Tìm kiếm blog này

Xin chữ đầu năm

Mẹ ơi thưa mẹ con về, mười lăm năm ấy bên lề mẹ mong,con về hai bàn tay không,mẹ ơi sao hỏi mẹ mong con về,đời còn bao thứ bộn bề,là còn bao nỗi si mê vơi đầy

Tử vi 2009







(Chú ý để xem được vui lòng tắt chức năng chăn quảng cáo -Popup)

Tử vi XEM HẠN VẬN TỐT XẤU NĂM
KỶ SỬU (2009-2010)



1. Tuổi Tý :





2. Tuổi Sửu:





3. Tuổi Dần:





4. Tuổi Mão




5. Tuổi Thìn:





6. Tuổi Tỵ





7. Tuổi Ngọ:





8. Tuổi Mùi:





9. Tuổi Thân:







10. Tuổi Dậu:






11. Tuổi Tuất:





12. Tuổi Hợi:







Xem Tử vi 2009



END


Zai vs Gái

Zai vs Gái Khi zai vào toilet, zai đi một mình và chỉ có một mục đích duy nhất, đi tè. Gái sử dụng toilet như một nơi hội họp công cộng và có thể trở thành bạn thân bắt đầu từ việc … đi toilet.

Zai vs Gái
Zai khâm phục gái vì việc gái không thể nhìn thấy đèn đỏ ngay trước mắt mà lại thấy được cái tất bẩn trong bóng tối cách xa 50m. Gái phát điên vì zai có thể lùi xe ở góc hẹp mà chỉ sử dụng gương chiếu hậu trong khi đó lại chẳng bao giờ tìm ra được G-spot.

Nghiên cứu chỉ ra rằng, khi não của zai ở trạng thái nghỉ ngơi, 70% các hoạt động được ngừng lại, trong khi đó 90% các hoạt động trong não của gái vẫn tiếp tục -> gái luôn nhận và phân tích thông tin.

Gái có hai chữ X, do đó cảm nhận mầu sắc tốt hơn zai. Góc nhìn của gái có thể đạt tới 180 độ, trong khi góc nhìn của zai thông thường là 45 độ. Điều này được giải thích do tổ tiên của zai có trách nhiệm đi săn nên tập trung vào con mồi rất tốt, còn tổ tiên của gái ở nhà chăm sóc lợn gà dê bò lẫn em bé nên cần có tầm nhìn rộng hơn. Zai đi qua đường có khả năng bị đâm gấp đôi gái (!). Zai bị than phiền là có cái nhìn … dê cụ với gái cũng vì lý do này mà gấp nhiều lần so với gái bị than phiên, mặc dù thực tế zai và gái nhìn nhau đều … chẳng kém cạnh. Góc nhìn của zai có thể tăng do luyện tập.

Trong khi đi đường trường, gái nên lái xe ban ngày và zai lái xe ban đêm, vì mặc dù gái có thể phân biệt mầu sắc tốt hơn zai nhưng lại không có sự tập trung, tầm nhìn xa như zai vào ban đêm.

Mặt đối mặt, gái dễ lừa zai hơn. Trong các cuộc nói chuyện như vậy, 60%-80% ảnh hưởng do cử chỉ, 20-30% do giọng nói và 7-10% do ngôn từ. Gái phân tích tổng quan tốt hơn zai, do vậy khó bị lừa hơn zai.

Gái nghe tốt hơn zai do zai chỉ dùng não trái để nghe, trong khi đó gái dùng cả hai não để nghe, cũng đồng nghĩa với việc gái có thể nghe một lúc nhiều thứ còn zai chỉ nghe được một. Tuy vậy, zai có cảm nhận về các âm thanh tự nhiên tốt hơn hẳn so với gái, tổ tiên zai vốn là thợ săn. Đáng tiếc, cảm nhận này càng ngày càng không được dùng nữa (!)

Zai có độ tập trung cao hơn nên có thể định hướng được bằng âm thanh. Gái nghe được trong phạm vi rộng và nhiều nhưng lại không định hướng chính xác được. Zai đọc cũng tốt hơn so với gái.

Zai có thể chỉ ra có một em xinh tươi mặc váy đang đi nhanh hay chậm ở cách xa bao nhiêu, nhưng không cảm nhận được nhiều em đó đang bực tức, đang vui vẻ. Gái cảm nhận được.

Gái rờ gái gấp từ 4-6 lần so với zai rờ zai. Da của gái mỏng hơn da của zai, có thêm một lớp mỡ ở phía dưới để ủ ấm mùa đông và tạo độ đàn hồi tốt hơn. Để đi săn, da của zai cần phải không cảm thấy đau khi va chạm.

Gái có khả năng cảm nhận các vị và mùi tốt hơn zai. Có 4 vị chính, ngọn và mặn ở đầu lưỡi, chua ở hai bên và đắng ở phía dưới. Các bạn Nhật bủn có đề xuất thêm vị béo. Zai cảm nhận mặn và đắng tốt hơn, do vậy zai ún beer, gái lại cảm nhận mặn và chua tốt hơn.

Nghiên cứu khoa học chỉ ra rằng tỉ lệ chung gái thông minh cao hơn zai là 3%. Điều này quá đúng vì bạn thân của gái là kim cương, trong khi bạn thân của zai thường là … con cún.

15% tới 20% zai có bộ não của gái. Ngược lại, khoảng 10% gái có bộ não của zai.

Nếu gái hỏi zai, nên chọn đôi giày mầu gì, giai không nên trả nhời mà nên hỏi lại gái, thế gái chọn đôi nào rồi. Gái chỉ cần hỏi, không cần zai trả lời.

Từ năm 3 tuổi, gái đã có vốn từ gấp đôi zai. Do vậy, nếu zai có chọn thiệp Valentine đầy chữ thì gái cũng đừng ngạc nhiên, đơn giản zai khỏi phải viết gì nhiều.

Não của zai có khả năng phân biệt và lưu trữ thông tin tốt. Cho đến cuối ngày, não của zai có khả năng sắp xếp lại thông tin trong khi đó gái không làm được điều này. Do vậy, gái bắt đầu nói và nói.

Zai có bản năng phòng vệ. Do đó khi zai ngồi một cách ngơ ngẩn nhìn xa xôi, có nghĩa zai đang tự nói chuyện với bản thân mình. Nếu gái nghĩ rằng zai đang buồn chán và cần nói chuyện, gái đã lầm to. Sau giờ làm việc, zai và zai có thể ngồi im để ún beer mà không hề cảm thấy bùn chán. Ngược lại, gái phải nói ra mới suy nghĩ được tốt.

64% gái công sở và 98% gái nội trợ cảm thấy điều phiền lòng nhất là không nói chuyện được với zai của mình, nhất là vào cuối ngày.

Cấu trúc câu của zai đơn giản và rõ ràng hơn gái. Quy tắc đơn giản để nói chuyện với zai, nói rõ ràng, đơn giản và từng điều một. Zai nói trực tiếp, gái nói vòng vèo.

Hầu hết gái đều không có khả năng định vị hai chiều tốt, zai lại luôn có khả năng chỉ ra đâu là hướng Bắc, cho dù zai chẳng biết mình đang ở đâu. Nếu mở rộng thêm chiều thứ ba, khả năng định vị của gái tốt hơn hẳn.

Zai thích đồ chơi của mình ngay từ bé. Do vậy tại sao 99% phát minh là của zai. Gái ngưng việc chơi đồ chơi vào năm 12 tuổi. Zai không bao giờ ngưng việc này. Điện thoại, đồ hitech… đều là đồ chơi của zai. Nếu nó kêu, nếu nó nhấp nháy, nếu nó cần ít nhất 6 cục pin, zai nào cũng muốn (!)

So sánh công việc, gái không mấy khi thất bại. Gái chỉ luôn thất bại, khi cố gắng giống như zai (!)

Sau 12 tuần tuổi, gái có khả năng phân biệt sự khác nhau giữa các bức tranh, zai có khả năng tìm đồ chơi bị thất lạc. Đến khi đi học, gái thích các mối quan hệ và hợp tác, zai thích quyền lực. Gái biết rõ các thông tin của một người mới đến sau một khoảng thời gian ngắn, còn zai lại không quan tâm đến tên tuổi, nhưng chỉ cần đến cuối buổi, zai đã có nhận định về khả năng của người này. Đưa một món đồ chơi cho gái 4 tuổi, nó sẽ là bạn thân của gái, đưa cho zai, nó sẽ là món đồ để zai mở tung ra khám phá và sau đó cố gắng lắp lại y như cũ.

Gái thích hợp tác, do vậy ít khi trong một nhóm gái có thể chỉ ra ai đứng đầu. Người đứng đầu nếu có ở nhóm này thường sẽ bị xa lánh về mặt tinh thần. Nhóm của zai lại có sự phân chia quyền lực theo hệ thống một cách rõ ràng.

Theo cuộc điều tra nhỏ tại Anh với 1000 người, gái và zai thường nói về các chủ đề khác nhau như sau :
Theo cuộc điều tra nhỏ tại Anh với 1000 người, gái và zai thường nói về các chủ đề khác nhau như sau :


Zai
Gái
Bạn bè
30%
53%
Sex/quan hệ
18%
22%
Công việc
25%
11%
Thể thao
16%
2%
Các chủ đề khác
11%
12%
Khi ngồi với nhau, nếu một zai bắt đầu nói về sex, các zai khác sẽ câm nín hoặc bỏ đi. Đơn giản, khi zai nói về sex, zai sẽ nói về các con số chi tiết và các zai khác sẽ coi đó là sự so sánh. Do vậy, zai thường có xu hướng nói đùa về sex với nhau.

Gái đơn giản lại có thể nói với nhau về chuyện này rõ hơn zai. Các kỹ thuật, chiến thuật, thời gian, kích thước, blah blah gái có thể nói về tất cả những điều này.

Nếu gái không hạnh phúc trong mối quan hệ của mình, gái không làm việc được. Nếu zai không hài lòng với công việc, zai chẳng thể tập trung cho mối quan hệ của mình. Mối quan hệ sẽ càng trở nên căng thẳng khi gái bị stress và cần nói chuyện với zai, zai thì lại cần nói chuyện một mình.

Zai thường có xu hướng làm một việc gì đó để chứng tỏ tình cảm. Zai trèo đèo, zai lội suối, zai băng qua sông qua bể rồi sau đó thì gái bỏ zai vì đơn giản, zai chẳng ở nhà với gái một ngày nào (!)

Khi zai nói “Tôi không thể làm cô ấy hạnh phúc”, điều này có nghĩa rằng zai bắt đầu chuẩn bị đi tìm một gái khác có thể hạnh phúc với những gì zai đang có. Gái, đừng có mơ chuyện zai thay đổi nhanh chóng.

Zai ghét sự sai lầm. Bản năng săn bắn của zai chỉ ra rằng, sai lầm có nghĩa rằng sẽ chẳng có gì vào dạ dày cho zai và gái, cũng có nghĩa rằng zai không tốt bằng người khác. Zai ghét sự chỉ trích, do vậy thật dễ hiểu khi zai thích lấy các cô gái còn trinh trắng (! – lúc đó thì ai chỉ trích zai)

Cũng vì bản năng săn bắn, zai thường phải che dấu cảm xúc của mình để tập trung tốt nhất. Zai thích gặp zai đơn giản để xem so sánh ai săn được nhiều nhất.

Zai thích cảm giác mình có thể làm chủ và giải quyết được vấn đề. Các gái đừng có dại mà đưa ra lời khuyên đối với zai trước khi zai yêu cầu lời khuyên này, nếu không, zai sẽ hiểu rằng đó là lời chỉ trích. Gái, cũng chỉ cần nói để được nghe khi có vấn đề nhiều hơn là muốn có một lời khuyên. Khi nói chuyện với gái đang bực tức, đơn giản đừng đưa ra bất cứ lời khuyên gì, chỉ cần cho gái biết, zai đang nghe, vậy là đủ (!) Còn zai đang bực tức, sẽ trèo lên mỏm đá của mình và tự nói chuyện với mình. Lúc đó gái đừng có dại mà đi theo nếu không muốn bị zai từ chối gặp.

Zai chuyển kênh TV liên tục vì zai chẳng xem gì trên bất cứ kênh nào. Zai đang ngồi trên mỏm đá của mình và suy nghĩ. Bằng cách chuyển kênh, zai cố gắng quên đi vấn đề của mình và tìm giải pháp từ những người khác. Nên nhớ rằng, tổ tiên của zai cũng đã mòn mông mấy triệu năm ở mỏm đá, vì vậy zai làm điều này cũng là lẽ tự nhiên.

Zai đơn giản nghĩ rằng nói là ‘để giải quyết một vấn đề gì đó’. Vì vậy đừng cố gắng có eye contact với zai quá nhiều một cách trực tiếp. Hãy nói với zai trong lúc đang cùng làm một việc gì đó.

Khi stress, zai uống rượu và đi xâm chiếm các nước khác, gái ăn chocolate và đi xâm chiếm các shop quần áo. Lúc này, gái nói mà không nghĩ còn zai làm mà cũng chẳng nghĩ. Do vậy chẳng lạ gì 90% zai vào tù còn gái đi đến gặp bác sỹ tâm lý.

Nếu zai im lặng hoàn toàn, zai đang cố gắng cắt đứt cảm xúc của mình tạm thời để tập trung giải quyết vấn đề của mình. Do vậy, hãy để zai yên lặng và mọi chuyện sẽ ổn. Cũng vì lý do này, khi gái im lặng, zai thường bỏ đi ra chỗ khác vì nghĩ rằng gái cần khoảng trống (như zai) để giải quyết vấn đề của mình trong khi thực tế gái lại muốn nói. Tổ tiên của zai đơn giản chỉ việc thể hiện tình yêu bằng cách mang nhiều thịt hơn về nhà, còn zai bây giờ thì phải học giao tiếp. Ơn thánh thần, kỹ năng này có thể học được.

Gái ưa thích trò chơi khóc lóc. Gái khóc lóc và kể lể là lúc gái muốn có người với vai trò làm mẹ để chia sẻ. Zai lại nhìn thấy điều này theo cách “Ấy chà, có vấn đề, phải giải quyết”. Và thế là một lô các mệnh lệnh được đưa ra từng bước để cố gắng giải quyết vấn đề của gái “Không khóc nữa nào, A, B,C ,D, ngỗng, gà, vịt…”. Gái lại càng khóc vì zai lúc này đang làm vai trò của một người cha. Tại sao lại cứ muốn zai thành mẹ !!!

Một zai cứng rắn nhất cũng khóc tuy nhiên điều này không xảy ra tại nơi công cộng. Zai ghét thể hiện điều này.

Đối với gái, mua sắm cũng có tác dụng như nói chuyện. Zai chỉ có thể chịu đựng được điều này không quá 20 phút, đơn giản đối với zai, mua sắm là mua sắm. Để khuyến khích zai đi mua sắm, phải đặt ra mục tiêu rõ ràng cho zai. Mua cái gì, ở đâu, như thế nào, thậm chí là bao nhiêu lâu. Lúc đó, mua sắm lại là một sự thử thách và zai nào mà lại không thích thử thách ?

Testosterone trong zai đang lớn gấp từ 15 tới 20 lần so với gái. Cơ thể của zai cấu tạo phù hợp với các môn vận động hơn, chỉ có 15% mỡ và 45% protein trong khi gái có 26% mỡ và 20% protein.

Chất làm cho zai gái yêu nhau trong não là PEA (PhenylEthylAmine) giống với amphetamine có trong chocolate. Adrenalin lúc này cũng chạy lung tung khắp nơi, làm tăng nhịp tim, enforphins làm tăng hệ miễn dịch -> Yêu không yếu (!).

Oestrogen là hormone nữ điều khiển toàn bộ cảm giác chỉ có nữ giới mới có. Progesterone là hormone tạo ra cảm giác che chở và nuôi dưỡng. Hormone này được tiết ra khi nữ giới gặp em bé. Các em bé thường tròn, ngắn một mẩu, đầu to hơn người, mắt tròn và to. Đó là lý do sao mà Teddy Bear lại được nhiều người thích như vậy. Không chỉ Teddy Bear, những người phụ nữ thuộc tip thích làm mẹ sẽ yêu những người đàn ông cũng tròn như vậy.

Tóc vàng tự nhiên biểu hiện cho việc nhiều Ostrogen, đồng nghĩa với khả năng toán học và logic kém -> dumb blonde joke. Trong thời La Mã, các ẻm khu đèn đỏ thường đội tóc vàng như một cách quảng cáo và dẫn tới câu thành ngữ sau : « blondes have more fun »

Tổ tiên của zai đi săn. Cho đến trước thời kỳ công nghiệp hóa, họ vẫn săn. Cuối thế kỷ 18, việc săn bắn bắt đầu dừng lại. Họ làm gì tiếp nếu không đi săn ?

Thể thao ra đời thay thế cho săn bắn. Không phải tự nhiên mà 90% các môn thể thao hiện đại đều được tạo ra từ đầu thế kỷ 19 tới cuối thế kỷ 19 và chỉ có một số ít là xuất hiện trong thế kỷ 20 này.

Cấu trúc cơ bản của bào thai con người và não đều là nữ giới. Khi phát triển nam giới có một số các bộ phận của nữ giới được giản lược đi, ví dụ như ngực. Nam giới vẫn có thể có sữa khi cần ( !).

6-8 tuần sau khi thụ thai, XY mới bắt đầu được hình thành nhờ androgens, đi từ cơ thể vào tới não. Nếu thai nhi không nhận được đủ androgens, có hai khả năng sẽ xảy ra. Thứ nhất, cậu bé ra đời có thiên hương não của phụ nữ nhiều hơn đàn ông và dễ dẫn tới gay tự nhiên. Thứ hai, cậu bé ra đời với não hoàn toàn là của phụ nữ nhưng bộ phận sinh dục của đàn ông -> transgender.

Vào thời Hy Lạp cổ đại, đồng giới không những được cho phép mà lại còn được trọng thị. Trong thời La Mã, Julius Caesar được mô tả là « every woman’s man and every man’s woman’. Cho tới khi Thiên chúa giáo xuất hiện và trừng phạt thành Sodom, quan hệ đồng giới mới bắt đầu bị cấm đoán.

Trong thời kỳ của Queen Victoria, quan hệ đồng giới được coi là do bị quỷ ám, là một hiện tượng không tự nhiên. Tuy nhiên, đó thực sự là một hiện tượng tự nhiên.

Cứ mỗi một lesbian thì có từ 8-10 gay. Chúng ta đã không chỉ trích những người có tóc đỏ, có da nâu, có mắt xanh vì chúng ta coi đơn giản đó là do gene, do hormone, vậy tại sao chúng ta lại chỉ trích lesbian và gay nếu như thực sự họ cũng được sinh ra một cách tự nhiên do hormone ?

Tại sao sau một thời gian, sex lại trở nên “fast and furious”, đàn ông thì fast còn phụ nữ thì furious. Mục đích khởi thủy, sex là để trao đổi các gene với một ai đó khác nhằm tạo ra một bộ gene mạnh hơn cho thế hệ sau.

Trung tâm trong não được gọi là hypothalamus điều khiển sex, nhịp tim và huyết áp. Nó chỉ nặng và có kích cỡ bằng một quả cherry, lớn nhất ở nam giới, sau đó đến nữ giới, người đồng tính và transgender.

Zai có từ 10 đến 20 lần hormone testoterone hơn gái, hypothalamus to hơn nên zai nghĩ đến sex nhiều hơn cũng là lẽ thường tình. Nên nhớ rằng theo đúng bản năng tự nhiên, zai cần phải ‘vung vãi’ hạt giống của mình khắp nơi và ‘càng nhanh càng tốt’ để tránh có thể bị tiêu diệt bất chợt bởi kẻ thù của mình.

Zai giống như cái lò vi sóng, nóng nhanh, hâm thức ăn và nguội đánh vèo. Gái như cái lò điện, để nóng được cũng lâu mà để nguội được cũng chẳng nhanh. Cũng theo tự nhiên, gái đạt tới đỉnh vào độ tuổi 36-38, trong khi zai đạt được đỉnh này từ năm 19 tuổi (physical performance) và cứ dần dần đi xuống -> gái tuổi này lại thích zai trẻ. Ngược lại, zai ở tuổi 40 có thể so ngang bằng với gái 20 tuổi (zai đã xuống còn gái thì chưa lên đỉnh).

Kinsey Institue ở US nghiên cứu rằng 37% nam giới nghĩ đến sex 30 phút/lần. Chỉ có 11% nữ giới nghĩ đến sex với tần số như vậy.

Khi gái mệt mỏi, gái chỉ muốn bò lên giường đi ngủ. Zai lại coi sex là thuốc ngủ để xóa bỏ mọi căng thẳng. Zai thường đánh giá mối quan hệ qua những việc mình làm được trong ngày cho gái, gái thì đánh giá nó qua cả một quá trình dài. Do vậy, zai không thể hiểu được tại sao mình đã làm đủ mọi thứ trong ngày nhưng gái vẫn từ chối vì gái nghĩ tới việc zai đã nói gái không ra sao vào 3 tuần trước (!). Tuy vậy, cần nhớ rằng, nghiên cứu cho thấy mức độ cãi nhau của zai và gái tỉ lệ thuận với mức độ ốm yếu của cả hai. Cãi nhau càng hăng, càng dễ dính bệnh.

Theo nghiên cứu của American Demographics với 10000 người trưởng thành vào năm 1997, người càng thông minh càng ít ham muốn về sex (!). Những người có bằng sau đại học chỉ quan hệ có 52 lần so với 61 lần của những người tốt nghiệp PTTH. Đáng khuyến khích là các bạn nghe Jazz có ham muốn 34% nhiều hơn các bạn nghe Pop, classical.

Đối với zai, testosterone tăng cao từ 5 tới 7 lần trong ngày, đặc biệt là lúc mặt trời mọc (gấp 2 lần so với các lần khác) vì lúc đó zai chuẩn bị đi săn. Trong ngày, lượng testosterone thấp hơn 30% so với lúc chiều tà.

Có quá nhiều minh chứng cho thấy sex một cách hợp lý tốt cho sức khỏe. Quan hệ trung bình 3 lần một tuần sẽ cho bay đi 35.000 kJoules, tương ứng với việc chạy 130km trong một năm. Sex tăng lượng testosterone, giúp cho chắc xương và cơ.

Hiệu ứng gà trống (Rooster effect) là hiệu ứng nói về việc gà trống không thể đạp mái quá 5 lần trong một ngày. Đến lần thứ 6, nó sẽ thấy chán òm đến tận cổ và không chừng sẽ la lối om xòm. Nhưng nếu đưa cho nó con gà mái mới, nó lại nhảy tưng tưng lên như sáng sớm. Dê cũng tương tự, còn bò có khá hơn được 1 lần. Đối với một zai mạnh khỏe, con số này cũng là 5. Trong ngày đẹp zời, zai có thể quan hệ liên tục với gái 5 lần nhưng sẽ thật khó cho zai khi cố làm tới lần thứ 6.

Từ khi bắt đầu tới khi lên đỉnh, trung bình zai chỉ có 2 phút rưỡi. Gái có 13 phút. Đối với tất cả các động vật có vú, chuyện này đều diễn ra khá nhanh vì tránh để kẻ thù tấn công. Kỷ lục thuộc về một giống chuột Shaw, có thể quan hệ với hơn 100 con cái trong 1 giờ K

Zai yêu bằng mắt, gái yêu bằng tai. Thế nên Hoa hậu của gái được chiếu tùm lum trên TV, trong khi Nam hậu chẳng mấy khi được chiếu trên TV.

Một kết luận đơn giản : Man wants sex, woman wants love.

Zai chờ đợi khoảnh khắc lên đỉnh, sau đó vì zai đã mất đi một phần trong cơ thể mình, zai phải nghỉ ngơi để hồi phục. Còn gái lại cứ tỉ tê ỉ eo. Và thế là cãi nhau. Trong khi quan hệ, zai dùng não phải, thế nên đừng cố mà nghe xem zai nói gì (có nói gì đâu) và cũng đừng cố nói gì nhiều với zai (nếu không não trái của zai lại phải làm việc, mất hứng mất hứng).

Nguồn :http://buzz.tl



END

Đầu đất


Xin được đặt tên lại hai bài viết dưới đây là :Đầu Đất

Xin được đặt tên lại hai bài viết dưới đây là Đầu Đất

Nhà thư pháp, Tiến sỹ Cung Khắc Lược: "Xin đừng ứng xử với chúng tôi như tội phạm". Tiến sỹ Cung Khắc Lược được coi là một trong “tứ trụ Thư pháp Việt Nam” , cùng các bậc lão thành về thư pháp Lê Xuân Hoà, Nguyễn Văn Bách, Lại Cao Nguyện.



Nguồn của Bài viết 1
Ngày 25 tết Kỷ Sửu, Lần đầu tiên UBND Hà nội đứng ra tổ chức” Phố Ông Đồ”, nơi vỉa hè Văn Miếu – Quốc Tử Giám, nhưng nhiều cụ đồ có hàng chục năm ngồi viết thư pháp trên con phố này, như nhà Thư pháp – Tiến sỹ Cung Khắc Lược, nhà thư pháp trẻ Trịnh Tuấn…, đã tỏ thái độ phản đối BTC, bằng cách không chấp nhận vào ngồi trong "lều bạt” mà tự trải chiếu ngồi vỉa hè, như đúng câu vè “Ông đồ vỉa hè, cụ nghè ngồi xổm”.
Tiến sĩ Cung Khắc Lược, được nhiều người coi là một trong “tứ trụ Thư pháp Việt Nam” (cùng các bậc lão thành về thư pháp: Lê Xuân Hoà, Nguyễn Văn Bách, Lại Cao Nguyện) đang viết chữ tặng miễn phí cho những ai yêu thích nghệ thuật thư pháp.
..và ngay sau đó, cũng chính ông cũng phải van lạy lực lượng công quyền, khi họ thẳng tay giật tung những bức thư pháp mà ông đã mất nhiều công sức thể hiện.
Trung tá Lê Quý Luận, đội trưởng đội trật tự Công an Phường Quốc Tử Giám - Quận Ba Đình đang “chỉ đạo các lực lực lượng chức năng” xử lý theo nghị định 227 về lấn chiếm lòng lề đường của UBND TP Hà Nội..
Chẳng cần những lời nhẹ nhàng, giải thích thấu tình đạt lý, ngay sau đó... những hình ảnh... giật - giằng - vò, ném... thực sự là không đẹp mặt và vô văn hóa, thách thức công luận của lực lượng công quyền đã diễn ra ngay tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám, nơi thờ Khổng Tử, Chu Văn An, những bậc hiền hiền triết luôn dạy chúng ta… Làm Người cũng cần phải học.
Như cảm thấy chưa đủ mạnh tay, Trung tá Lê Quý Luận, đội trưởng đội trật tự Công an Phường Quốc tử Giám, đã gọi điện xin chi viện của lực lượng phản ứng nhanh 113 công an Q. Ba Đình xuống ”giải quyết”
Chứng kiến những hành động không đẹp mắt này, Người dân cảm thấy phẫn nộ và bức xúc với cách mà lực lượng cảnh sát và lực lượng dân phòng đang hành xử.
“Việc các cụ đồ viết câu đối trong mấy ngày tết, là tái hiện một nét văn hóa của của nguời Hà Nội xưa, sao lại xua đuổi và gọi họ là buôn bán chữ, kinh doanh trái phép được” – “Những người mặc sắc phục cảnh sát đó, đã mất niềm tin với người dân chúng tôi, sự việc vừa diễn ra thật sự làm chúng tôi đau xót”, ông Văn Quý cán bộ Bộ Kế hoạch đầu tư, bức xúc nói.
.. nhà Thư Pháp như Tiến sỹ Cung Khắc Lược, Trịnh Tuấn... tỏ rõ sự thất vọng và chán nản, khi nhìn những bức Thư Pháp, những chữ Tâm, chữ Nhẫn, chữ Đức, chữ Tài, và những lời dăn dạy của các bậc tiền nhân, bị lực lượng công quyền giật, ném lên xe không thương tiếc.
“Thật vớ vẩn, quá vớ vẩn, họ đã thiếu hiểu biết và vô văn hóa, họ có thể không cho chúng tôi ngồi đó, nhưng xin đừng đối xử với chúng tôi như những tên tội phạm”, nhà thư pháp Tiến sỹ Cung Khắc Lược nói.
Nhà thư pháp Trịnh Tuấn giãi bày, “Mỗi Tết tôi ra đây tìm niềm vui, muốn được góp phần làm hoằng dương lại nét văn hóa của một Thăng Long xưa, chưa thời nào thư pháp nào nuôi được người cả, nhất là với “văn hóa nghìn đô” bây giờ thì lại càng không”. Chính quyền đừng đối xử với chúng tôi thiếu công bằng và cứng nhắc như thế.
Chúng tôi không đi làm thuê, chúng tôi viết chữ không phải vì tiền, không thể chấp nhận cảnh một ông đồ ngồi viết và một cô tân thời đứng bên cạnh thu tiền. Đó không phải là truyền thống ngàn đời của Thăng Long xưa”, nhà Thư pháp Vũ Xuân Hợp gay gắt nói.
LB: Cảnh sát có chức năng bảo vệ dân và chấn áp tội phạm, tội phạm tày đinh đôi khi cũng cần tình người để thu phục nhân tâm. Huống chi những ông thày đồ, những người cả đời chỉ dùng cây bút để “viết lên trời xanh”, gìn giữ những tinh hóa văn hóa của cha ông để lại, gìn giữ những giá trị vô hình mà do sức ép của của thời buổi cơm áo gạo tiền, giờ đã mất dần. Họ là những ông đồ, họ có thể là những người “buôn bán chữ nho trái phép”(lời của lực lượng cảnh sát 113) vì kế sinh nhai, họ có thể vi phạm quy định này, nghị định kia, nhưng chắc chắn, họ không đáng bị đối xử, bị xua đuổi như những kẻ làm “bẩn phố phường” khác, họ cần sự trân trọng của người đời.
Đừng cào bằng giá trị, đừng mang quyền lực và tiền ra để đánh đổi văn hóa. Văn hóa... không thể dùng dui cui để trấn áp, như đã từng trấn áp với tội phạm.
Cho dù có giải thích, biện minh gì gì đi nữa, việc cơ quan công quyền, cụ thể là cách hành xử với người dân, với những ông đồ, với giá trị văn hóa của tiền nhân xưa…của công an, lực lượng dân phòng Phường Quốc Tử Giám, đáng bị lên án và kg thể chấp nhận được!
Nguồn của bài viết 2
Các “cụ đồ” bất bình vì bị giải tán
(Dân trí) - Lần đầu tiên, Hà Nội tổ chức “Phố Ông Đồ” tại vỉa hè Văn Miếu-Quốc Tử Giám. Nhưng do bất đồng với ban tổ chức về cách thức “một ông đồ ngồi viết, một cô tân thời đứng bên cạnh thu tiền”, nhiều “cụ đồ” đã tự trải chiếu ngồi vỉa hè, không vào quầy.
Vì vậy, chiều 20/1, Công an phường Quốc Tử Giám đã đến và yêu cầu các “cụ đồ” ngồi vỉa hè giải tán, căn cứ theo nghị định 227 về lấn chiếm lòng lề đường của UBND TP Hà Nội. Lực lượng chức năng đã tịch thu một số bức thư pháp mang đi trong sự bất bình, thất vọng của các nhà thư pháp về những hành vi ứng xử như: giật bỏ thư pháp, ném lên xe không thương tiếc.
Chứng kiến cảnh này, ông Văn Quý, một cán bộ thuộc Bộ Kế hoạch Đầu tư, cho hay: “Những gì diễn ra thật sự làm chúng tôi đau xót”, “Việc các cụ đồ viết câu đối trong mấy ngày tết là tái hiện một nét văn hóa của người Hà Nội xưa, sao lại gọi họ là buôn bán chữ, kinh doanh trái phép được”.
Nhà thư pháp Trịnh Tuấn giãi bày: “Mỗi Tết tôi ra đây tìm niềm vui, muốn được góp phần làm hoàng dương lại nét văn hóa của một Thăng Long xưa, chưa thời nào thư pháp nuôi được người cả. Chính quyền đối xử với chúng tôi như thế là cứng nhắc”. 
“Chúng tôi không đi làm thuê, không thể chấp nhận cảnh một ông đồ ngồi viết và một cô tân thời đứng bên cạnh thu tiền. Đó không phải là truyền thống ngàn đời của Thăng Long xưa”, nhà Thư pháp Vũ Xuân Hợp nói.
Phố Ông Đồ “khai bút” vào ngày 19/1/2009 và dự kiến kéo dài đến hết mồng 5/2/2009 (tức mồng 10 Tết).
Phố Ông Đồ bị giải tán chiều 20/1
Nhiều gian hàng bỏ không chiều 20/1
Mai Kỳ
END

Lời thề của tổng thống Barack Obama




Tôi Barack Obama xin trân trọng thề rằng, tôi sẽ trung thực đảm nhiệm những trọng trách của Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ và xin hứa là sẽ làm hết mọi việc trong khả năng của mình để thực hiện và bảo vệ Hiến pháp Hoa Kỳ.Cầu Chúa phù hộ cho con!”.

Barack Obama has been inaugurated as America's 44th president.

On the steps of the US Capitol in Washington, America's first African-American leader placed his hand on the Lincoln Bible, which was used by Abraham Lincoln at his inauguration in 1861, and repeated the oath of office.


Diễn văn nhậm chức của ông Obama


Ông Barack Obama đã tuyên thệ nhậm chức để trở thành tổng thống thứ 44 của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Dưới đây là toàn văn bài phát biểu của ông (bản dịch của Ban Việt ngữ BBC):

Thưa quốc dân,

Tôi đứng đây ngày hôm nay, cảm thấy thật khiêm nhường trước trách nhiệm trước mắt, biết ơn về sự tin cậy của quý vị, và nhớ về những hy sinh của tổ tiên. Tôi xin cảm ơn Tổng Thống Bush về những cống hiến của Ngài cho đất nước, về sự hào phóng và tinh thần cộng tác của Ngài trong quá trình chuyển giao này.

Bốn mươi tư công dân Mỹ đã tuyên thệ nhận chức tổng thống. Những từ ngữ được vang lên trong những thời thịnh vượng và thời bình. Và những lời tuyên thệ cũng thường vang lên trong lúc dông bão. Vào những thời khắc đó, nước Mỹ đã vượt qua, không chỉ đơn giản nhờ vào kỹ năng hay tầm nhìn của những người lãnh đạo, mà bởi Chúng Ta, Nhân Dân Mỹ đã có niềm tin vào lý tưởng của cha ông, theo đúng tinh thần của các văn bản lập quốc của chúng ta.

Niềm tin đó đúng trong quá khứ. Niềm tin đó phải đồng hành với thế hệ người Mỹ hiện nay.

Các thách thức nghiêm trọng

Chúng ta hiện đang trong giữa cuộc khủng hoảng mà ai ai cũng biết. Đất nước chúng ta đang trong thời chiến, chống lại một mạng lưới bạo lực và thù hận rộng khắp, một phần là hậu quả của thái độ tham lam, vô trách nhiệm của một số người, nhưng cũng là hậu quả của việc chúng ta đã thất bại, không có những lựa chọn khó khăn, chuẩn bị sẵn sàng cho đất nước trong kỷ nguyên mới.

Nhà mất, việc không, kinh doanh đình đốn. Chi phí y tế thì quá tốn kém; chất lượng trường học khiến nhiều người thất vọng. Càng ngày càng có thêm bằng chứng cho thấy cách chúng ta sử dụng năng lượng càng khiến kẻ thù của chúng ta mạnh thêm trong lúc trái đất càng bị đe doạ thêm.

Đó là các chỉ dấu về cuộc khủng hoảng, tính theo dữ liệu và số liệu thống kê. Không đo đếm được cụ thể đến vậy, nhưng cũng không kém phần sâu sắc, đó là tâm trạng mất niềm tin trên toàn đất nước - một tâm trạng sợ hãi đeo đẳng rằng sự đi xuống của nước Mỹ là không thể tránh khỏi, và rằng thế hệ kế tiếp sẽ phải hạ bớt tầm nhìn.

Hôm nay, tôi xin nói với quý vị rằng các thách thức mà chúng ta đang đối diện là rất thật. Các thách thức đó rất nghiêm trọng và có nhiều. Các thách thức đó không thể xử lý được một cách dễ dàng hay trong một thời gian ngắn. Nhưng xin quý vị hãy biết rằng chúng sẽ được xử lý.

Ngày hôm nay, chúng ta tụ hội về đây bởi chúng ta đã lựa chọn hy vọng thay vì sợ hãi, cùng hướng tới một mục tiêu chung thay vì có xung đột và bất hòa.

Ngày hôm nay, chúng ta tới để tuyên bố chấm dứt những lời than vãn vụn vặt cùng những lời hứa hẹn dối trá, những lời tố cáo lẫn nhau cùng những lời nói giáo điều nhàm chán, những thứ đã bóp nghẹt nền chính trị của chúng ta quá nhiều.

Quốc gia dám chấp nhận rủi ro

Chúng ta vẫn là một quốc gia non trẻ, nhưng như kinh thánh nói, đã tới lúc bỏ sang một bên những điều nông nổi. Đã đến lúc tái xác nhận tinh thần kiên nhẫn của chúng ta, nhằm chọn lựa một lịch sử tốt đẹp hơn, nhằm hướng tới món quà quý giá, ý tưởng cao đẹp vốn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác: Chúa trao cho mọi người quyền được bình đẳng, quyền được tự do, mọi người đều có quyền mưu cầu hạnh phúc.

Trong khi tái khẳng định sự vĩ đại của dân tộc chúng ta, chúng ta hiểu rằng sự vĩ đại đó không bao giờ là thứ được cho không. Chúng ta đã phải giành lấy nó. Hành trình của chúng ta đi cho tới nay chưa bao giờ là một trong những con đường đi tắt hoặc một cái gì đó dễ dàng hơn. Đó không phải là con đường cho những người nhút nhát, cho những người hay ưa thích sự nhàn tản hơn là lao động, hay cho những người chỉ tìm kiếm những thú vui của sự giàu sang và nổi tiếng. Thay vào đó, chính những người dám chấp nhận hiểm nguy, những người lao động, những người làm ra các sản vật – mà một vài trong số họ là những người nổi tiếng nhưng thông thường hơn là những người đàn ông và đàn bà vô danh trong những lao động của họ - là những người đã đưa chúng ta vượt qua con đường dài đầy khó khăn gập ghềnh và dẫn chúng ta tới sự thịnh vượng và tự do.

Vì chúng ta, họ đã phải bươn chải khắp các đại dương mà trong tay chỉ có chút ít tư trang, của cải để mưu cầu một cuộc đời mới.

Vì chúng ta, họ đã phải vất vả lao động ở những công xưởng hà khắc và phải cất công định cư ở miền Tây; đã phải chịu đựng những trận đòn roi da và cấy cầy trên nền đất cứng.

Vì chúng ta, họ đã chiến đấu và hy sinh ở những nơi như Concord và Gettysburg, Normandy và Khe Sanh.

Dấu ấn Mỹ

Hết lần này đến lần khác, những người đàn ông và đàn bà này đã tranh đấu, hy sinh và làm việc tới tận khi đôi bàn tay của họ trai sạm để chúng ta có thể có một cuộc sống tốt đẹp hơn, Họ đã nhìn thấy nước Mỹ lớn hơn tất cả những tham vọng cá nhân, lớn hơn tất cả những khác biệt về sự sinh thành, của cải và phe phái của chúng ta gộp lại.

Đây là hành trình chúng ta tiếp tục ngày hôm nay. Chúng ta vẫn là quốc gia thịnh vượng nhất, mạnh nhất trên trái đất. Các công nhân của chúng ta không hề làm việc kém hiệu quả hơn thời điểm cuộc khủng hoảng này bắt đầu. Trí óc của chúng ta không hề kém sáng tạo, hàng hoá và dịch vụ của chúng ta không hề kém cần thiết hơn tuần trước, tháng trước hay năm ngoái. Năng lực của chúng ta vẫn không hề bị sút giảm. Nhưng thời của sự bảo vệ những lợi ích hẹp hòi và lảng tránh những quyết định không mấy thú vị của chúng ta - thời đó chắc chắn đã trôi qua.

Bắt đầu ngày hôm nay, chúng ta phải tự mình đứng dậy, tự phủi bụi và bắt đầu trở lại công việc tái lập nước Mỹ. Bởi vì ở bất cứ nơi đâu chúng ta nhìn vào, chúng ta sẽ thấy có việc phải làm. Tình trạng kinh tế hiện nay đang kêu gọi chúng ta hành động, can đảm và mau lẹ, và chúng ta sẽ hành động – không chỉ để tạo ra những việc làm mới, mà còn để đặt một nền móng mới cho sự tăng trưởng. Chúng ta sẽ xây dựng cầu, đường, các lưới điện và đường dây kỹ thuật số để cung cấp cho thương mại và kết nối chúng ta lại với nhau. Chúng ta sẽ khôi phục khoa học ở vị trí đúng đắn của nó, sẽ sử dụng các điều kỳ diệu của công nghệ để nâng cao chất lượng chăm sóc y tế và hạ giá thành của nó. Chúng ta sẽ khai thác năng lượng từ mặt trời, từ gió và đất để cung cấp nhiên liệu cho xe hơi và vận hành các nhà máy của chúng ta. Và chúng ta sẽ chuyển các trường học, trường học phổ thông và đại học để đáp ứng các nhu cầu của một thời đại mới. Tất cả điều này chúng ta có thể làm. Tất cả những điều này, chúng ta sẽ làm.

Khôi phục niềm tin

Vào lúc này, đang có những người đặt ra các câu hỏi trước các tham vọng của chúng ta - những người này cho rằng hệ thống của chúng ta không thể kham nổi quá nhiều các kế hoạch. Trí nhớ của họ quá ngắn. Bởi vì họ đã quên rằng đất nước này đã làm được điều đó; điều mà những con người tự do, nam cũng như nữ, có thể đạt được khi trí tưởng tượng của mọi người được hòa trong một mục đích chung, điều cần thiết cho sự can đảm.

Điều mà những người hoài nghi không thể hiểu là mặt đất đang chuyển dịch dưới chân họ - là những luận điểm chính trị cũ kỹ vốn làm héo mòn chúng ta lâu nay, không còn có thể áp dụng được nữa. Câu hỏi chúng ta đặt ra hôm nay không phải là liệu chính phủ của chúng ta quá lớn hay quá nhỏ, nhưng mà là liệu nó có vận hành được hay không - liệu nó có thể giúp cho các gia đình tìm kiếm được việc làm với một đồng lương tử tế, một sự chăm sóc y tế mà họ có thể chi trả được hay tìm kiếm được một hưu bổng xứng đáng. Ở đâu mà câu trả lời là được, chúng ta dự kiến sẽ tiến tới. Ở đâu mà câu trả lời là không, các chương trình sẽ dừng lại.

Và ai trong số chúng ta đang quản lý những đồng đô-la công cộng sẽ phải thận trọng tính toán - để chi tiêu một cách khôn ngoan, phải thay đổi những thói quen xấu và phải làm công việc của chúng ta dưới thanh thiên bạch nhật – vì chỉ khi đó chúng ta mới có thể khôi phục được lòng tin hết sức quan trọng giữa người dân và chính phủ của họ.

Cũng không phải đó là câu hỏi đặt ra trước chúng ta rằng liệu thị trường là một lực lượng lành mạnh hay không. Sức mạnh của thị trường nhằm sản xuất ra của cải và mở rộng tự do là không gì sánh nổi, nhưng cuộc khủng hoảng này nhắc nhở chúng ta rằng nếu không có một con mắt thận trọng, thị trường có thể xoay chuyển và đi ra khỏi vòng kiểm soát - một quốc gia không thể thịnh vượng lâu dài khi nó chỉ tạo thuận lợi cho những người giàu có. Thành công của nền kinh tế của chúng ta đã luôn luôn dựa trên không chỉ quy mô của tổng sản phẩm quốc nội của chúng ta, mà còn dựa trên tầm vóc của sự thịnh vượng của chúng ta; dựa trên khả năng mở rộng cơ hội cho tất cả những người thiện ý, sẵn lòng – không xuất phát từ lòng từ thiện ban phát, mà còn bởi vì đó là con đường chắc chắn nhất đưa tới lợi ích chung của chúng ta.

Sẵn sàng dẫn dắt

Đối với công cuộc quốc phòng, chúng ta bác bỏ sự lựa chọn giữa an toàn và các lý tưởng của chúng ta. Những bậc cha ông khai quốc của chúng ta, vốn đã từng phải đương đầu với những hiểm nguy mà chúng ta hiếm khi có thể hình dung được, đã soạn thảo ra một bản hiến chương đảm bảo pháp trị và các quyền con người, một bản hiến chương đóng góp bằng máu của nhiều thế hệ. Những lý tưởng này vẫn tiếp tục thắp sáng trên thế giới, và chúng ta sẽ không từ bỏ chúng vì những điều không thích hợp.

Và do đó đối với tất cả các dân tộc và chính phủ khác đang theo dõi chúng ta hôm nay, từ các thủ đô lớn nhất tới ngôi làng nhỏ nơi cha tôi ra đời: quý vị biết rằng nước Mỹ là bạn bè với từng quốc gia, từng cá nhân dù là nam hay nữ, từng đứa trẻ, đang tìm kiếm tương lai hoà bình và phẩm giá, và chúng ta sẵn sàng để đi đầu một lần nữa.

Hãy nhớ rằng thế hệ cha anh chúng ta đã hạ gục chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa cộng sản, không chỉ bằng tên lửa và xe tăng mà bằng những liên minh vững chắc và bằng niềm tin bền bỉ. Lớp cha anh hiểu rằng chỉ sức mạnh không thôi sẽ không thể bảo vệ nổi chúng ta, và nó cũng không cho phép chúng ta làm những gì mình muốn. Các thế hệ trước hiểu rằng sức mạnh của chúng ta lớn mạnh dần là nhờ chúng ta đã sử dụng nó một cách cẩn trọng. Nền an ninh của chúng ta được xây dựng từ sự chính danh, từ sự gương mẫu, từ sự khiêm nhường và sự biết kiềm chế của chúng ta.

Chúng ta là những người gìn giữ di sản này. Được dẫn dắt bởi những nguyên tắc cơ bản này, một lần nữa chúng ta sẽ đương đầu được với các đe doạ mới, là các đe doạ cần được đối phó bằng những nỗ lực to lớn hơn - thậm chí là cả sự hợp tác to lớn hơn cùng và sự thông hiểu hơn giữa các quốc gia. Chúng ta sẽ bắt đầu chuyển giao một cách có trách nhiệm đất nước Iraq cho người dân Iraq, và sẽ vượt lên giành giật hòa bình vốn khó giữ tại Afghanistan. Cùng với bạn cũ thù xưa, chúng ta sẽ làm việc không ngừng nhằm giảm bớt đe dọa hạt nhân và đảo ngược tiến trình ấm nóng toàn cầu. Chúng ta sẽ không xin lỗi vì cách sống của chúng ta và không do dự khi bảo vệ lối sống này. Đối với những kẻ muốn đạt mục tiêu bằng cách khủng bố và giết người vô tội, thì các người hãy nghe đây: tinh thần của chúng ta mạnh hơn của các người, các người không thể bẻ gãy ý chí của chúng ta, các người không thể tồn tại lâu chúng ta, và chúng ta sẽ đánh bại các người.

Kỷ nguyên hoà bình

Chúng ta biết rằng di sản của chúng ta là sức mạnh chứ không phải là sự yếu đuối. Chúng ta là một quốc gia của người Thiên Chúa Giáo và người Hồi Giáo, người Do Thái giáo và người Ấn giáo, và của cả những người không tôn giáo. Chúng ta được hình thành bởi các ngôn ngữ và văn hóa hội về từ khắp nơi trên trái đất. Từng đã trải qua vị đắng của nội chiến và tệ phân biệt màu da, từng trỗi dậy từ thời kỳ đen tối đó để trở nên mạnh mẽ hơn, đoàn kết hơn, chúng ta tin rằng rồi sẽ đến ngày nỗi thù nghịch cũng qua đi, làn phân ranh giữa các bộ tộc sẽ không còn; khi thế giới này trở nên nhỏ bé hơn, lòng nhân hậu sẽ ngự trị và Hoa Kỳ sẽ đóng vai trò mở ra một kỷ nguyên mới, hoà bình.

Đối với thế giới Hồi giáo, chúng ta tìm hướng đi tới mới, dựa trên lợi ích chung và sự tôn trọng lẫn nhau. Đối với các nhà lãnh đạo đang muốn gieo rắc xung đột hay đổ lỗi cho phương Tây gây ra những tệ nạn trong xã hội của họ - quý vị hãy hiểu rằng người dân sẽ đánh giá dựa trên những gì quý vị xây chứ không phải những gì quý vị phá. Đối với những người bám lấy quyền lực nhờ tham nhũng, dối trá và bịt miệng tiếng nói đối lập, hãy biết rằng quý vị đang đi ngược lịch sử, nhưng chúng tôi sẽ chìa tay ra nếu quý vị biết từ bỏ nắm đấm.

Đối với các quốc gia nghèo khó, chúng tôi cam kết sẽ sánh vai cùng quý vị để giúp các trang trại xanh tươi, để dòng nước sạch được tuôn trào, để nuôi dưỡng những sinh linh đói khát. Và đối với những quốc gia được hưởng sự đầy đủ như chúng ta, chúng ta nói với họ rằng chúng ta không thể tiếp tục thờ ơ với những nỗi thống khổ phía bên ngoài biên giới, cũng không thể tiếp tục sử dụng tài nguyên thế giới mà không quan tâm gì tới những ảnh hưởng kéo theo. Thế giới đã thay đổi và chúng ta phải thay đổi theo.

'Nghĩa vụ'

Khi chúng ta cân nhắc con đường phía trước, chúng ta tưởng nhớ với lòng biết ơn khiêm nhường trước những người Mỹ dũng cảm, vào chính lúc này đây, đang tuần tra các sa mạc, rặng núi xa xôi. Họ có cái để nói với chúng ta, giống như những anh hùng gục ngã tại Arlington đã thì thầm từ bao thời đại. Chúng ta vinh danh họ không chỉ vì họ là những người bảo vệ tự do của chúng ta, mà còn vì họ hiện thân cho tinh thần phục vụ; sẵn sàng tìm ý nghĩa trong những điều lớn hơn bản thân họ. Và chính trong khoảnh khắc này - một khoảnh khắc sẽ định hình cả một thế hệ, chính tinh thần này phải hiện hữu trong tất cả chúng ta.

Vì cho dù chính phủ có thể làm gì và phải làm gì, quốc gia này chung cuộc là nhờ vào niềm tin và quyết tâm của nhân dân Mỹ. Đó là sự tử tế đùm bọc người xa lạ khi những con đê bị vỡ, là sự vị tha của những công nhân thà làm bớt giờ chứ không để bạn mình mất việc, chính chúng sẽ đưa ta qua những giờ đen tối nhất. Chính là sự dũng cảm của nhân viên chữa cháy băng qua cầu thang đầy khói, chính là bậc cha mẹ sẵn lòng chăm sóc con, mà quyết định số phận của chúng ta.

Các thách thức của chúng ta có thể là mới mẻ. Các công cụ mà chúng ta dùng để đối phó có thể là mới mẻ. Nhưng các giá trị đã dẫn đến thành công của chúng ta - sự trung thực và chăm chỉ, dũng cảm và công bằng, khoan dung và tò mò, trung thành và lòng yêu nước - những điều này là cũ. Những điều này là có thật. Chúng đã là lực đẩy âm thầm cho tiến bộ xuyên suốt lịch sử của chúng ta. Điều đang đòi hỏi chúng ta là quay về với những sự thật đó.

Điều đòi hỏi chúng ta lúc này đây là một kỷ nguyên mới của trách nhiệm, một sự thừa nhận của từng người Mỹ rằng chúng ta có nghĩa vụ với chính bản thân, quốc gia, và thế giới; những nghĩa vụ mà chúng ta không phải miễn cưỡng chấp nhận mà sẵn sàng nắm lấy, với hiểu biết chắc chắn rằng không có điều gì làm tinh thần thỏa mãn, phản ảnh tư cách của chúng ta cho bằng cống hiến trọn vẹn cho một sự nghiệp khó khăn.

'Món quà của tự do'

Đây là giá và sự hứa hẹn của quyền công dân.

Đây là nguồn gốc của niềm tự tin, sự hiểu biết rằng Thượng Đế trông cậy vào chúng ta để định hình một định mệnh chưa chắc chắn.

Đây là ý nghĩa của tự do và tôn giáo của chúng ta - là vì sao mọi người, nam, nữ, trẻ em thuộc mọi chủng tộc và tín ngưỡng có thể cùng nhau chào đón tại quảng trường quốc gia vĩ đại này và vì sao một người có cha cách đây gần 60 năm có thể không được phục vụ tại một nhà hàng địa phương mà nay đứng trước mặt quý vị để đọc lời thề thiêng liêng nhất.

Vậy chúng ta hãy đánh dấu ngày này bằng cách nhớ lại chúng ta là ai và chúng ta đã đi xa thế nào.

Vào năm Hoa Kỳ ra đời, trong những tháng lạnh nhất, một nhóm nhỏ những người yêu nước chụm lại bên nhau bên cạnh đống lửa gần tàn trên bờ dòng sông băng giá. Thủ đô đã bị bỏ lại. Kẻ thù đang tiến tới. Tuyết loang lỗ vết máu. Vào thời điểm khi kết quả cuộc cách mạng rơi vào hồ nghi, vị cha già của quốc gia ra lệnh đọc cho mọi người những lời này:

“Hãy nói cho thế giới tương lai... rằng trong mùa đông giá lạnh nhất, khi chỉ còn lại hy vọng và nghị lực... thì thành phố và đất nước, lo lắng trước mối nguy hiểm chung, đã tiến lên để đối đầu.”

Nước Mỹ ơi. Giữa những nguy hiểm chung, trong mùa đông gian khó của chúng ta, hãy nhớ những lời bất tử này. Với hy vọng và nghị lực, chúng ta hãy một lần nữa can đảm vượt qua dòng nước băng giá và chịu đựng bất cứ cơn bão nào sẽ đến. Hãy để con cháu chúng ta nhắc lại rằng khi chúng ta bị thử thách, chúng ta đã chối từ không để cuộc hành trình phải ngừng lại, rằng chúng ta không quay lui hay ngập ngừng, và với con mắt chăm chú nhìn vào chân trời và với ân phước của Thượng Đế ban cho, chúng ta mang theo món quà của tự do và chuyền lại bình an cho các thế hệ sau.

Cảm ơn quý vị. Thượng đế ban phước lành cho quý vị. Và Thượng đế ban phước lành cho nước Mỹ.




END


cháu Cầu chúc cho chú Tai qua Nạn khỏi

Ngũ: Năm, thứ năm.

Thập: mười.

Nhi: tiếng dùng để chuyển ý.

Tri: biết. Thiên mệnh: mệnh Trời.
Ngũ thập nhi tri Thiên mệnh nghĩa là 50 tuổi mới biết được mệnh Trời.
Từ câu nói nầy, trong văn chương thường sử dụng các từ ngữ sau đây để chỉ về tuổi: Tri Thiên hay Tri Thiên mệnh để chỉ tuổi 50
Hồng Sơn từng có một gia đình đề huề, cuộc sống dư dả. Rồi tất cả lần lượt đội nón ra đi khi anh dính và cờ bạc và ma túy. Anh không giấu giếm chuyện mình nghiện ngập và từng tự sát, bởi quan niệm giấu giếm mới dễ bị nghiện lại.

Hồng Sơn kể, những năm 90 của thế kỷ trước có lẽ là quãng thời gian huy hoàng nhất của anh. Với hàng loạt vai diễn như Hoàng trong Đằng sau cánh cửa, Lượng - Người đàn bà nghịch cát, Bạch Vân - Cây bạch đàn vô danh, Lượng - Cỏ lau, trung tá Nam - Người Hà Nội... tên Hồng Sơn trở nên quen thuộc đối với công chúng.

Không chật vật như nhiều gia đình nghệ sĩ khác, Hồng Sơn có sẵn tiền và có tới 4 ngôi nhà ở khu phố cổ Hà Nội. Năm 1992, vốn máu làm ăn, anh mở một quán bar trên phố Nguyễn Đình Chiểu. Quán bar đó giúp anh kiếm bộn tiền, đã giàu lại càng giàu. Nhưng cái gì cũng có mặt trái của nó. Sống trong môi trường ấy, anh nhanh chóng trở thành tay chơi có hạng ở Hà Nội, cờ bạc thâu đêm suốt sáng, rồi bập vào ma túy.

Ban đầu anh thừa tiền để hút nhưng chỉ sau 2 năm, anh lần lượt bán đồ đạc, tài sản, sau cùng là bán nhà. Cả 4 ngôi nhà tiền tỷ bị sang trên đổi chủ vỏn vẹn trong vòng 3 tháng. Rồi gia đình tan nát. Cô vợ không chịu nổi ông chồng bê tha, nghiện ngập nên đâm đơn ly dị. Tiền hết, chỗ dựa là gia đình cũng không còn, anh thuê một phòng trọ ở Giáp Bát để tự tử bằng cách chích thuốc quá liều.

Anh chàng Giỏ trong Ma làng vừa đốt thuốc lá vừa mơ màng nhớ lại: "Tôi chích tận 2 phân thuốc đặc như sữa, sau đó lịm đi. Tôi còn nhìn thấy hồn của mình đi ra ngoài, xuống cầu thang, đi ra đường. Sau đó, cái bóng lại dắt mình vào, rồi tự nhiên tôi tỉnh dậy. Lúc đó là 12h đêm. Trong khoảng khắc ấy, tôi quyết định nhờ một cậu em chở đến phường để sáng hôm sau được đưa đi cai".
- Rất khó hiểu trong trường hợp của anh: Sự nghiệp đang lên, tiền bạc rủng rỉnh, vợ đẹp, con ngoan..., tại sao anh lại vướng vào ma túy?

- Là do đam mê cờ bạc, rồi thức đêm, thi thoảng thử một tí và dính vào lúc nào không hay.

- Anh có cho rằng môi trường của các anh nhiều "cạm bẫy" hơn nên cũng dễ sa ngã hơn?

- Đó không phải là vướng vào cạm bẫy mà là do mình, chính bản thân mình. Khi nghiện tôi đã 40 tuổi rồi, đâu phải trẻ con nữa mà nói là mắc vào cạm bẫy.

- Điều tội tệ nhất anh từng làm trong quãng thời gian nghiện ngập ấy là gì?

- Khi làm phim Người Hà Nội, tôi đã nghiện rồi. Những phim sau này tôi thường xuyên phải xin đạo diễn ra ngoài để... chích rồi mới tiếp tục diễn được. Giai đoạn sau này nữa thì cứ ôm được tiền cát-xê là tôi chạy mất... Ban đầu các đạo diễn không biết nên còn mời, sau không ai dám mời tôi nữa.

Tôi sa sút đến mức thiếu điều đi ăn cắp. Có lần đến nhà người bạn định xin tiền nhưng thấy nhà họ đang tổ chức sinh nhật con. Khách khứa đến toàn những đôi giày rất đẹp và xịn. Tôi cứ đi ra đi vào định nhấc một đôi, cuối cùng thì quyết định... không nhấc một đôi nào cả. Tôi giữ đúng như lời mẹ dạy: "Sau này có thế nào cũng đừng bao giờ trộm cắp của ai". Chỉ một lần cạy tủ ở nhà khi ông bố đang ngủ để lấy tiền.

- Còn bạn bè đối xử với anh thế nào?

- Nhìn thấy thằng nghiện, họ sợ bỏ xừ. Nghiện, dật dờ, rồi lê đôi dép quèn quẹt ở đường... Ngày trước, không hiểu sao tôi nhớ được hết địa chỉ của mọi người. Cứ thấy mình đến là họ phải "chòi" ra mấy trăm. Thử hỏi thế làm sao người ta không xa lánh. Còn quá "ma làng" (cười)! Tới khi thấy tôi về, bạn bè không tin. Nhưng nói chung, mình làm mình mình chịu thôi. Tôi nghĩ nếu một người nghiện đi cai về mà cứ để tâm xem người khác nghĩ gì thì sớm muộn cũng tái nghiện.
Hồng Sơn vào vai Giỏ trong phim "Ma làng". Ảnh: VTV.vn.

- Tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại. Sao anh phơi bày toàn bộ sự thật ra trước bàn dân thiên hạ như thế?

- Tôi chỉ nghĩ đơn giản bệnh mình chữa khỏi rồi, người ta hỏi thì thẳng thắn nói là đã khỏi. Cứ giấu giếm mới dễ bị nghiện lại.

- Tại sao khi vào trại cai nghiện rồi mà anh vẫn nghĩ đến cái chết?

- Năm 2001, không chịu được cảnh thằng con thân tàn ma dại vì ma túy, bố tôi đã làm đơn đề nghị chính quyền địa phương đưa tôi đi cai. Sau lần tự sát bất thành, tôi tự nguyện lên phường. Hai ngày sau khi tôi đi, ông bố qua đời, phần vì tuổi già, phần vì đau buồn, thất vọng về đứa con trai duy nhất. Nhưng phải một tháng sau tôi mới hay hung tin. Những ngày đầu sống ở trại, khi bị những cơn vật hành hạ, tôi vẫn nghĩ nhiều đến cái chết.

Vào trại, tôi buộc phải sống như một người lính, thậm chí còn khổ hơn thế. Nhưng cái cảm giác mất tự do mới kinh khủng. Tôi vào trung tâm khi đã nghiện quá nặng rồi nên nên vật vã thèm thuốc là điều không tránh khỏi. Hơn một năm ở trung tâm, tôi đã dứt hết cơn rồi, thế mà thi thoảng lại nằm mơ mình đi... mua thuốc. Tôi cố không nghĩ đến nó nhưng cái ám ảnh vẫn rất mạnh.

- Anh đã vượt qua những khủng hoảng đầu tiên ấy như thế nào?

- Ở trung tâm, tôi trồng một cây xương rồng. Tôi cứ tính từng ngày, chờ từng ngày cây lớn lên. Nó được trồng trong một ống bơ, đến khi cái ống bơ rỉ nát ra rồi mà cây vẫn sống, vẫn xanh tươi. Điều ấy có ý nghĩa với tôi lắm!

* Hồng Sơn trở lại sau quãng đời lầm lạc

* Nguyễn Huỳnh trắng tay vì ma túy

* Đồng nghiệp tiếc cho sai lầm của Thương Tín

* Lê Khanh gác dự định mời Thương Tín đóng kịch

Có điều nữa khiến tôi phải quyết tâm vượt qua là con gái. Khi tôi đi cai, con gái cứ đứng ở cửa công an phường khóc. Hình ảnh đó không bao giờ tôi quên được. Tôi chỉ lao động trong tháng đầu khi mới lên, cũng đi đào giếng, tưới chè... Nói chung rất vất vả. Sau đó tôi làm việc tại đội văn nghệ. Đội văn nghệ của tôi gồm 40 người. Diễn viên là các học viên do tôi đào tạo, nhiều em diễn còn hay hơn chuyên nghiệp. Tính ra, tôi phải dựng khoảng 100 vở nhưng đến giờ chỉ còn giữ được mươi vở. Những vở tôi dựng mang đi thi thố toàn được giải cao (cười).

- Chương trình cai nghiện bắt buộc chỉ kéo dài một năm, anh xin ở lại thêm năm nữa vì lý do gì?

- Sau một năm, khi tôi xếp hàng ra về thì ông giám đốc trung tâm hớn hở chạy vào nói: "Mày ở lại!". Chính con gái tôi đã "gửi" tôi ở lại thêm một năm nữa.

- Nếu anh về vào thời điểm ấy, khả năng đoạn tuyệt được với ma túy ở mức độ nào?

- Lúc đó tôi đã xác định rồi nên một năm là đủ nhưng con gái cẩn thận quá nên bắt bố ở lại thêm năm nữa. Khi ấy, nói thực tôi cũng bực mình và ốm mất mấy ngày do không ăn uống. Tuy trong thâm tâm tôi biết con gái mình đã đúng nhưng ở đó mất tự do, ai chẳng thèm không khí xã hội. Phải 2 tháng sau con tôi mới dám đến thăm. Nó toét miệng cười, còn tôi thì nói: "Mày giết bố!" (cười).

Cuối năm 2003, con gái đón tôi từ trung tâm cai nghiện về phòng trọ nó thuê. Tôi đã ở lỳ trong nhà mất 8 tháng đầu, hoàn toàn không tiếp xúc với ai. "Công việc" thường xuyên khi ấy là nhìn trần nhà và xem thạch sùng..."gáy".

Đó là cảm giác của sự tự ti. Khi ra khỏi trại, ai chẳng vui nhưng về đất sống hẹp, tiền không có nên nhiều lúc tôi muốn xin vào trại để hướng dẫn mọi người trong đó.

- Giờ quan hệ giữa anh với những bạn nghiện khi xưa như thế nào?

- Những bạn nghiện trước đây khi trở về tôi thấy họ vẫn nghiện. Thi thoảng đi làm có cậu gọi, tôi biết ngay nó đang "vã" nên cho mấy chục rồi đi. Có người bảo làm thế là tiếp tay, tôi không nghĩ vậy. Thằng nghiện đang "vật" thì rất liều, tôi cho nó tiền có thể sẽ tránh khỏi được một tội ác gần kề sau đó. Hơn nữa, tôi từng lê lết như họ nên ít nhiều cảm thông với họ. Tất nhiên, cái gì cũng phải có hai mặt.

- Anh làm thế nào khi họ cố lôi kéo anh "hội nhập" trở lại?

- Khi rời khỏi trung tâm, tôi biết đó là điều khó tránh khỏi. Nhưng tôi nhớ cái cây xương rồng ở trung tâm. Vừa qua, tôi quay lên để dựng vở cho trung tâm. Tôi đã gặp rất nhiều người cùng cai nghiện với tôi. Họ cứ ra vào đó như đi chợ. Bệnh ấy người ta gọi là bệnh nhờn thuốc.

- Mỗi lần về lại đó, cảm giác của anh thế nào?

- Như trở về nhà mình. Bởi nơi đó đã giúp tôi trở lại thành một con người. Sau khi trở về, tôi đã giúp rất nhiều gia đình đưa con đi cai nghiện. Tôi coi đây như món nợ đời.

Tôi đã đưa khoảng 40 em lên trung tâm, trong đó có cả con của những ông bộ trưởng. Họ muốn tôi giúp vì không muốn cho phường, xã biết. Có ông vụ trưởng gọi điện thoại cho tôi, đầu tiên cũng không nói thẳng mà chỉ nói: "Tôi muốn gặp anh vì quý anh". Nhưng sau khi tôi đến mới rỉ tai bảo có một thằng con nghiện. Vào nhà, tôi thấy ông ấy nhốt cậu con trai trong cũi sắt. Tôi bảo ông ấy cứ mở cũi để cho cậu bé ra nói chuyện. Thằng bé nhìn thấy tôi thì sợ. Tôi hỏi: "Mày có chấp nhận đi cai không?". Cậu bé trả lời: "Cháu chấp nhận!".

Tôi nói với ông vụ trưởng đi mua thuốc cho nó hút thoải mái đến sáng hôm sau và không nhốt vào cũi sắt nữa. Có hai khả năng: một là đêm thằng bé đi trốn để không bao giờ quay về nữa; hai là ở nhà sáng mai đi cai.

Sáng hôm sau, cậu bé đó lên xe tôi đưa đi. Khi ngồi trên xe, cậu bé đó hỏi tôi: "Thày ở trên đó về đón em à?". Tôi trả lời: "Không, thày không phải là thày giáo ở trên đó mà thày là đồng đội của em". Cậu bé trợn mắt ngồi nhìn, còn ông bố ngồi ghế trên cười khành khạch và nói: "Là sư phụ của mày đấy!". Cậu bé này giờ đã cai được, vừa đi học ở nước ngoài về và đã lấy vợ.

- Trong số những người anh đã giúp đỡ, có bao nhiều người thực sự cai nghiện thành công?

- Khoảng 5 người. Được như thế tôi đã là người quá mát tay rồi. Bản chất của người nghiện là rất yếu đuối, bởi yếu đuối nên mới nghiện. Cái quan trọng hơn nữa là phía gia đình, gia đình còn chiều thì con cái còn nghiện.
Tham khảo

Chúc diễn viên Hồng Sơn mau bình phục

Xin gởi tới nghệ sĩ Hồng Sơn nhưng lời thăm hỏi chân tình nhất khi được tin anh bị tai nạn sau khi đi làm phim về. Chỉ còn biết chúc anh - một đồng nghiệp của Hà Xuyên mau chóng bình phục, đôi chân trở lại bình thường để anh có thể theo đuổi được nghiệp diễn của mình. (NSƯT Ha Xuyen)

Người gửi: NSƯT Ha Xuyen

Một lần nữa chúc anh may mắn và đủ nghị lực để vượt qua số phận nghệ sĩ Hồng Sơn nhé.

Người gửi: Đỗ Vân Anh

Là người hâm mộ của điện ảnh Việt Nam, khi nghe tin diễn viên Hồng Sơn không may gặp nạn trên đường công tác, tôi thật sự bàng hoàng và lo lắng, thậm chí không tin cho tới khi tôi thấy anh nằm bất động trên giường bệnh.

Chẳng biết nói gì hơn là luôn cầu nguyện cho anh chóng bình phục để trở lại các vai diễn của mình. Cố lên anh nhé... Khán giả luôn luôn mong đợi sự xuất hiện của anh trên điện ảnh Việt Nam.

Người gửi: p.t.phuc

Gần 10 năm "lầm đường" chú vẫn vượt lên được thì cháu tin và mong rằng chú cũng sẽ nhanh chóng vượt qua tai nạn lần này để tiếp tục cống hiến cho nền điện ảnh nước nhà. Chú hãy cố gắng lên chú nhé! Chúc chú mau chóng bình phục và mong sớm gặp lại chú trên màn ảnh nhỏ!

Người gửi: nguyễn Hoa

Con chúc chú mau bình phục và trở lại "màn ảnh".

Người gửi: pham van khanh

Mong anh mau bình phục để trở lại với màn ảnh, những thước phim vẫn đang chờ anh...

Người gửi: Nguyễn Văn Long

Chúc anh mau chóng bình phục để tiếp tục đóng phim cho bọn em xem. Cầu chúc anh và gia đình năm mới may mắn và hạnh phúc.

Người gửi: Hoàng Thanh Hương

Sáng nay hay tin anh đang nằm bệnh viện, em cảm thấy lo lắng và thương cho anh. Em đã được xem rất nhiều bộ phim do anh đóng, không biết nói gì hơn nữa chỉ mong anh sớm bình phục quay lại với phim trường.

Người gửi: phuong

Con chúc chú mau khỏe để tiếp tục đóng phim chú nhé.

Người gửi: Nguyen Manh Cuong

Chúc chú, người đàn ông có nhiều nghị lực, sớm bình phục để quay trở lại với màn ảnh.

Người gửi: vũ thùy linh

Chú ơi, con là fan của chú. Chú cố gắng lên và sớm khỏe chú nhé, để sang năm mới con lại được xem phim có chú đóng.

Người gửi: nguy van phu

Gửi chú Hồng Sơn. Cháu rất thích những phim do chú đóng. Chú hãy cố gắng lên. Cháu cũng bị bệnh từ nhỏ nhưng cháu cố gắng rất nhiều đấy chú ạ. Chú cố lên.

Người gửi: iris

Chúc diễn viên Hồng Sơn mau vượt qua những khó khăn của hiện tại, mau chóng bình phục.

Người gửi: Dinh Hung Viet

Đọc nhanh vài dòng tin trên báo điện tử, tôi rất giật mình và thấy lo lắng cho anh. Tôi chỉ là người bình thường, biết anh qua báo, tivi. Tôi biết cuộc sống riêng của anh gặp nhiều thăng trầm, đau buồn. Tôi vui khi thấy anh đã nỗ lực trở lại được với cuộc sống sau bao mất mát tưởng như anh không thể gượng dậy được nữa. Tôi thấy anh là một tấm gương nào đó về lòng quyết tâm làm lại cuộc đời sau bao đổ vỡ và thất bại.

Bây giờ đây, đọc được tin anh gặp tai nạn, tôi thấy thương cho anh và cầu chúc cho anh sẽ tai qua nạn khỏi, vượt qua được số phận éo le một lần nữa để trở lại với phim trường, niềm đam mê duy nhất của anh. Cố gắng lên anh nhé.

Tôi tin là anh sẽ lại vượt qua đuợc thôi mà.

Chúc anh mau bình phục.

Người gửi: Nguoi hang xom

Chân thành cầu chúc cho anh chóng bình phục.

Người gửi: PHAMHONG

Hôm nay, ngày cuối của năm, cháu được nghe tin chú bị tai nạn. Thật buồn nhưng không sao chú ạ. Dù sao cháu cũng tin chú là một nguời có nhiều nghị lực, chắc chắn chú sẽ vuợt qua và đứng vững phải không ạ?

Chúc chú sớm bình phục và trở về với phim truờng, tiếp tục con đuờng nghệ thuật mà chú đã đi theo nửa cuộc đời. Có rất nhiều rất nhiều những nguời hâm mộ đứng bên cạnh chú, chú ạ.

Người gửi: Phạm Thành Trung

Tôi thường xuyên xem các phim mà anh đóng, tôi rất thích những vai diễn của anh. Tôi xin chia sẻ với những người bị nạn trong chuyến xe vừa qua. Chúc anh nhanh chóng bình phục.

Người gửi: Nguyễn Vũ Nam Ngọc

Cháu là bạn học cùng cấp 3 với Chi, chúc chú Sơn chóng bình phục và trở lại đóng phim! Chú hãy cố gắng lên.

Người gửi: Phạm Thiên Hương

Chúc anh Sơn chóng bình phục, tiếp tục cống hiến cho nền điện ảnh nước ta. Chúng tôi rất yêu mến anh.

Người gửi: Duy

Mong anh "Dỏ" chóng bình phục để tiếp tục đóng những bộ phim cho khán giả thưởng thức.

Người gửi: Phạm Nhung

Chú Hồng Sơn kính mến!

Cháu là một khán giả rất yêu thích những vai diễn của chú. Chúc chú mau bình phục và trở lại với điện ảnh Việt Nam. Nhưng người hâm mộ luôn mong đợi chú!

Người gửi: nguyen thanh hoa

Cháu chúc chú sớm bình phục để tiếp tục con đường đam mê nghệ thuật của mình và cống hiến cho khán giả những vai diễn hay.

Người gửi: vũ thị thoa

Hôm nay lên báo đọc mới biết chú bị tai nạn. Cháu rất buồn. Cháu mong chú nhanh bình phục. May mắn sẽ đến với chú.

Người gửi: Nguyễn Tiến

Chúc chú mau khỏe. Năm cũ cũng sắp qua rồi, chúc chú và gia đình sang năm mới nhiều sức khỏe, may mắn và hạnh phúc.

Người gửi: Trần Thị Kim Anh

Kính gửi chú Hồng Sơn!

Người Việt Nam vẫn có câu ở hiền sẽ gặp lành, nhưng hình như may mắn không bao giờ mỉm cười với chú. Nhưng dù số phận có cay đắng và nghiệt ngã như thế nào chú hãy cố vượt lên chú nhé. Cháu cầu chúc ông trời phù hộ cho chú vượt qua giai đoạn hiểm nghèo này chú sẽ tiếp tục đứng vững trên đôi chân của mình để đóng phim chú nhé.

Người gửi: Nguyễn Thưởng

Cháu đã được đọc nhiều bài viết về hoàn cảnh và cuộc đời của chú cũng như những vai diễn của chú trước kia và mới đây, cháu rất khâm phục nghị lực phi thường và tài năng diễn xuất của chú. Biết tin dữ của chú cháu rất đau buồn. Cầu chúc cho chú mau bình phục và có thể tiếp tục cống hiến cho điện ảnh nước nhà.
Cháu tin rằng với nghị lực và lòng dũng cảm vượt qua số phận, chú sẽ trở lại con đường nghệ thuật đã gắn với cuộc đời chú.

Người gửi: Đoàn Thị Hương

Chưa có một diễn viên nào mà lại thu hút sự quan tâm theo sát của cháu đến thế. Chú là một trường hợp ngoại lệ. Như người ta vẫn nói 1.000 người mới có 1 người cai nghiện thành công, và có khi còn không được một người, vậy mà cho đến thời điểm này, cháu đã chứng kiến chú là 1 trong số 1.000 hay có khi là 10.000 người đó. Cháu rất khâm phục mà thương chú, có lẽ giống như tình cảm của con gái đối với chú vậy, ngày nào chú còn khỏe mạnh và sống lành mạnh là ngày đó niềm hy vọng của cháu còn chưa bị dập tắt. Khi biết tin chú bị tai nạn cháu đã rất lo và thương chú. Tuy chưa đến thăm và gặp mặt chú nhưng cháu xin gửi tới chú tình cảm chân thành như con gái chú, và chúc chú sớm bình phục tiếp tục công tác, và gặt hái được nhiều thành công hơn nữa trong sự nghiệp. Chú chính là niềm tin, niềm hy vọng để cháu tiếp tục vược qua những khó khăn. Vì vậy chú phải sớm khỏe đấy nhé!

Người gửi: ngoc dan

Cháu rất thích các nhân vật bác đã đóng, và rất buồn khi nghe tin bác gặp tai nạn. Cháu và các bạn mong bác sớm hồi phục để tiếp tục đóng những bộ phim hay. Chúc bác gặp nhiều may mắn hơn trong năm mới.

Người gửi: anh pham

Chúc chú chóng bình phục và tiếp tục theo đuổi con đường nghệ thuật. Trong cuộc sống luôn gặp phải những khó khăn, nhưng chỉ cần có niềm tin vào cuộc sống thì mọi chuyện sé đuợc giải quyết!

Người gửi: hong ha

Tôi thực sự sốc và bất ngờ khi đọc được thông tin này, vì tôi rất yêu quý nghệ sỹ Hồng Sơn. Qua đây cho tôi gửi lời hỏi thăm chân thành và mong nghệ sĩ sớm vượt qua được cơn hoạn nạn này.

Người gửi: Nam Huynh

Chúc anh mau bình phục để tiếp tục trở lại với khán giả. Cầu chúc may mắn đến với anh.

Người gửi: Nguyen Ngoc Anh

Rất nhiều người yêu điện ảnh Việt Nam như con mong chú mau lành bệnh. Chú ơi, nhanh khoẻ nhé!

Gửi lời chúc diễn viên Hồng Sơn chóng bình phục tại đây.


Đạo diễn Nguyễn Hữu Phần cùng những đồng nghiệp của diễn viên Hồng Sơn đã lập một tài khoản tại Ngân hàng Nông nghiệp & Phát triển nông thôn (Agribank) (Số 1440252002734. Tên chủ tài khoản Nguyễn Hữu Phần) để ghi nhận sự giúp đỡ của những đồng nghiệp và khán giả hâm mộ. Tất cả những sự giúp đỡ này sẽ được chuyển cho con gái của diễn viên Hồng Sơn để chăm lo việc khám chữa bệnh cho anh sau này.

Độc giả hảo tâm cũng có thể gửi trực tiếp với con gái nghệ sĩ Hồng Sơn: Lê Kim Chi, Số TK: 0011001116957, Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam (Vietcombank), hoặc liên lạc trực tiếp với Chi, điện thoại: 0906181899.




END