Thay đổi khí tiết còn gọi gì là quân tử nữa?” Tử Cống liền nói: “Nhan Hồi từ trước đến nay chẳng phải vẫn nổi tiếng là người đức hạnh? Thế nhưng con vừa nhìn thấy Nhan Hồi bốc trộm cơm đưa vào mồm!” Nghe vậy Khổng Tử lúc đầu không tin, nhưng sau đó lại nghĩ rằng Tử Cống cũng không dám nói đùa như vậy. Thế là Khổng Tử bán tín bán nghi cho gọi Nhan Hồi đến nói: “Đêm qua thầy ngủ mơ thấy tiền nhân hiện về muốn giúp thầy trò ta nhanh thoát hiểm. Bây giờ con nấu cơm được rồi hãy để chúng ta khấn tổ tiên trước đã, sau rồi ăn!” Nhan Hồi nghe rồi liền trả lời: “Cơm tuy đã nấu xong rồi nhưng vừa rồi bị bụi bẩn trên tường rơi vào, con bốc định ném đi nhưng thấy tiếc nên đã ăn rồi. Như vậy mà tế thì không được tinh khiết!” Khổng Tử kể câu chuyện trên cho Tằng Tử nghe xong, liền tự trách rằng: “Bản thân ta đáng ra không nên bán tín bán nghi gọi Nhan Hồi đến để hỏi như vậy mới phải! Người ta muốn có được niềm tin chắc chắn vào người khác thì trước hết phải tin vào bản thân mình, tin vào niềm tin của mình đối với người khác!” _________________________________________________
Lời bình của học giả Lý Anh Hoa: Muốn có được niềm tin vào người khác, điều mấu chốt là phải dựa vào phẩm chất ở trong con người của mình, mọi người đều nghĩ được như vậy. Nhưng nói việc tin tưởng vào người khác lại do mình quyết định, chứ không phải là được quyết định bởi người mà mình tin? Đây chính là cái đặc điểm của tư tưởng “yêu cầu của chính mình” của Khổng Tử. Một người chỉ có niềm tin ở mình thì mới có thể tin ở người! Nếu như ngay bản thân mình cũng không đủ niềm tin, thế thì dựa vào cái gì để mình hoàn toàn tin tưởng vào người khác được? Ngoài ra cái gọi là tin tưởng chung chung vào người khác đều là có ý hy vọng. Nhưng sự tín nhiệm sâu sắc và thuần khiết phải là “tin nhĩ bất kỳ”- tức là tin chứ không phải là hy vọng hay kỳ vọng. Loại niềm tin này được bắt nguồn từ phẩm chất đúng đắn tốt đẹp tự nội tâm của mỗi người, là niềm tin của trời đất!


BKAV Pro 2009 và Kaspersky 2009 sẽ lại ngồi cưa bom



Kaspersky 2009 báo BKAV Pro 2009 là virut
BKAV Pro 2009 và Kaspersky 2009 sẽ lại ngồi cưa bom trong tương lai chăng ?

Xem thêm về cưa bom :http://phanblogs.blogspot.com/2009/07/bkis-apcer-vncert.html



Ngược đãi tiếng Việt

Ngược đãi tiếng Việt

LTS: Truyện Kiều còn, tiếng ta còn. Tiếng ta còn, nước ta còn – sinh thời nhà văn hoá Phạm Quỳnh, một trong những người đi tiên phong quảng bá chữ quốc ngữ và chủ trương dùng tiếng Việt thay chữ Nho, tiếng Pháp đã nói như vậy. Câu nói đó vừa là sự tôn vinh tiếng Việt, vừa là lời cảnh tỉnh cho người sử dụng. Mới đây, lời cảnh tỉnh này đã được một số giáo sư, nhà giáo nhắc lại trong thư gởi uỷ ban Văn hoá, giáo dục thanh niên, thiếu niên và nhi đồng Quốc hội khẩn cầu thực hiện một cuộc “giải cứu” tiếng Việt bằng luật, nhằm xác lập lại những giá trị thiêng liêng cho tiếng nói dân tộc.

Kỳ 1: Tiếng Việt là thế này sao?

SGTT - Phát triển xã hội và quá trình hội nhập quốc tế đã ảnh hưởng nhiều đến tiếng Việt. Bên cạnh những mặt tích cực, tiếng Việt đã và đang chịu nhiều ảnh hưởng xấu.

“Đọc hiểu được, chết liền”

Giữ gìn sự trong sáng cho tiếng Việt phải bắt đầu từ những nét chữ đầu tiên của học trò

“Thường xuyên tiếp cận với học sinh, tôi cảm thấy choáng trước sự sáng tạo của các em về ngôn ngữ. Thương và thông cảm lắm nhưng vẫn thấy giận. Giận bởi thái độ thiếu trách nhiệm của người viết đối với ngôn ngữ dân tộc, thiếu tôn trọng với đối tượng giao tiếp”. Cô Dương Thu Trang, giáo viên trường PTTH Mạc Đĩnh Chi (TP.HCM) đã thốt lên như vậy trước tình trạng tiếng Việt trong trường học đang bị học sinh “nỗ lực” sáng tạo những kiểu chữ, câu văn mà nói vui theo nhiều người là “đọc hiểu được, chết liền”. Cô Trang kể, trong một bài nghị luận về vấn đề “Học phương pháp học”, một học sinh lớp 12 đã tỉnh bơ viết: “em sẽ cố gắng thay đổi cách học bài, dù có pùn ngủ mún chit cũng phải giải quyết hết bài tập”; một học sinh khác thì viết: “dùng riết vik sai chính tả lun”…

Thầy Nguyễn Văn Thạch, giáo viên trường PTTH Trần Khai Nguyên (TP.HCM) cũng có lần ngỡ ngàng khi đọc được trong bài kiểm tra của học sinh những “từ…lạ”: lun mún (luôn muốn), làm shao (làm sao)… “Tôi không thành kiến với cái gọi là ngôn ngữ chat của các em. Nếu dùng giới hạn trong những cuộc tán gẫu trên mạng thì có thể chấp nhận được nhưng nếu đưa những ngôn ngữ dị dạng đó vào trường học là điều không nên. Chưa kể các em sử dụng thường xuyên sẽ dẫn đến quen tay, quen miệng và khó tự kiểm soát được khi nói hay viết. Từ đó dẫn đến lười suy nghĩ tìm từ hay, ý đẹp và không nhận biết được giá trị văn hoá của tiếng mẹ đẻ”, ông Thạch bức xúc.

“Ngay trong luật Thương mại được Quốc hội ban hành cũng có cả một chương về dịch vụ logistics, mặc dù nhiều đại biểu đã đề nghị dùng cụm từ “dịch vụ hậu cần thương mại” để chỉ khái niệm này”

Sính ngoại ngữ, bóp méo tiếng mẹ đẻ

Tiến sĩ Trần Văn Thịnh, giảng viên đại học Sư phạm TP.HCM cho biết tiếng Việt nổi tiếng đa dạng ngữ nghĩa và điều khiến âm điệu hay hơn các ngôn ngữ khác chính là vì có dấu. “Vậy mà hiện nay trong giới trẻ xuất hiện một tình trạng đáng buồn là không còn giữ được cái thuần Việt trong sử dụng tiếng Việt. Họ vô tư bóp méo, làm biến dạng tiếng mẹ đẻ, tự tạo ra những chữ không hề có trong từ điển tiếng Việt như rồi thì viết thành roài, không thành hông hoặc hem, biết thành bít…”, ông Thịnh nói. Ông Thịnh dẫn chứng thêm một số trường hợp khác tự chế ra những tiếng lóng chẳng giống ai và vô tư “bê” vào trong giao tiếp hàng ngày như: nộp tiền ngu (nộp lệ phí thi lại), đứt cước (hỏng việc hay thất bại), vitamin T (tiền); Trần Văn Chuồn (trốn, bỏ đi)…

“Tiếng Việt là tiếng mẹ đẻ, là văn hoá, là phẩm chất của người Việt. Anh không hiểu, không yêu tiếng mẹ đẻ, tiếng dân tộc thì anh không thể nói yêu nước, nói cái này cái nọ được”.

GS.TS Lê Quang Thêm,
chủ tịch hội Ngôn ngữ học Việt Nam

“Khi tiếng mẹ đẻ được thay thế bằng tiếng của nước ngoài thì nguy cơ mai một của một nền văn hoá dân tộc là không tránh khỏi”.

GS.TS Trần Ngọc Thêm,
đại học Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM

“Nói trơn miệng, đại ngôn tráng ngữ, nói tục, nói kinh dị, nói theo mốt... đang trở nên quá phổ biến. Chưa bao giờ, tiếng Việt bị suy thoái như ngày nay. Tâm hồn nghèo nàn, trí tuệ cạn kiệt là đồng loã của sự phá hoại tiếng Việt”.

GS.TS Văn Giá,
khoa sáng tác văn học,
đại học Văn hoá Hà Nội

“Không cẩn thận, tiếng Việt sẽ trở thành mớ hổ lốn, không mang dấu ấn văn hoá, dẫn đến tầm thường hoá ngôn ngữ như một thứ mốt”.

TS Hoàng Anh,
giảng viên ngôn ngữ học,
học viện Báo chí và tuyên truyền

PGS.TS Trần Thị Ngọc Lang, viện Phát triển bền vững vùng Nam bộ cho biết, vấn đề mà bà cũng như nhiều nhà ngôn ngữ học lo lắng là việc sử dụng thái quá tiếng nước ngoài, nhất là trong giới trẻ. Nếu bất chợt nghe những người trẻ trí thức nói những câu sau hẳn nhiều người sẽ giật mình vì “hàm lượng” tiếng nước ngoài quá cao: “Me không lốp du, du gô đi cho khuất mắt me” (tạm dịch: tôi không yêu bạn, bạn đi đi cho khuất mắt tôi), “hôm qua tụi mình vô thư viện học mấy môn chemistry (môn hoá học) và mathematics (môn toán)”… “Việc lạm dụng quá mức tiếng nước ngoài, không đúng mức, đúng chỗ, đúng đối tượng là một biểu hiện coi thường và tẩy chay tiếng mẹ đẻ”, bà Lang nói.

Văn bản nhà nước cũng “lai căng”

Sính ngoại ngữ một cách vô tội vạ, gây phản cảm, đánh mất tính thẩm mỹ của ngôn ngữ, trong khi hoàn toàn có thể dùng từ ngữ của tiếng Việt, không chỉ xảy ra phổ biến trong giao tiếp và trên văn bản của người dân mà ngay cả trong nhiều văn bản hành chính nhà nước cũng ngày càng xuất hiện nhiều hơn những từ nước ngoài như: building, villa (nhà cao tầng, biệt thự), website (trang điện tử), festival (liên hoan)… “sự lạm dụng, “lai căng” như vậy chẳng những làm mờ đục tiếng Việt mà còn làm giảm hiệu quả các mệnh lệnh nhà nước bởi đại đa số người dân không biết tiếng nước ngoài nên dễ thực hiện sai”, ông Thịnh nói.

Cũng chung nỗi lo tiếng Việt đang ngày càng “lai căng”, GS.TS Nguyễn Minh Thuyết, phó chủ nhiệm uỷ ban văn hoá, giáo dục thanh niên, thiếu niên và nhi đồng Quốc hội cho biết ngay trong luật Thương mại được Quốc hội ban hành cũng có cả một chương về dịch vụ logistics, mặc dù nhiều đại biểu đã đề nghị dùng cụm từ “dịch vụ hậu cần thương mại” để chỉ khái niệm này. Bên cạnh đó, chỉ cần dạo quanh một vài góc phố ở bất kỳ đô thị nào cũng có thể thấy hàng loạt biển hiệu, biển quảng cáo hoàn toàn viết bằng tiếng Anh hoặc viết tên tiếng Anh ở bên trên và to hơn tên tiếng Việt rất nhiều. “Điều này rõ ràng vi phạm pháp lệnh Quảng cáo mà chẳng có ai quan tâm điều chỉnh. Thậm chí, đã có lúc hàng loạt tên đường ở một thành phố lớn viết toàn bằng tiếng Anh, đến mức lạc vào đó, người ta cứ ngỡ đang ở nước nào”, ông Thuyết nói. (còn tiếp)

bài và ảnh Trung Dũng

Ngắn gọn, không có bất cứ một quy chuẩn nào và “chỉ bọn tớ mới hiểu” là ngôn ngữ online của xì tin bây giờ. Nó gây sự tranh cãi, đó là sáng tạo, hay là sự nghịch ngợm thái quá và chơi trội?

Ngôn ngữ bất quy tắc

“Sheo ba?o là bé nì dễ iu lém mà ku*a hòai hok dc?”. Tạm dịch “Sao bảo bé này dễ yêu lắm mà cưa hòai không được”.

“Kh0c ch0 wen đy những fiên muộn, kh0c jzòy pík đâu mìn lại pình tĩnh lại, suy nghỹ zề kái đìu màk mìn kần phải suy nghỹ”; “Đôy khy mìn thík cho`y mưa kjn khủn, màk seo khy kơn đau ập tớy tớ hok mún mua nu~a” (Khóc cho quên đi những phiền muộn, khóc rồi biết đâu mình lại bình tĩnh lại, suy nghĩ cái điều mà mình cần phải suy nghĩ. Đôi khi mình thích trời mưa kinh khủng, mà sao khi cơn đau ập tới tớ không muốn mưa nữa).

“Hum nEj ...mÌn thịk hẠnh fUc! Hùi chìu thịk nAfk “kứng họng” lun Í! Mìn đã jzỐng kon xỳ ke ùi mừk konf bét wa(ng wa? Tạ nawjg 3kg... kâm = 2 tej, 1tej thỳ...h0h0h0” (Tạm dịch là "Hôm nay mình thật hạnh phúc. Hồi chiều thiệt là "cứng họng" luôn í. Mình đã giống con xì ke rồi mà còn bắt quăng quả tạ nặng 3kg... cầm bằng 2 tay, 1 tay thì...)

Phải toét mắt luận chữ như bắt đầu học đánh vần nếu bạn muốn hiểu được những dòng chữ như kiểu đã được mã hóa thế này. Cái này gọi là ngôn ngữ blog của xì tin.

Với ngôn ngữ @ Q = cute, T = Tea, See = C và có thể ghép với nhau thành 1 từ có nghĩa kiểu: c U soon (see You soon). Lần đầu tiên khi được cô bạn 13 tuổi (người HK) chỉ cho kiểu viết bất quy tắc này, cảm giác đầu tiên của tớ là lạ lẫm và cũng thích thú tìm hiểu.

Kết quả rất đáng phấn khích, tớ cũng tìm được vài ký tự hay ho cho mình. Ký tự I thay = j trong sms vì tiết kiệm thời gian, @_@ cho 4 mắt, và o_0 nghĩa là đang thiếu tin tưởng một ai đó!

Cũng là một thứ mốt

Tất nhiên là ngôn ngữ @ dành cho công dân @ mà thôi, cũng được sử dụng chủ yếu trong blog, YM và SMS. Cũng chỉ có giới teen với nhau hiểu.

Không có bất cứ quy tắc nào của cách viết này. Không ngữ pháp, không chính tả, cũng không phải là quy tắc của tốc ký. Chỉ cần bạn thích, bạn thấy ổn, thế là tự bạn có thể phối riêng kiểu chữ của mình.

Dần dần thì 1 truyền 10, 10 truyền 100, từ lúc nào cái ngôn ngữ kỳ lạ ấy đã xâm lấn blog của tất cả teen. Thậm chí, việc học theo thứ ngôn ngữ ấy cũng trở thành một thứ mốt “Bạn bè nó viết thế mình cũng viết thế, nhìn đẹp đẹp lạ lạ. Chẳng có quy tắc gì hết. Cứ viết là quen thôi”.

Nó cũng gần như một cách để 9x sử dụng cái tôi, cá tính của mình. “Viết thế cho đặc biệt khác người. Chat chit, blog mà toàn typing những dòng chữ quen thuộc, đúng chính tả, đúng ngữ pháp nhưng mà khô khốc thì chán chết. Nhìn thế này vui hơn nhiều”.

Đừng lạm dụng nó, teen nhé!

Nhưng đôi khi, thứ ngôn ngữ tưởng chừng chỉ để vui vẻ và relax này lại bị các bạn lạm dụng một cách thái quá và khiến người lớn tá hỏa. Quen miệng lôi cả vào những câu chuyện với bố mẹ, thầy cô giáo, thậm chí chỉ là anh chị của các bạn và kết quả là làm nảy sinh một số phiền toái.

My (học sinh lớp 10 Trần Phú) le lưỡi: “Bố mẹ tớ đã giận dữ khi tớ nói chuyện quen miệng kiểu ấy. Bố tớ quát: “Mày rước đâu thứ ngôn ngữ này về nhà?” và cấm tiệt tớ không được nói như thế trước mặt người lớn”.

Những người lo xa hơn thì tỏ ra lo lắng trước “sự trong sáng của tiếng Việt”, sợ là quen dùng cách nói đó, rồi đến lúc các bạn ấy lẫn lộn với cả ngôn ngữ chính thống?

Những lo lắng ấy không phải là không có cơ sở đúng không? Vậy nên các bạn hãy cố gắng kiểm soát và để nó chỉ dừng lại ở mức là ngôn ngữ online vui vẻ, vô hại thôi nhé!

Đây là một công cụ “auto” dịch rất tiện lợi, và hiệu quả để giúp bạn nhanh chóng có thể hiểu được teens đang “nói” gì đấy nhé!

Sau khi giải nén, bạn kích vào file v2V 1.3.exe , từ điển v2V sẽ tự động “chui” vào góc phải phía dưới màn hình. Chương trình sẽ có giao diện như sau:

Để dịch đoạn text nào, bạn chỉ việc bôi đen đoạn text đó rồi nhấn tổ hợp phím Ctrl + Y, hoặc copy vào ô Văn bản 1 rồi ấn Dịch, từ điển v2V sẽ tự động dịch sang ngôn ngữ thuần Việt cho bạn.

Kể cũng hay, mà lại quá tiện phải không nhỉ? Không chỉ vậy, v2V còn có khả năng dịch chính xác tới 80% chữ cái của phong cách “siêu ngôn ngữ” mà teens nhà mình đang sử dụng, và tương thích với các hệ điều hành Win2000/Xp/Vista.

Note: Từ điển v2V được viết bởi Dương Đăng Trúc Khuyên và yêu cầu bạn phải cài đặt Net Framework 2.0 để chạy chương trình này nhé!

Phần mềm chuyển tiếng việt sang tiếng việt :D tin được không ? có cần phải báo động không ? với tôi điều này thật là kinh khủng


Trước tiên, để sử dụng từ điển v2V (Việt sang Việt) này, bạn hãy clickhere để download với ưu điểm chạy thẳng trên file mà không cần cài đặt.


xem thêm : http://phanblogs.blogspot.com/2009/03/ung-hiep-dam-tieng-viet.html






xe bus Việt dưới góc nhìn người nước ngoài

Đầu đề: "Xe buýt ở Việt Nam - Sự 'điên rồ' trên 4 bánh xe", phóng viên D. F. dePonlevoy, đăng trên tạp chí Tấm Gương của Đức.http://www.hanoi.gov.vn/hnportal/news2_ref/grp3/item21963/xe%20buyt.jpg
Du khách nước ngoài không có lý do gì để phải đi xe buýt ở Hà Nội. Một chuyến taxi giá cao nhất chỉ hết 3 euro ( khoảng 60.000 đồng), thêm vào đó là hàng ngàn xe ôm. Nhưng ai muốn có một chuyến mạo hiểm thực sự, thì hãy lên xe buýt và sẽ không bao giờ quên được những ấn tượng về chuyến đi này.
(vậy là ngày nào mình cũng đóng phim hành động cả!?!)
Những ai muốn đi xe buýt ở Hà Nội cần phải nhanh nhẹn vì những người lái xe buýt luôn vội vã. Họ không thích dừng xe. Họ chỉ dừng 2 hoặc 3 giây. Hầu hết là xe chưa kịp dừng hẳn họ đã đi tiếp. Hành khách phải tập quen với cảm giác là khi lên hoặc xuống xe, dưới đất chân bị giằng đi.
(quá chính xác luôn!)
Đi xe buýt ở Việt Nam không phải là thứ dành cho người già. Có một nguyên tắc rất đẹp là hành khách trẻ thường đứng lên nhường chỗ cho người già. Việc này có thể do tuổi tác được coi trọng trong văn hóa Châu Á, nhưng cũng có thể là do mọi hành khách đều có ấn tượng mạnh và kính phục nếu một người già lên được xe buýt.
(cái này thì lần đầu tiên mình nghĩ tới!!)
Một lý do để người lái xe buýt có thể phóng nhanh là anh ta có phụ xe bán vé giúp. Giá toàn tuyến chỉ hết 3.000 đồng. Nếu như có trường hợp trốn vé xảy ra thì người trốn vé không có lỗi, mà người bán vé sẽ bị phạt. Điều đó giải thích tại sao có những chuyến đầy người thì xe không đỗ ở bến: Nếu người bán vé nhận thấy không thể chen tới chỗ hành khách mới lên để thu tiền, thì họ thấy chẳng cần phải mở cửa xe nữa.
Việt Nam thật ra là đất nước của xe máy. Cả nước chỉ có 200 ngàn ô tô con và 400 ngàn chiếc xe tải, còn lại là xe máy, khoảng 20 triệu chiếc. Tại các thành phố lớn, cứ một ô tô thì có khoảng 20- 30 xe máy. Trong đó giao thông diễn ra theo 3 quy tắc. Thứ nhất: Ai bóp còi thì được quyền đi trước. Thứ hai: Ai phóng nhanh hơn thì rẽ trước. Thứ ba: Xe nào to hơn thì thắng.
(Không thể có ý kiến gì hơn, sự thật là như vậy!)
Chính quy tắc thứ ba là át chủ bài của xe buýt trong mớ hỗn độn giữa các xe máy đi xiên, đi ngang lộn xộn trên đường. Bất cứ một người đi xe máy nào ở đây đều biết rằng những người lái xe buýt phóng rất điên nên hãy tránh xa. Ngoài ra xe buýt lớn hơn xe của mình.
Chỉ có một trường hợp xe buýt đi chậm là lúc tắc đường. Đường tắc ở Hà Nội có nghĩa là toàn bộ xe máy chiếm mọi kẽ hở có thể có được, kể cả lao lên vỉa hè. Trong trường hợp này thì xe buýt đành chịu. Đã có trường hợp xe buýt bỏ tuyến.
Trên thực tế, một người lái xe Việt Nam có quyền lực vô biên trên xe buýt của mình. Ví dụ anh ta quyết định chương trình ca nhạc mà hành khách phải nghe. (cái này thì quá chính xác luôn! Cụ thể là trên xe 8 mà mình hay đi, những hôm trưa nắng 12h-13h, các bác tài rất khoái mở cải lương!, còn hôm trời mưa thì chuyên trị nhạc sến!)
Về cơ bản, hành khách nói chung vui khi được nghe chút ca nhạc, bởi nó át đi tiếng ồn của giao thông, đặc biệt là còi xe. Chiếc còi ở Việt Nam có thể thay cho đèn xi nhan, đèn phanh và toàn bộ quy tắc giao thông khác. Đặc biệt lái xe buýt rất thích bóp còi, nhất là khi còi xe của họ có âm thanh lạ. Âm thanh loại còi này kéo dài và làm giảm đi hiệu quả cảnh báo. Nhưng tại sao họ thích liên tục bấm loại còi này là một bí mật.
Đi xe buýt ở Hà Nội du khách nước ngoài thường gặp khó khăn khi đọc bảng thông báo giờ xe bằng tiếng Việt. Nhưng dân địa phương thì rất vui vẻ, nhiệt tình với người nước ngoài.
Bản thân những người lái xe buýt thì phủ nhận chuyện họ đi xe như điên. Tuấn Anh nói : “ Hãy nhìn kỹ xem những người khác mới đi như điên”. Trên thực tế phải bình tĩnh lắm mới có thể cùng một lúc quan sát được xe máy ở cả bốn phía. Những người đi xe máy thì tin theo một chiến thuật láu cá: Vì ai cũng biết rằng đi trước xe buýt nguy hiểm nên ở đó có nhiều chỗ rộng nhất, vì vậy họ thích đi vào đó.



Mục tiêu cao cả






Có người nói mục tiêu của mình là trở thành một vĩ nhân, có người thì quyết bằng mọi giá trở nên thật giàu có. Cũng có người bình dị hơn chỉ mong cho nhà mình có đủ cơm ăn, áo mặc.
Khi còn trẻ, mục tiêu thường rất to tát , nhưng chúng ta thường ...không biết đường đi tới nó. Lớn một chút, nhận biết được sự hữu hạn của sức mình, mục tiêu nhỏ lại, con đường đi rõ ràng hơn.
Nhưng cũng có những mục tiêu mà để đi tới nó, có người sẵn sàng ngáng chân hoặc triệt chết vài ba đứa khác giống mình.
Sáng nay, mục tiêu trước mặt và duy nhất của người đàn ông này (phóng lớn thì thấy là đàn ông) là làm sao băng qua dòng nước lũ đục ngầu để đến điểm phát mì tôm. Anh đã chèo thuyền đi một quãng rất xa giữa dòng lũ. Sau lưng anh, chắc là một gia đình- có thể có cả vợ yếu con đau- nhiều ngày qua chưa có gì vào bụng. Dẫu có gạo cũng không tìm đâu ra củi và nơi khô ráo để nấu.
Vì thế, chắc đừng ai cười chê mục tiêu của kẻ khác là thấp kém hơn mình. Trong từng hoàn cảnh ngặt nghèo, ước mơ và mục tiêu có thể tầm thường đơn giản nhất. Những gói mì tôm ở điểm cứu trợ trước mắt không đáng gì cho chúng ta phải bận tâm, nhưng sáng nay, nó là đích đến của người đàn ông này.
Với Bố cu, mục tiêu ấy thật cao cả, bởi nó là sự sống của gia đình anh ta,.
Bản lĩnh đàn ông, có khi chỉ là chèo thuyền băng lũ mang gói mì tôm về cho vợ con.
Ảnh do K’lu- Phóng viên Viễn Sự- Báo Pháp Luật TPHCM chụp từ trực thăng, sáng hôm nay, tại Điện Bàn, Quảng Nam

nguồn :http://bocuhung.multiply.com/journal/item/339/339






Thất Bại


bởi vì nó là chìa khóa của mọi sự thành công

http://1.bp.blogspot.com/_xneZfKiFJWM/SSa6pwRtprI/AAAAAAAAAcM/lSjZvjm3c8M/s400/loser.jpg

Phan VH: không có nó >>>> you lose

Phan VH: cách mà ban nhìn nhận và đón nhận thất bại

Phan VH: cách mà bạn hưởng thụ thất bại

Phan VH: cách mà bạn ôm thất bại

Phan VH: cách mà bạn trốn thất bại

Phan VH: cách mà bạn xê dịch thất bại

Phan VH: cách mà bạn né thất bại

Phan VH: cách mà bạn đẩy thất bại cho người khác

Phan VH: cách mà bạn chia sẻ thất bại với người khác

Phan VH: làm nên con người bạn

Phan VH: làm lên tương lai của ban

Phan VH: làm lên chủ nghĩa sống của bạn