Tìm kiếm blog này

Đức phật Tái sinh

Ram Bahadur Bomjon

Palden Dorje đang thiền định.

Ram Bahadur Bomjon (sinh ngày 9 tháng 5, 1989, thỉnh thoảng được gọi là Bomjan hay Banjan), cũng có tên Palden Dorje (Phật hiệu chính thức), là một nhà sư trẻ thuộc làng Ratanapuri, quận Bara, Nepal người đã thu hút sự chú ý của hàng ngàn du khách và các phương tiện truyền thông vì được cho là đã ngồi thiền định trong nhiều tháng mà không cần ăn uống, dù sự thực còn đang bị tranh cãi. Được đặt tên hiệu Cậu bé Phật, Ram Bahadur Bomjon đã bắt đầu thiền định từ ngày 16 tháng 5, 2005. Ram Bahadur Bomjon đột nhiên mất tích ngày 11 tháng 3, 2006 và tái xuất hiện ngày 25 tháng 12, 2006.

Theo gia đình và hàng xóm, Bomjon thường cư xử khác biệt so với những đứa trẻ bạn Bomjon, thường quan sát người khác hành lễ và cùng cầu nguyện. Bomjon sinh ra với "bản tính hoà hoãn" và không bao giờ đánh nhau hay giết hại một con vật. Khi bắt đầu lên năm Bomjon chỉ ăn thức ăn thừa, và nhịn đói nếu thức ăn thừa không còn.

Bomjon được Sombahadur Lama của Suhdha, khu 8 thuộc Uỷ ban Phát triển Làng Chitwan khai đạo. Ông ta đã lưỡng lự khi cạo đầu cho Bomjon theo thông lệ Phật giáo; trong những bức ảnh Bomjon luôn xuất hiện với mái tóc rậm. Cuối kỳ học lớp của Bomjon đi tới Lumbini, nơi sinh của Phật Gautama, nhưng thay vì quay trở về nhà cùng cả lớp Bomjon đi tới Dehradun để tiếp tục học tập.

Sau khi trở về từ Dehradun, Bomjon bị ốm một thời gian, và khi hồi phục Bomjon đi lại hơi khập khiễng. Ngày 16 tháng 5 2005, Bomjon khuyên gia đình mình không nên giết hại súc vật hay uống rượu, sau đó bỏ đi khi mọi người đang ngủ. Gia đình đi tìm và thấy Bomjon đang ngồi thiền dưới một cây đa gần đó. Bomjon bảo mọi người trở về và đừng lo lắng. Khi mẹ Bomjon tiếp tục khuyên nhủ, Bomjon hái sáu cái lá đa đưa cho mẹ và nói "Mẹ hãy về nhà và cất kỹ những chiếc lá này. Nếu đánh mất chúng, mẹ sẽ không thể tìm thấy con. Nếu mẹ còn chúng, con sẽ luôn bên mẽ mãi mãi."

Ngày 24 tháng 7, 2005, Bomjon mở mắt bảo người anh gọi mình "Om Namo Buddha Gyani" ("chào mừng Phật sáng suốt". Chữ Buddha Gyani có thể không có nghĩa Phật sáng suốt mà là "người có sự hiểu biết (gyan) của Phật").
Mục lục
[ẩn]

* 1 Đức tin
* 2 Sự hoài nghi
* 3 Mất tích và tái xuất hiện ở quận Bara
* 4 Xem thêm
* 5 Tham khảo
* 6 Liên kết ngoài
o 6.1 Những bài báo về sự mất tích của Bomjon

[sửa] Đức tin

Câu chuyện của Bomjon được chú ý rộng rãi bởi nó giống với một huyền thoại Phật giáo trong Jataka Nidanakatha về sự khai sáng của đức Thích-ca Mâu-ni tới mức một số người sùng đạo cho rằng Ram chính là hiện thân của Phật. Tuy nhiên, ngày 8 tháng 11 2005 Dorje đứng dậy và nói với những người xung quanh, "Nói mọi người đừng gọi tôi là Phật. Tôi không có sức mạnh của Phật. Tôi chỉ ở mức một rinpoche." Rinpoche là mức độ của một thầy giáo, điều này cho thấy Bomjon tin rằng mình đã đạt được một số thành quả khá lớn. Bomjon nói rằng mình cần thêm sáu năm thiền định nữa trước khi có thể trở thành Phật. Từ đó khách du lịch từ khắp Nepal, khách quốc tế, lũ lượt kéo tới thị trấn quê hương Bomjon hàng ngày.

Theo những môn đồ, Bomjon có thể là một Bồ tát, một người đang trên con đường đạt tới sự khai sáng toàn bộ của một đức Phật. Theo đức Thích-ca Mâu-ni trong lịch sử, từng có rất nhiều vị Phật trước Bomjon và cũng sẽ có rất nhiều vị Phật sẽ thành nữa trong tương lai. Những tuyên bố khác cho rằng Bomjon cũng có thể là hiện thân của Bồ Tát Maitreya, người kế thừa theo tiên đoán của Thích Ca Mầu Ni.

Có tin cho rằng mẹ Bomjon đã ngất đi khi biết rằng con trai mình ngồi thiền trong một khoảng thời gian chưa xác định. Mẹ Bomjon tên là Maya Devi Tamang, cùng họ với mẹ của đức Phật.

Sự hoài nghi



Những lá cờ phướn được treo khắp khu rừng nhỏ. Bomjon ngồi ngay bên dưới cây đa.

Một người bình thường ngừng uống nước sẽ chết vì mất nước trong ba đến bốn ngày. Theo Sách kỷ lục Guinness khoảng thời gian dài nhất một người từng sống sót được mà không có nước là 18 ngày. Những người tôn sùng Bomjon cho rằng Bomjon đã sống nhiều tháng mà không cần chút nước nào.[1] Những người hoài nghi coi khả năng sống không cần ăn uống của Bomjon là một trò lừa,[2] trong khi những nguồn tin an ninh Nepal cho rằng số tiền thu được từ du khách rơi vào tay phe phiến loạn Maoist. Những người ủng hộ Bomjon bác bỏ những tuyên bố trên.[3]

Theo quan sát, Bomjon không rời cái cây ít nhất là vào ban ngày, nhưng không ai được tới quá gần Bomjon. Từ khoảng 5 giờ chiều tới 5 giờ sáng, không ai được phép nhìn Bomjon, và một bức màn chắn được dựng lên. Nhiều người đã suy xét rằng Bomjon ăn và uống trong khoảng thời gian đó.

Một số tín đồ tin rằng, thậm chí nếu Ram quả thực có ăn uống vào buổi tối, khả năng ngồi gần như bất động ngày lại ngày, không cần biết tới điều kiện khí hậu xung quanh cả khi mùa đông giá rét và trong mùa gió mùa, cũng là điều đáng kinh ngạc. Những người tín đồ địa phương tuyên bố rằng các món tiền do du khách quyên cúng được dùng để đảm bảo an ninh và để quan sát đảm bảo rằng Bomjon thiền định suốt cả đêm, dù những lời tuyên bố này bị nghi ngờ rất nhiều. Ngoài vé vào cổng, nhiều loại sách, ảnh, băng cát sét cũng được bán để tuyên truyền cho Ram như một vị Phật mới.[4]

Tháng 12 năm 2005, một ủy ban chính phủ gồm chín người do Gunjaman Lama đứng đầu đã quan sát cặn kẽ Bomjon trong 48 giờ và thấy Bomjon không hề ăn hay uống trong khoảng thời gian đó. Một cuộc ghi hình cũng đã được tiến hành để xác định điều trên. Tuy nhiên, họ không được tiến gần quá 3 mét hay xem xét các dấu hiệu sự sống của Bomjon. Một nhóm các bác sĩ theo chủ nghĩa duy lý đã tìm cách tiến hành một cuộc nghiên cứu độc lập nhưng bị ngăn cản bởi bức màn căng ra vào buổi đêm.[5] Chính phủ Nepal đã lên kế hoạch cho một cuộc nghiên cứu khoa học sâu hơn nhưng sau này kế hoạch đã bị hủy bỏ.

[sửa] Mất tích và tái xuất hiện ở quận Bara

Sau khoảng mười tháng ngồi thiền, Bomjon đột nhiên mất tích ngày 11 tháng 3, 2006. Vì không có lời giải thích nào để lại nên một số người tin rằng Bomjon đã bị bắt cóc. Các tín đồ của Bomjon cho rằng có thể Bomjon đã đi sâu hơn vào trong rừng tìm một nơi yên tĩnh hơn để thiền định.[6] Cảnh sát đã hủy bỏ việc tìm kiếm Bomjon sau khi xác nhận không có khả năng về một vụ bắt cóc. Khá ngạc nhiên, chính quyền đã phong tỏa tài khoản ngân hàng của ủy ban địa phương, vốn đã có được hơn Rs. 600,000.[7]

Ngày 19 tháng 3, Chủ tịch của Om Namo Buddha Tapaswi Sewa Samiti (ONBTSS), Bed Bahadur Lama, và các đồng sự được cho là đã gặp Bomjon ở khoảng 3 kilômét (2 dặm) phía tây nam nơi thiền định của Bomjon. Họ kể rằng đã nói chuyện với Bomjon ba mươi phút và Bomjan đã nói "ở đây không có sự yên bình" và rằng mình sẽ quay trở lại sau sáu năm, hay khoảng năm 2011 hay 2012. Bomjon để lại lời nhắn cho cha mẹ, nói họ không nên lo lắng.[8][9]
Ngày 25 tháng 12, 2006, những người dân tại quận Bara phát hiện ra Bomjon đang ngồi thiền. Khi được hỏi, Bomjon lặp lại lời hứa sẽ dành sáu năm cống hiến cho đạo Phật. Một làn sóng du khách mới đổ tới chiêm ngưỡng và cầu nguyện tại nơi thiền định mới của Bomjon

Xem thêm
http://www.youtube.com/watch?v=SC4cO5rYimw
http://www.youtube.com/watch?v=SEODaVT5BiM&feature=related
http://www.youtube.com/watch?v=jMMpO06OhOM&feature=related
http://www.youtube.com/results?search_query=Budda+Boy&search_type=

Cá nhân tôi thì tôi không tin đây là chuyện lừa đảo ;tôi khâm phục và mặc nhiên được thuyết phục bởi Buddha Boy tôi tìm một vài hình ảnh dù không còn nhiều vì chuyện xảy ra đã lâu ; cho đên hôm nay tôi tình cờ xem trên discovery mới biết chuyện này

http://blog.com.np/wp-content/uploads/2007/08/ram_bahadur_bomjom_preaching2.jpg
http://farm3.static.flickr.com/2085/2307538336_dd681014df.jpg


END


T.T.Kh Là Ai?

T.T.Kh Là Ai?
T.T.Kh. với những câu thơ xót xa cảm động:
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Và từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim một bóng người...
Vậy T.T.Kh. là ai? Nam hay nữ? Bút danh này chỉ thấy ghi ở ba bài thơ đăng trong Tiểu thuyết thứ bảy và một bài trên báo Phụ nữ, rồi thôi, không thấy xuất hiện nữa.
Ông Hoài Thanh, năm 1941, có soạn cuốn Thi nhân Việt Nam cũng trích dẫn T.T.Kh. với lời ghi chú: "Sau khi bài thơ kia đăng rồi, xóm nhà văn bỗng xôn xao, đến mấy người nhất quyết T.T.Kh. chính là người yêu của mình. Và người ta đã phê bình rất náo nhiệt. Có kẻ không ngần ngại cho những bài thơ ấy là những áng thơ kiệt tác...".
Hôm nay xin công bố với bạn đọc, một thông tin chúng tôi được biết về T.T.Kh. Người kể còn sống, mà T.T.Kh. cách đây bốn năm vẫn còn gặp. Chúng tôi thấy cần phải công bố ngay vì nó có lợi cho việc là văn học sử sau này.
Số là vào dịp hội đền Bà Tấm năm nay (Kỷ Tỵ, 1989), chúng tôi rủ nhau sang Phú Thụy dự hội. Cùng đi có nhà thơ Lương Trúc thuộc lớp thơ trước Cách mạng tháng Tám, năm nay đã 74 tuổi (tên thật là Phạm Quang Hòa), bạn thân với các nhà thơ Thâm Tâm, Nguyễn Bính và Trần Huyền Trân. Chính bài Tống biệt hành Thâm Tâm viết tặng Phạm Quang Hòa khi đi hoạt động cách mạng. Nguyễn Bính cũng có bài thơ tặng Phạm Quang Hòa mở đầu bằng hai câu:
Tôi và anh: Bính và Hòa
ở đây xa chị, xa nhà, xa em...
Và đây kết thúc bằng hai câu:
Đây là giọt lệ phân ly
Ngày mai tôi ở, anh đi, bao giờ...?
Nhà thơ Lương Trúc là người cung cấp tư liệu, và tất nhiên ông sẽ sẵn sàng chịu trách nhiệm về họ tên tác giả Hai sắc hoa ti-gôn được công bố dưới đây. Cùng nghe hôm đó với tôi có nhà thơ Trần Lê Văn và nhà thơ Tú Sót.
T.T.Kh. tên thật là Trần Thị Khánh, người yêu của Thâm Tâm. Hai người yêu nhau, nhưng biết không lấy được nhau, hẹn giữ kín mối tình, để đỡ phiền đến gia đình của nhau sau này. Cô Khánh đọc Tiểu thuyết thứ bảy in truyện ngắn Hoa ti-gôn của Thanh Châu (số tháng 9-1937) xúc động, tự thổ lộ câu chuyện riêng bằng bài thơ Hai sắc hoa ti-gôn và gửi đăng Tiểu thuyết thứ bảy.
Bài thơ in ra gây xôn xao trong làng văn chương như ông Hoài Thanh ghi nhận. Tiếp đó để giải thích lý do viết bài Hai sắc hoa ti-gôn, T.T.Kh. gửi đến Tiểu thuyết thứ bảy một bài nữa, với tiêu đề là Bài thơ thứ nhất và viết tặng riêng Thâm Tâm bài thơ Đan áo.
Lại càng xôn xao, nhiều người cho là nam giới giả danh, nhiều người nhận là người yêu của mình, trong số này có nhà thơ Nguyễn Bính.
Thâm Tâm hồi ấy còn trẻ, với tính hiếu thắng của tuổi trẻ, ông đã gửi báo Phụ nữ đăng bài thơ Đan áo để minh chứng với thiên hạ rằng T.T.Kh. chính là người yêu của mình. Tất nhiên không có sự đồng ý của T.T.Kh.
Và thế là T.T.Kh. giận, cô viết bài thơ lấy tiêu đề Bài thơ cuối cùng gửi đăng ở Tiểu thuyết thứ bảy, vừa hờn vừa giận đầy yêu thương, và cũng từ đấy T.T.Kh. "tắt lịm" trên thi đàn.
Sau này, Thâm Tâm có viết một bài thơ dài để trả lời T.T.Kh. bài Các anh, (tập thơ mới của Thâm Tâm, nhà xuất bản Văn học 1987, có in bài Các anh nhưng đây chỉ mới trích một phần).
Lời bàn: Có người viết hàng trăm bài thơ, in hơn chục tập thơ, mà không gây được mộ vang hưởng nào trong nghệ thuật thơ. T.T.Kh. viết bốn bài, có bài đã gây được vang hưởng.
Thơ hay đâu cần nhiều.
Phê-lích ác-ve (Félix Arvers, 1806-1850) chỉ nhờ bài Tình tuyệt vọng mà tên tuổi được ghi trong văn học sử Pháp. Mới hay trong "lãnh địa" nghệ thuật, số lượng chỉ là cái không đáng kể. T.T.Kh. cần phải đợc xem xét và đáng giá như một tác giả của dòng thơ lãng mạn trước Cách mạng tháng Tám. Điều đó không có gì là quá đáng.
Được biết T.T.Kh. về sống ở Thanh Hóa đã bốn năm nay, không biết bây giờ bà còn hay mất, nhưng cứ xin phép cho chúng tôi được công bố điều bí mật trên vì nghĩ rằng:
Thời gian đi đã dài, nhà thơ Thâm Tâm đã mất, ông nhà cũng quy tiên. Vả lại, cũng vì công việc của văn sử học, nếu đã tìm ra tác giả của một tác phẩm nổi tiếng thì dù đắn đo đến đâu rồi cũng phải công bố.
Hoàng Tiến
(Nhân dân Chủ nhật số 23 tháng 7-1989)
Hai sắc hoa tigôn
TTKH

Một mùa Thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng" Hoa giống như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi"

Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp" Màu hoa trắng,
"Là chút lòng trong chẳng biến suy"

Ðâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời gian khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá tôi buồn lắm
Trong một này vui pháo nhuộm đường

Từ ấy thu rồi thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai  cũng ví cánh hoa rơi
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm phai

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu cũ rất xa xôi
Ðến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Tôi sợ chiều thu nắng phớt mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
Người ấy bên sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi ! người ấy có buồn không
Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai tựa máu hồng?

Tiểu Thuyết Thứ Bảy, số 179, 30/10/1937
Bài thơ cuối cùng
TTKH

Anh ạ, tháng ngày mau quá nhỉ !
Một mùa thu cũ một lòng đau
Ba năm ví biết anh còn nhớ
Em đã câm lời có nói đâu

Ðã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly
Càng khơi càng thấy lụy từng ly
Trách ai đem cánh "ti-gôn" ấy
Mà viết tình em được ích gì ?

Chỉ có ba người đọc thơ riêng
Bài thơ "đan áo" của chồng em
Bài thơ đan áo nay rao bán
Cho khắp người đời thóc mách xem

Là giết đời nhau đấy biết không ?
Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung
Giận anh tôi viết dòng dư lệ
Là chút dư hương điệu cuối cùng

Từ nay anh hãy bán thơ anh
Và để yên tôi với một mình
Những cánh hoa lòng, hừ đã ghét
Thì đem mà đổi lấy hư vinh

Ngang trái đời hoa đã úa rồi
Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi
Buồng nghiêm thơ thẩn hồn eo hẹp
Ði nhớ người, không muốn nhớ lời

Tôi oán hờn anh mỗi phút giây
Tôi run sợ viết bởi rồi đây
Nếu không yên được thì tôi chết
Ðêm hỡi, làm sao tối thế nầy !

Năm lại, năm qua cứ muốn yên
Mà phương trời nhớ chẳng làm quên
Và người vỡ lỡ duyên thầm kín
Lại chính là anh, anh của em

Tôi biết làm sao được hỡi trời!
Giận anh không nỡ nhớ không thôi
Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
Sợ quá đi anh, có một người...
Tiểu Thuyết Thứ Bảy, số 217, 23/07/1938





END




Phong thủy phòng nghủ

Giấc ngủ có ảnh hưởng rất lớn đến sức khoẻ của con người, chính vì vậy phong thuỷ của giường ngủ cũng rất được quan tâm. Khi đặt giường ngủ có rất nhiều điều kiêng kỵ cần phải né tránh.

Đầu giường không nên để xà ngang ép đỉnh.

Đầu giường có xà ngang ép đỉnh gọi là “huyền trâm sát” sẽ không có lợi cho sức khoẻ của gia chủ. Có ba biện pháp hoá giải như sau:

nhung-dieu-cam-ky-voi-giuong-ngu.jpg

- Tránh: Đây là biện pháp tốt nhất bằng cách xê dịch đầu giường để tránh xà ngang, làm như vậy đã hóa giải được vị trí không gian ở đầu giường. Ngoài ra, ở đầu giường có thể đặt tủ, giá sách hay giá để dụng cụ để lấp vào, như vậy tránh cho đầu giường không trống trải hơn nữa có thể tiết kiệm được không gian.

- Che: Nếu diện tích căn phòng nhỏ hẹp hoặc vì nguyên nhân nào khác mà không “tránh” được thì có thể dùng phương pháp che bằng cách dùng tấm trần giả để che xà ngang. Làm như vậy sẽ bớt được áp lực về tâm lý.

- Ngăn: Nếu sử dụng biện pháp che mà gia chủ vẫn không an tâm thì có thể đổi giường thành giường hai tầng, tầng trên để chăn đệm còn tầng dưới để ngủ. Làm như vậy, chăn đệm ở tầng trên sẽ thay thế cho người chịu đựng những thiệt hại do xà ngang ép xuống.

Đầu giường không nên để đối diện với cửa phòng:

Xét về Phong thuỷ học, đầu giường đối diện với cửa phòng là không tốt lành, bởi vì hiện tượng này sẽ dẫn tới sự suy sụp về sức khỏe và công danh của gia chủ.

Trong trường này gia chủ nên xê dịch giường ngủ, không để giường ngủ và cửa phòng thành một đường thẳng. Nếu giường ngủ không thể xê dịch được thì hãy xoay lại để ngủ cũng là một cách hóa giải.

Đầu giường không nên kê quá sát vào cửa sổ.

Nếu đầu giường kê quá sát vào cửa sổ thì sẽ không tốt. Không xét về Phong thủy học chỉ nói về môi trường sống, đầu giường kê sát vào cửa sổ khi nắng ánh mặt trời chiếu thẳng vào đầu giường, khi mưa nước mưa thẩm thấu qua cửa sổ sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của gia chủ. Để đảm bảo sức khỏe và gia cư an toàn, không nên kê đầu giường vào sát cửa sổ.

Đầu giường không nên chiếu thẳng vào gương.

Trong Phong thủy, gương dùng để ngăn sát, tác dụng phản xạ trở lại sát khí xông thẳng vào cho nên (dù không phải là gương bát quái hay gương cửa) cũng không nên để chiếu trực tiếp vào giường ngủ.

Nếu để gương chiếu trực tiếp vào đầu giường thường sẽ bị giật mình ảnh hưởng nghiêm trọng đến giấc ngủ dẫn tới hiện tượng mất ngủ, đau tim, tinh thần phân tán. Tốt nhất, nên treo gương ở phía trong cánh tủ quần áo để không làm ảnh hưởng đến sức khoẻ.
.
Đầu giường không nên kê sát nhà xí.

Đầu giường không nên kê sát vào nhà xí vì nhà xí là nơi không sạch sẽ. Phương pháp hoá giải tốt nhất là kê đầu giường ra chỗ khác, không để đầu giường chiếu thẳng vào cửa phòng nhà xí.

Đầu giường không nên chiếu thẳng vào bếp đun.

Trước phòng ngủ có bếp đun rất không có lợi cho sức khỏe vì lửa bếp cháy rừng rực, khói mỡ khi xào nấu xông vào rất không tốt với sức khỏe của con người, có thể sẽ sinh ra các chứng bệnh đau tim…

Giường ngủ kiêng kê sát vào bếp đun.

Bếp đun là nơi sinh hỏa nấu thức ăn, rất nóng bức vì thế mặc dù có tường, vách ngăn cách thì đầu giường cũng không nên kê sát vào bếp đun. Tốt nhất nên kê giường ra một chỗ khác của phòng ngủ, làm như thế có thể hóa giải được nhiều tai nạn và bệnh tật.

Không nên để “lộ không” nơi đầu giường.

Đầu giường không nên “lộ không” điều đó có nghĩa là đầu giường không kê sát vào tường, không có chỗ dựa, không có chỗ che chở, vì thế hung nhiều cát ít. Nếu đầu giường không kê sát vào tường được thì cuối giường nên kê sát vào tường, còn nếu không có thể đặt kệ tủ sát đầu giường cạnh vách tường cũng là một cách hóa giải.

Giường ngủ kiêng chiếu thẳng vào ống khói.

Phong thuỷ học cho rằng “ống khói làm cho chủ giường khó sinh nở”, vì thế giường ngủ không nên chiếu thẳng vào ống khói. Nếu xảy ra trường hợp trên thì phải kê giường ngủ ra chỗ khác để khi ngủ trên giường không nhìn thấy ống khói. Ngoài ra có thể dùng rèm để che cửa sổ để tránh nhìn thấy ống khói là được.

Giường ngủ kiêng cầu thang ép đỉnh.

Giường ngủ đặt ở dưới chân cầu thang mặc dù là cầu thang ở bên ngoài phòng cũng không nên. Không xét về Phong thủy học, chỉ riêng tiếng bước chân đi lên xuống cầu thang cũng làm cho mất ngủ gây bất an.
Theo Cẩm nang kiến trúc

15 điều nên tránh khi thiết kế phòng ngủ
Một phần ba cuộc đời của con người là giấc ngủ. Vậy nên phòng ngủ cũng là một nơi quan trọng trong ngôi nhà và đó chính là lý do con người ngày càng chú ý đầu tư thiết kế cho phòng ngủ. Theo quan niệm của người Trung Hoa, khi thiết kế phòng ngủ nên tránh 15 điều sau:

- Phòng ngủ không nên đặt trực tiếp phía trên các phòng bếp hoặc toilet.

- Cửa phòng ngủ không nên đối diện với cầu thang, toilet hoặc bếp.

- Không nên đặt những cây cảnh nhỏ, bể cá hoặc những tranh phong cảnh có cảnh hồ, ao, sông ngòi trong phòng ngủ vì những vật thể đó sẽ khuấy động không gian yên tĩnh mang tính “âm” của phòng ngủ.

- Tránh đặt giường ngủ ngay dưới xà nhà vì sẽ tạo cảm giác bất an cho người ngủ.

- Tránh đặt những vật dụng hoặc kiến trúc có dạng mũi tên chĩa vào phòng ngủ.

- Không nên đặt gương đối diện với giường ngủ bất kể là từ hướng nào.

- Không đặt những cửa sổ dạng tròn trong phòng ngủ.

- Không nên có cửa sổ trần.

- Sàn phòng ngủ phải bằng hoặc cao hơn sàn toilet.

- Phòng ngủ nên có ít góc cạnh.

- Tránh tạo hình phòng ngủ theo dạng có góc nhọn hoặc dạng tròn.

- Không nên đặt giường ngủ ở phía bức tường có cửa ra vào.

- Không nên có cửa sổ nhìn ra một ống khói.

- Không nên di chuyển giường ngủ dành cho đôi vợ chồng khi người vợ đang có mang.

- Không nên ghép hai giường làm một mà nên mua nguyên một chiếc giường khổ lớn.
Theo “Kiến trúc và đô thị”



END

Kiêu Căng Là Gì?

Một vị tể tướng đời Đường rất giỏi về chính trị, lại cũng là một vị tướng lừng danh. Người đương thời xem ông là một vị anh hùng dân tộc. Nhưng bao nhiêu danh vọng ấy không ngăn cản ông say mê đạo Phật một cách rất cung cúc.

Thầy của ông là một vị đạo cao tăng phái Thiền, thầy trò tâm đắc lắm, không phân biệt tước quyền.

Ngày kia, ông hỏi sư phụ:

- Thưa thầy, xin thầy cắt nghĩa cho đệ tử biết "ngã mạn" là gì?

Mặt của sư phụ đổi sắc, trợn mắt, hỏi với một giọng khinh mạn:

- Mi hỏi ta gì đó, đồ ngu!

Cử chỉ và lời nói bất ngờ ấy làm cho gương mắt tể tướng đỏ lên.

Bấy giờ nhà sư mỉm cười, bảo nhẹ:

- Thưa, đó là"ngã mạn" ạ!


END

Nhặt nhạnh cuộc sống

Hiền triết Socrate nói rằng: Tôi chỉ biết chắc một điều là: "Tôi không biết gì cả". Thật ra, chúng ta biết chắc hai điều: đó là giây phút lìa đời và giây phút hiện tại. Giây phút lìa đời chúng ta biết chắc thế nào cũng xảy đến nhưng không biết rõ lúc nào. Còn giây phút hiện tại là cái chúng ta biết chắc nhất.

Một vị thiền sư cho rằng: Giây phút hiện tại là giây phút mà ta có thể thưởng thức sự sống màu nhiệm đang diễn ra trong ta và quanh ta. Hãy trân trọng những giây phút hiện tại và khám phá ra vô vàn điều thú vị mà cuộc sống mang lại.

Như ông Kim Thánh Thán ngày xưa đã khám phá ra 36 điều thú vị trong cuộc sống hàng ngày. Ông viết: "Nghe trẻ con đọc bài thuộc lòng như nước suối chảy, chẳng khoái sao?". Một cái khoái khác: "Có một mụn đau ở chỗ kín, đóng cửa buồng lại, lấy nước nóng mà rửa, cũng chẳng khoái sao?"

Ở đây tôi kê ra vài điều thú vị tương tự, bạn thử nghiệm xem gặp trường hợp tương tự, bạn có khoái không? Có lẽ bạn còn phát hiện ra nhiều điều khoái chí hơn nữa đấy!


1. Một ngọn lửa ấm vào đêm đông

2. Được ngủ trong một chiếc giường chăn nệm sạch sẽ

3. Bắt được tiền trong một trạm điện thoại công cộng

4. Chú họa mi đầu tiên của mùa xuân

5. Bắt kịp chuyến xe lửa vừa rời ga

6. Tháo nẹp băng bó

7. Trận bóng đá vào tối thứ hai bắt đầu sớm hơn một giờ

8. Ngắm hoàng hôn tuyệt đẹp với người yêu

9. Xếp thứ nhất

10. Bắt được một đồng xu trên phố
11. Một kiểu cắt tóc khéo

12. Đi nghỉ mát

13. Ăn bánh gato do chính tay mình làm

14. Âm thanh của sóng biển

15. Họp lớp cũ

16. Có một chiếc xe mới

17. Nhận được một lá thư ở thềm cửa

18. Có người nói mình gầy hơn trước

19. Mùi thơm của nhựa thông trong rừng

20. Ngủ nướng thêm 1 giờ
21. Sếp nghỉ

22. Trúng xổ số

23. Lái xe vòng vòng trong ngày lễ

24. Nghe những tiếng nói đầu tiên của em bé

25. Khoai tây chocolate chiên bột

26. Quà của bà nội

27. Một đêm ngon giấc

28. Thức dậy và thấy mình không còn đau lưng

29. Nghe bài hát mình thích trên sóng FM

30. Lá số tử vi đẹp
31. Tắm thật thoải mái
32. Đi dạo quanh bãi biển
33. Ngắm bình minh mọc
34. Ăn món ăn ngon do mẹ nấu, ngồi bên canh người mình yêu quý
31. Véo mạnh vào tay mình một cái

32. Cầm cốc nước hất thẳng vào mặt mình khi đang ngáp ngủ

33. Nằm thẳng cẳng ra đất - ôm lấy bầu trời
36. Được một đứa trẻ hôn

37. Một cái áo ấm đan bằng tay

38. Những ngày thứ bảy mặc quần bò

39. Những sáng Chủ nhật trời mưa
..................................
.............
Còn tôi thì: 40.Hát rống lên khi tắm


END

AQ Chính Truyện

AQ Chính Truyện Lời tựa  Tôi có ý viết cho chú AQ một pho chính truyện đã mấy năm trời nay rồi, nhưng một đằng tính viết, một đằng lại ngần ngại. Điều đó đủ chứng tỏ rằng tôi chẳng có tư cách một nhà "lập ngôn" tí nào. Chả là xưa nay những ngòi bút bất hủ phải dành để viết về những nhân vật bất hủ. Thế rồi, nhân vật nhờ văn chương mà trường thọ, văn chương cũng nhờ nhân vật mà được lưu truyền. Rút cục, văn chương nhờ nhân vật hay nhân vật nhờ văn chương mà được lưu truyền, cũng khó nói cho minh bạch. Ấy thế mà chung qui tôi lại vẫn cứ nghĩ đến viết truyện cho A Q. Thì ra tâm trí tôi như có ma quỷ ám ảnh.

AQ Chính Truyện

Nhưng vừa cầm bút định viết thiên văn chương "tốchủ" này, tôi đã cảm thấy nhiều điều khó khăn.
Một là cái nhan đề cuốn truyện. Đức Thánh nói rằng: "Danh bất chính tắc ngôn bất thuận" (Tên không đúng thì lời nói không xuôi). Ấy là một điều mình phải đặc biệt chú ý. Truyện có nhiều loại: liệt truyện, tự truyện, nội truyện, ngoại truyện, biệt truyện, gia truyện, tiểu truyện, ..., phiền một nỗi không có một tên nào hợp cả. Gọi là "liệt truyện" ư? Thì đây nào có phải là một nhân vật có tên tuổi bằng vai bằng lứa với những nhân vật tai to mặt lớn trong "chính sử" ! Gọi là "tự truyện" ư? Thì tôi nào có phải là A Q? Còn nói là "nội truyện", thì A Q quyết không phải là thần tiên. Hay là dùng chữ "biệt truyện" vậy? Khốn nỗi ông Đại Tổng thống, ngài chưa hề hạ dụ cho quốc sử quán chép "bản truyện" của A Q bao giờ. Vẫn biết rằng mặc dù trong bộ chính sử nước Anh không hề chép liệt truyện các người đánh bạc, mà nhà đại văn hào Dickens cũng đã viết ra bộ Liệt truyện những người đánh bạc. Nhưng một nhà văn hào có thể như thế, chứ bọn mình thì quyết không xong. Sau nữa, còn hai chữ "gia truyện". Nhưng tôi không rõ tôi với A Q có phải là bà con không, mà con cháu y cũng chưa nhờ tôi viết hộ bao giờ ! Hay gọi là "tiểu truyện"? Thì A Q cũng chưa hề có một bộ "đại truyện" nào cả. Nói tóm lại, truyện này cũng có thể cho là một bộ "bản truyện", nhưng xét ra, văn chương của tôi nôm na mách qué lắm, toàn dùng những lời của "anh kéo xe, chị bán tương", lẽ nào lại dám lạm dụng như thế ! Cực chẳng đã, đành phải mượn hai chữ "chính truyện" trong câu đưa đẩy mà mấy nhà viết tiểu thuyết "không chính quy" vẫn dùng: "Nhàn thoại hưu đề ngôn quy chính truyện" (Hãy gác những chuyện rườm rà để kể lại chuyện chính) mà đặt cho bộ sách cái tên "chính truyện", mặc dù hai chữ này có thể lẫn lộn với hai chữ "chính truyền" trong tên bộ sách có tiếng của cổ nhân là bộ Thư pháp chính truyền thì cũng mặc !

AQ Chính Truyện

AQ chính truyện Lỗ Tấn

Tuyên ngôn nhân quyền

Cứ thấy người ta cãi nhau vì nhân quyền ; nhưng thú thực mình cũng chẳng biết nó là cái gì vạ cụ thể ra sao ; nay update gấp


Download



END

Gia Cát Lượng khóc viếng Châu Du

Thương ôi Công Cẩn, làm sao sớm khuất,
Ðành lẽ số trời, ai ai cũng xót
Lượng tôi tới đây , kính dâng ly rượu
Anh Có linh thiêng xin về chứng giám
Nhớ xưa đi học , chơi với Bá Phù
Nhường cơm sẽ áo , một lòng thương nhau
Nhớ anh còn trẻ , chí cả ngàn trùng
Vẫy vùng một cõi , độc lập Giang Ðông
Quyền cao chức trọng , trấn giử Ba Khẩu
Khiếp oai Lưu Biểu , đẹp dạ Ngô Hầu
Diện mạo như ngọc , Tiểu Kiều đẹp đôi
Rể tôi nhà Hớn , hỏi được mấy người ?
Anh hùng cái thế , chẳng khứng qui Tào
Trời xanh vổ cánh đại bàng bay cao
Phong tư cốt cách , Tương Cán ngở ngàng
Hết đường thuyết khách , nói cười như không
Thương anh lừng lẩy , văn võ kiêm toàn
Hỏa công một trận , Xích Bích lừng vang
Làm sao sớm khuất , ai hởi Chu Lang
Lượng tôi đau xót , huyết lệ hai hàng
Sống đũ trung nghĩa , mất được thảnh thơi
Tuổi thọ ba chục , danh lưu muôn đời
Lòng tôi bối rối , vạn mối tơ vò
Tâm nầy lửa đốt , ruột héo gan khô
Giang Ðông tang tóc , ba quân bàng hoàng
Chúa thời tuôn lệ , bạn thời khóc than
Lượng tôi những tính nương tựa vào nhau
Giúp Lưu phò Hớn , cùng Ngô phá Tào
Gây thế ỷ dốc , sớm hôm bàn mưu
Lượng tôi kém cỏi , mong trông cậy nhiều
Nào ngờ Công Cẩn ! , sớm khuất từ đây
Mênh mang chánh khí , trời thẳm đất dầy
Anh linh chứng dám , rủ thương lòng nầy
Từ nay tri kỷ ,biết ngỏ cùng ai ?
Thương ôi , có thiêng , xin về thượng hưởng....


Khổng Minh nghẹn ngào mãi mới đọc hết , đọc xong gục mặt xuống đất khóc lóc như mưa , thảm thương vô cùng , đầu tóc rủ rượi , muốn cho các tướng đang tức giận muốn ăn tươi nuốt sống Khổng Minh cũng phải nói với nhau :
- Người ta cứ nói Công Cẩn với Khổng Minh bất hòa , nhưng nay xem như vậy , thì có lẻ là thiên hạ xét sai .
Lỗ Túc cũng nghĩ trong bụng :
- Khổng Minh bi thiết như vậy , lòng dạ chắc tốt , chẳng qua Công cẩn hẹp lượng nên mình hại mình đấy thôi !
Phúng điếu xong xuôi. Khổng Minh được bên Ðông Ngô thết đãi tử tế .
Mãn tiệc Khổng Minh xin về , tới bờ sông , chợt có người ở sau vỗ vai nói :
- Ngươi chọc Công Cẩn tức mà chết , lại còn sang điếu tang, dể khinh Ðông Ngô không có người biết hay sao ?
Khổng Minh thất kinh, nhìn lại là Phụng Sồ tiên sanh bèn dắt nhau xuống thuyền trò chuyện . Sau đó Khổng Minh dặn Bàng Thống khi nào không ở với Ðông Ngô nữa , xin sang Kinh Châu cùng phò Huyền Ðức .
rong cuộc sống có khoái lạc, cũng có đau thương, bất tất phải cố ý tu sức cho bản thân mình. Chỉ cần dùng chân tâm, chân tính, chân cảm của bản thân thì có thể đối diện với cuộc sống, lớn tiếng mà khóc, lớn tiếng mà cười. Dùng cái chân tình biểu hiện cho chính mình, ấy mới có thể xem như là một con người…
Thuật "rút đất" hay một trò ú tim của trẻ nhỏ?

Đối lập với cái gian hùng của Tào Tháo là cái “kiêu hùng” của Lưu Bị, cũng có cách xử lý mà không người nào làm được, ông ta dùng nước mắt để tranh thiên hạ. Lưu Bị thích khóc đến nổi tiếng.
Lưu Bị dưới sự trợ giúp của Từ Nguyên Trực, đóng quân Tân Dã, chiêu binh mãi mã, tích trữ lương thảo, khí tượng ngày một thịnh. Nhưng Tào Tháo đã bắt chước bút tích của Từ Mẫu đưa cho Nguyên Trực, khiến cho ông ta phải rời bỏ Lưu Bị. Lưu Bị khóc rằng: “Nguyên Trực đi rồi, ta sẽ không biết làm thế nào?”, rồi ngưng nước mắt mà ngóng theo. Từ Thứ vì điều này mà tâm tư nhiễu loạn, nước mắt lưng tròng, khi sang phía Tào Tháo từ đầu chí cuối không đưa ra một kế sách nào.
Lưu Bị ba lần đến lều cỏ, gặp phải lời từ chối khéo của Khổng Minh, khóc rằng: “Tiên sinh không xuất sơn, thiên hạ sẽ sống như thế nào?”. Lưu Bị nói đi nói lại, càng động đến tâm sự sâu kín, tâm tư trăm mối, lúc đó “nước mắt thấm ra tay áo, làm ướt hết cả vạt áo”.
Khi Lỗ Túc Đông Ngô đòi Kinh Châu, Lưu Bị lại khóc, dày vò những thủ hạ của Lỗ Túc không biết xử trí thế nào, cuối cùng không hoàn thành được nhiệm vụ.
Khi tin Quan Vũ bị sát hại truyền tới, Lưu Bị “thét lên một tiếng lớn, hôn mê ngã vật xuống đất”, lệ thấm ướt vạt áo, ba ngày không ăn. Biểu hiện huynh đệ tình thâm.
Lưu Bị từ đầu chí cuối đều dùng nước mắt để cảm động văn thần võ tướng, khóc để giành được một địa bàn lập nghiệp rồi cũng dùng khóc để có được vị trí vua đất Thục.
Là thủ hạ của một vị quân vương khóc rất nhiều, việc khóc của Gia Cát Lượng cũng rất có bản lĩnh. Chí ít việc khóc của ông ta cũng có thể cùng Lưu Bị tạo nên công trạng. Nhưng Lưu bị dù nói gì đi nữa, cũng có một chút vì quốc gia mà khóc. Còn việc khóc của Gia Cát Lượng cũng chỉ là kiểu mèo khóc chuột, mượn sự thương xót để giải hiềm nghi mà thôi.
Gia Cát Lượng đầu tiên là khóc Chu Du. Năm 36 tuổi, vị đô đốc thủy quân của Đông Ngô Chu Du đã bất hạnh tiêu vong, Gia Cát Lượng mang theo Triệu Tử Long và một số người khác nữa đến phúng viếng. Chỉ thấy Khổng Minh tới trước linh sàng Chu Du, bày lễ vật, tự rót rượu, đổ xuống đất rồi khóc lớn, vừa khóc vừa thuật lại Chu Du sinh thời anh hùng, văn tài võ lược, rộng lượng chí cao như thế nào, rồi giúp Tôn Quyền cát cứ Giang Đông, xây dựng sự nghiệp ra sao. Ông ta cực lực ca ngợi tấm lòng trung nghĩa, khí chất anh hùng của Chu Du. Đứng trước quan tài của Chu Du, ông đau đớn nói: “Hỡi ôi Công Cẩn, sinh tử vĩnh biệt!”. “Hồn phách có linh, xin chứng giám cho tấm lòng của tôi: từ đây trong thiên hạ, sẽ không tìm thấy đâu kẻ tri âm! Than ôi đau đớn thay!”. Ông ta nước mắt như suối, bi thương khóc lóc không dừng, thực là cảm động lòng người. Những người có mặt trong buổi hôm đó không ai là không bị nước mắt của ông ta làm cho cảm động, các tướng lĩnh không có ai không bị tình cảm của ông ta cảm hóa.
Gia Cát Lượng giống như đám tang mẹ, khóc lóc kêu gào. Các tướng lĩnh Đông Ngô đều bị tung hỏa mù. Họ nghĩ không ra rằng vì sao Chu Du chết. Không phải là người trước mắt họ, nói lời mà không giữ, chua ngoa cay nghiệt thì Chu Du đâu đã chết nhanh như vậy. Giờ đến đám tang khóc viếng, phân minh là không ai ăn hiếp Giang Đông cả, có ý muốn hạ thấp Chu Du, trình hiện trước thế nhân một giả tượng rằng: không phải là tôi, Gia Cát Lượng, thế này thế nọ mà là ông, Chu Du, nhỏ nhen, việc ông tức khí mà chết hoàn toàn không liên quan tới tôi. Ông xem ông chết mà tôi vẫn còn tới khóc viếng ông, ông phải nói tôi thật rộng lượng mới đúng! Đối với một người đã chết mà ông ta vẫn không từ bỏ, lòng dạ Gia Cát Lượng quả thật còn hơn lang sói.
Nghe nói loài cá khi ăn thực vật, có một loài có biểu hiện rất giống con người: chảy nước mắt. Loài cá quả thực là có biết chảy nước mắt, chỉ là chúng hoàn toàn khóc không phải vì thương tâm mà là do lượng muối dư thừa trong cơ thể nó bài tiết ra. Chức năng bài tiết của thận cá không được hoàn thiện như, trong cơ thể dư thừa quá nhiều muối, cần phải dựa vào một tuyến muối đặc thù để bài tiết. Tuyến muối trong cơ thể loài cá nằm rất gần vùng mắt của cá. Tuyến muối này có thể giúp loài cá tiêu giảm bớt lượng muối trong nước biển, từ đó mà nước biển nhạt đi. Vì thế, tuyến muối là dụng cụ làm nhạt nước biển của thiên nhiên.
Nước mắt của loài cá này hoàn toàn không phải là do tình cảm mà là một loại giả từ bi, giả thương tâm, giả cảm thông. Loại nước mắt này chỉ là một tuyến ở vùng phụ cận của mắt làm ra một trò đùa quái đản, chỉ cần khi cá ăn, loại tuyến phụ sinh bài tiết ra một loại dung dịch muối của tự nhiên. Trong cuộc sống loại ngụy quân tử giả từ bi này thật đáng mỉa mai!
Tiếng khóc “ghi dấu kinh điển” của Gia Cát Lượng chính là lần khóc chém Mã Tốc. Gia Cát Lượng ra Kì Sơn bắc phạt, ban đầu giành thắng lợi, giành được ba quận vùng Lũng Tây, thanh thế làm chấn động Ngụy quân. Đột nhiên có tin báo, Tư Mã Ý xuất quan, hành quân cấp tốc. Gia Cát Lượng liệu định chắc rằng Tư Mã Ý sẽ lấy Nhai Đình, chặn yết hầu của quân Thục. Vì thế muốn phái một thượng tướng danh tiếng đến trấn thủ ở Nhai Đình, không ngờ Mã Tốc muốn được nhận nhiệm vụ, cam kết “nếu như thất bại, chém đầu cả nhà”. Mã Tốc vốn là một thư sinh, bàn việc binh trên giấy còn khả dĩ, không hề có một chút kinh nghiệm thực chiến. Chỉ vì ông ta có sự giao hảo riêng với Gia Cát Lượng, lại là một nhân vật thuộc phái Kinh Tương. Chỉ vì cho ông ta một cơ hội kiến công lập nghiệp, Gia Cát Lượng đã không nghe lời mọi người mà đề bạt Mã Tốc. Kết quả, Mã Tốc sau khi tới Nhai Đình đã chống lệnh, không nghe lời can gián, lập trại ở trên núi, cuối cùng đã bị Tư Mã Ý trước chặn đường thủy, lại phóng hỏa đốt núi, tuy Thục quân mấy lần cứu viện nhưng rốt cục Nhai Đình vẫn mất.
Sau khi Nhai Đình thất thủ, Gia Cát Lượng phải sửa chữa cục diện thất bại của mình, thân là chủ tướng ông ta không thể đổ thừa trách nhiệm cho ai. Nhưng là một để bảo toàn danh dự cho bản thân, nên đã đem toàn bộ sai lầm trong cuộc chiến đó đẩy hết cho Mã Tốc, luôn miệng nói là thất bại Nhai Đình là một sự kiện trọng đại trong chiến tranh. Mẫ Tốc không cách gì đã trở thành vật hy sinh của ông ta. Gia Cát Lượng chém khi chém Mã Tốc có ba lần ông ta chảy nước mắt như loài cá.
Gia Cát Lượng của những người nghiện games

Lần khóc thứ nhất là trách mắng sai lầm của Mã Tốc. Nói Nhai Đình là gốc của quân Thục, ngươi đã lấy sinh mạng cả gia đình để lĩnh trách nhiệm nặng nề đó, nay mất đất mất thành, tất sẽ bị xử chém. Lúc đó Mã Tốc cầu xin rằng sau khi giết chết ông ta có thể ban ân tha chết cho con ông ta, Gia Cát Lượng bị lời khẩn cầu của một người sắp chết làm cho cảm động, ông ta lập tức đáp ứng thỉnh cầu, đổng thời chảy nước mắt nói: “Ta và Nhữ Nghĩa (tên tự của Mã Tốc) là huynh đệ, con của ông cũng chính là con của ta, không cần dặn dò quá nhiều”. Ý là muốn Mã Tốc yên tâm mà đi.
Mã Tốc vốn có giao hảo với Gia Cát Lượng, nay vì lợi ích của bản thân, ông ta không thể không giết Mã Tốc. Giờ đối diện với đề xuất cuối cùng của một người cha cho con mình, lương tâm của ông ta cũng không hoàn toàn mất đi.
Lần thứ hai khóc là lần can gián của Tưởng Uyển. Trong cách nhìn của Tưởng Uyển: “Nay thiên hạ chưa định, mà giết người mưu trí, chẳng đáng tiếc lắm hay sao?”. Khổng Minh cũng biết rằng Mã Tốc cũng có chỗ khả dụng. Trước đây Mã Tốc đã vì Khổng Minh hiến kế hai lần và cả hai lần đều giành được thắng lợi lớn: Lần thứ nhất là bảy lần bắt Mạnh Hoạch, ông ta kiến nghị lấy công tâm làm đầu. Một lần khác là lợi dụng kế phản gián, gây xích mích trong quan hệ giữa Tào Duệ và Tư Mã Ý, kết quả là Tư Mã Ý bị biếm về quê. Gia Cát Lượng không phải không biết tài năng của Mã Tốc Mã Tốc không chết nhất định trở thành cánh tay đắc lực của ông ta, nhất định có thể giúp ông ta đối phó với một số người như Lý Nghiêm,… Nhưng ngày hôm nay nếu như không chết, rất có thể địa vị của ông ta trong tập đoàn Kinh Tương sẽ bị lung lay. Giết chết Mã Tốc cũng giống như chặt đứt một cánh tay của ông ta. Lúc đó nội tâm của ông ta cực kì phức tạp mâu thuẫn, làm sao ông ta không thương tâm cho được?
Lần thứ ba là sau khi nhìn thấy thủ cấp của Mã Tốc, Không Minh lại không nén nổi sự đau đớn nội tâm, khóc lớn không thôi. Lúc này Tưởng Uyển vẫn ngoan cường hỏi: “Nay kẻ ấu trĩ thường mắc tội, đã xử theo quân pháp, thừa tướng hà cớ gì phải khóc?”. Đây là lần đâu tiên Khổng Minh nghĩ tới thất bại do việc mình dùng người không đúng gây ra, và lại sai lầm này là không thể thông cảm được. Gia Cát Luợng từ sau khi Lưu Bị chết, gạt bỏ sự độc chiếm quyền bính của Lý Nghiêm, ….
Gia Cát Lượng khóc Chu Du, khóc Mã Tốc là giả nhân nghĩa lấy lòng người, vừa ăn cướp vừa la làng. Là một kẻ đầy mưu mẹo trên chính trường, ông ta rất giỏi vận dụng những biểu tượng để ngụy trang cho chính mình. Tào Tháo ba lần cười cũng có ba lần khóc. Ông ta khóc lần thứ nhất là khóc toàn gia đình mình bị Đào Khiêm giết chết, ai không thương cha thương mẹ, Tào Tháo khóc, có thể nói là khóc một cách thực tâm. Lần thứ hai khóc là khóc Điển Vi. Năm đó, Tào Tháo dẫn quân thảo phạt Trương Tú, bị trúng kế của Trương Tú, thân bị bao vây. Điển Vi sau khi mơ thấy cảnh đó, tỉnh dậy đã “ra sức hướng về hành quân”, đến chết cũng không lui, máu chảy đầy đất mà chết nhờ thế mà Tào Tháo thoát hiểm. Tào Tháo sau khi chỉnh đốn quân đội, đánh lui Trương Tú, lập tức làm lễ tế Điển Vi, tự thân mình khóc tế ông ta. Hai năm sau, Tào Tháo lại dẫn quân tới Uyển Thành tấn công Trương Tú, Tào Tháo đột nhiên khóc lớn, còn nói, ta từng đau đớn mất con trưởng, cháu yêu, nhưng ta chỉ khóc đại tướng Điển Vi của ta. Đây cũng là lần Tào Tháo khóc để lấy lòng người. Lần thứ ba khóc là khóc Quách Gia sau thất bại trong trận Xích Bích, “Nếu có Phụng Hiếu ở đây, ta đã không cô độc đến thế này”. Lần khóc này là để che đậy cho sai lầm của bản thân mình cũng là trách mắng bọn mưu sĩ vô năng, đương nhiên ông ta không quên rẳng Tuân Húc từng nhắc nhở ông ta về kế trá hàng, kế liên hoàn của Đông Ngô và cả chuyện gió Đông nữa nhưng là do Tào Tháo không nghe. Lần khóc này là sự che đây ngụy trang cho sai lầm của bản thân ông ta mà cũng là bộc lộ sự gian xảo giả dối của ông ta.
Tập Tạp Xỉ bình Gia Cát Lượng nói: “Vì thiên hạ chủ trì đại cục, muốn đại thu lực vật mà không lượng tài năng mà nhậm trọng trách, theo tài phó nghiệp; biết đó là một lỗi nặng, không tuân sự nhắc nhở của minh chủ, giết người hữu ích, thật khó mà gọi là người có trí được vậy”. Tập Tạp Xỉ cho rằng Gia Cát Lượng không đủ để gọi là người có trí nhưng ông ta không nhìn thấy rằng tuy Gia Cát Lượng tuy không phải là người có trí nhưng mà ông ta là bậc có mưu. Chỉ nhìn mấy lần ông ta dùng nước mắt để tạo ra cái thanh danh hiền thần hiếu tử cũng có thể thấy là đã đạt tới đỉnh cao của kẻ giết người không dao.
Trên thế giới vốn không có hận thù vô duyên vô cớ, cũng không có tình yêu vô duyên vô cớ. Là một con người có thất tình lục dục, phải sống trên trên cõi hồng trần tục thế, không cách nào thoát khỏi những hỷ nộ ai lạc do cuộc sống mang lại. Trong cuộc sống có khoái lạc, cũng có đau thương, bất tất phải cố ý tu sức cho bản thân mình chỉ cần dùng chân tâm, chân tính, chân cảm của bản thân thì có thể đối diện với cuộc sống, lớn tiếng mà khóc, lớn tiếng mà cười. Dùng cái chân tình biểu hiện cho chính mình, ấy mới có thể xem như là một con người./.


END

Tôi tôn trọng bạn OnlyU


Đêm qua, khi đang miên man chìm trong thì thấy mấy máy điện thoại đổ chuông liên hồi nhưng mệt quá nên OnlyU không nghe, chuyển sang chế độ silent rồi ngủ tiếp... Nhớ lúc đó ngoài trời đang mưa to, nghe lộp độp như có mưa đá vậy... Trưa nay ngủ dậy, vào link http://onlyu.tk thì thấy báo lỗi, login vào Yahoo! 360 không được, vào địa chỉ blog OnlyU lại ra địa chỉ của Yahoo! Vietnam... Biết ngay có chuyện chẳng lành, lật đật check mail thì không thấy bất kỳ email cảnh báo nào cả (OnlyU đặt chế độ foward tất cả email về một email chung nên trong bất kỳ trường hợp nào cũng nhận được email cảnh báo - nếu có)... Phải chăng OnlyU lại bị xóa blog một lần nữa?

Cái chết đã được dự báo...
Nếu vậy OnlyU đã bị xóa lần thứ 2 trong năm nay nhưng với thời gian ngày càng nhanh dần. Nếu tính về tuổi thọ thì lần đầu thì sống được hơn 6 tháng nhưng lần này chỉ được hơn 3 tháng mà thôi... Chắc các bạn còn nhớ, ngày 11/09/2008, nhân kỷ niệm 7 năm thảm họa khủng bố 11/9, trước 1 tuần kỷ niệm "3 tháng biết lẫy" của blog OnlyU version 2.0, OnlyU đã lập entry "Cái chết chỉ là sự khởi đầu" với linh tính không lành vì blog OnlyU đã khôi phục độ view/ngày gần bằng blog cũ.

Tuy nhiên, khi đó pageviews mới chỉ đạt hơn 5+1 triệu (blog update mới + blog up lại entry cũ) nhưng đến ngày 04/10/2008 thì đã lên đến gần 10+2 triệu, tức trong vòng 3 tuần vừa qua, page views 3 tuần gần đây đã bằng cả gần 3 tháng trước đó. Điều này tương đương gần 300.000 pageviews/ngày trong khi mỗi ngày OnlyU chỉ post 1 entry - mức báo động vì trước đó ở blog cũ khi bị xóa chỉ đạt hơn bình quân khoảng 200.000 page views/ngày (trước 1 tháng khi bị xóa là khoảng 100.000 page views/ngày)...

Ngoài việc phục hồi views/ngày - một trong những lý do "bí ẩn" mà OnlyU bị xóa blog trước đây, cũng trong entry đó, OnlyU cũng nói những vấn đề khác mà OnlyU linh cảm bất an như những scandal trong thời gian qua, đụng độ Trung Quốc, độ phập phù của Yahoo!... Vậy mà sau entry đó, OnlyU chỉ sống thoi thóp thêm được 3 tuần trong sự hấp hối của Yahoo! [Xem cache entry "Cái chết chỉ là sự khởi đầu" tại đây].


... nhưng đầy nghi vấn bất thường
Đây không phải là lần đầu tiên bị xóa blog nên OnlyU không còn nhiều người ngạc nhiên đến bất ngờ như lần trước nữa... Nhưng quả thật, lần bị xóa này có nhiều điểm bất thường:
1. Lần trước OnlyU chỉ mất blog Yahoo! 360 nhưng còn nguyên các dịch vụ, còn lần này OnlyU không log in được account ở Yahoo! cũng như Yahoo! Messenger (mất khoảng 800 nick)
2. Lần trước OnlyU nhận được email cảnh báo của Yahoo! còn lần này thì không
3. Lần trước Yahoo! Việt Nam trả lời rằng do có nội dung nhạy cảm trong khi lần này OnlyU tuyệt nhiên không nhận được bất kỳ email cảnh báo nào trước đó đến 1 tháng chứ đừng nói là 24 hours.
Cũng xin nói thêm lần đầu, Yahoo! Việt Nam cho rằng OnlyU bị xóa vì có nội dung sex nhưng hồi đó OnlyU cũng đã chứng minh ảnh thì dùng dịch vụ của nhà cung cấp uy tín (Photobucket, Youtube, Google, Flickr, imageshack...), nội dung đều mang tính chất cảnh báo... Tuy nhiên, sau sự cố lần trước, OnlyU vẫn thận trọng hơn khi thường xuyên theo dõi phản hồi của Yahoo!, những chủ đề nhạy cảm đều đặt chế độ "người lớn" (set mature content); những clip, ảnh nhạy cảm cũng không post trực tiếp lên blog (thậm chí trong nửa tháng gần đây Yahoo! lỗi tùm lum còn không thể chèn được clip, audio)...
Vậy phải chăng OnlyU bị hack blog?

Trong cái rủi có cái may...
Thường thì những nỗi đau, những mất mát ở ngoài đời không làm cho OnlyU cảm thấy chán nản, mệt mỏi mà ngược lại, sau mỗi lần như thế, OnlyU lại cảm thấy mạnh mẽ hơn do được tiếp sức từ bạn bè và ý chí của bản thân. Thậm chí, có đôi lúc, OnlyU cảm thấy chán nản khi không có những cú sốc để mình có thể thay đổi bản thân. Nói như vậy không có nghĩa là OnlyU hay bất kỳ ai trong chúng ta thích một cuộc sống liên tục reset hay có sự cố... Nhưng mỗi lần vượt qua sự cố, OnlyU tin rằng nó sẽ giúp chúng ta khơi dậy những năng lực thực sự đang tiềm ẩn bên trong mình. Sức mạnh đó sẽ tác động không chỉ đến suy nghĩ và cuộc sống của riêng mỗi chúng ta mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến những người xung quanh.

Blog cũng vậy, tuy ảo nhưng nó cũng là một thế giới phản ánh phần nào một thế giới xung quanh chúng ta và đằng sau blog vẫn là những con người thực sự. Có lẽ điều ít ai biết là mỗi lần OnlyU định nghỉ ngơi thì lại có sự cố lớn xảy ra với blog. Chẳng hạn như từ đầu năm 2008 đến nay, blog OnlyU đã dính tới 3 sự cố lớn mà thời gian cách nhau chỉ vẻn vẹn khoảng 3 tháng: (1) Tháng 04 thì bị hack blog (gần 8 triệu pageviews); (2) Tháng 06 thì bị xóa blog (gần 16 triệu page views) và (3) Tháng 10 thì OnlyU bị xóa account (gần 10+2 triệu page views)... Xem ra, càng ngày, tai nạn đến với blog OnlyU càng khốc liệt hơn...

Cứ sau mỗi lần như vậy, OnlyU lại phải tạm hoãn kế hoạch nghỉ ngơi vì đơn giản thấy đằng sau đó là một thách thức mới. Cũng như các scandal của các sao hay sự cố ở ngoài đời, sau mỗi lần như vậy, OnlyU lại học thêm được nhiều bài học, rút ra được một số kinh nghiệm và thêm được những bạn bè tốt...

Mặc dù thế, vẫn biết khi OnlyU blog bị xóa thì nhiều người vui lắm... nhưng ở đâu chẳng vậy, ngoài đời thật cũng thế thì trên thế giới ảo cũng thế. Dẫu sao vẫn an ủi vì nhận được nhiều lời động viên của bạn bè và cộng đồng. Thôi thì lại vác câu chuyện "Tái ông thất mã" và bài hát "Khóc thêm lần nữa" (click here) ra mà tự an ủi mình vậy...

... nhưng đã đến lúc cần sự thay đổi?
Nhớ lại, khi còn nhỏ, mình thích làm cái này cái kia, mặc cho nó là đúng hay sai. Rồi ông bà, cha mẹ, thầy cô giáo... chỉ bảo khiến phải thay đổi theo, dù ít hay nhiều... Cuộc sống cũng cứ thế cũng thay đổi theo chúng ta. Càng lớn thì chúng ta càng khó thay đổi hơn vì chúng ta đều có suy nghĩ của riêng mình... Nhưng trong cuộc sống, để tồn tại thì chúng ta phải thích nghi, chí ít là thích nghi với môi trường, với mọi người xung quanh, và vì thế mà chúng ta cũng thay đổi bản thân mình theo các hướng khác nhau. Có thể đó chỉ là một chút thay đổi thôi, nhưng nó cũng dẫn ta đi theo một hướng khác...

Và có lẽ vì điều này, thời gian gần đây, có nhiều người khuyên rằng OnlyU nên thay đổi như lập website riêng. Nhưng thú thật, các bạn thấy đó, OnlyU cũng không có nhiều thời gian dành cho blog vì bình thường OnlyU tuy post hàng ngày nhưng mỗi ngày cũng chỉ 1 entry và lại post vào lúc nửa đêm (thường thì đa số mọi người đi ngủ tầm này). Rồi còn nữa là vấn đề kỹ thuật thì OnlyU tuycos hiểu biết nhưng chỉ là sự hiểu biết của người dùng thông thường chứ không phải là một chuyên gia tin học... Tất nhiên, nếu làm web thì chắc cũng một số bạn sẽ hỗ trợ phần kỹ thật cũng như thu thập và xử lý thông tin, nhưng dường như OnlyU vẫn cảm thấy thiếu một cái gì đó, đại loại như "gió đông" trong trận đại chiến Xích Bích chẳng hạn...

Số khác thì cho rằng nên chuyển blog của dịch vụ khác, nhưng quả thật nếu lựa chọn thì OnlyU cũng chưa biết chuyển sang dịch vụ nào? Số khác thì cho rằng OnlyU nên cứ duy trì như 2 blog như hiện nay, 1 blog up lại entry cũ và 1 blog up entry mới? Số khác thì cho rằng, OnlyU nên tạm nghĩ ngơi sau một chẳng đường dài? Số khác thì bảo làm cho ra khoai, ra ngô vụ này vì việc xóa mà không báo trước...

Quả thật, là khó suy nghĩ... về một hướng đi... nhưng không thể không suy nghĩ...
Trước mắt, OnlyU lập tạm blog mới ở đây (là blog này) Các bạn có thể vào http://onlyu.tk để phân biệt thật giả. Blog up lại entry cũ vẫn ở đây.

Còn bạn, bạn nghĩ blog OnlyU cần thay đổi như thế nào? Cờ ngoài, bài trong, hãy suy nghĩ và tư vấn dùm OnlyU nhé...





P/S:
1. Nick Yahoo! tạm thời của OnlyU là blog.onlyu và email của OnlyU là onlyu001@gmail.com.
2. Những ai có kế sách gì hay thì có thể trao đổi qua email và Yahoo! Messenger. Nếu cảm thấy hợp lý OnlyU sẽ chủ động trao đổi qua điện thoại (có thể khi gọi sẽ không hiện số). Trong trường hợp cần thiết, OnlyU sẽ public 1 trong 9 số điện thoại để dành riêng cho blog...
3. Sáng 06/10/2008, OnlyU sẽ trao đổi thêm với đại diện Yahoo! Việt Nam về vụ việc này...



END

tiếng Việt trong sáng, rành mạch?

Vậy thế nào là thứ tiếng Việt trong sáng, rành mạch?

Cách nói / cách viết của bạn không chỉ là phương tiện giúp bạn giao tiếp với thế giới bên ngoài, nó còn giúp người khác hiểu và đánh giá bạn là con người thế nào. Nói một cách khác, cách trình bày trên một diễn đàn online chính là cách để bạn thể hiện bộ mặt của mình. Nhìn một bài viết trình bày sáng sủa, người đọc lập tức có cảm tình dù chưa biết nội dung bài viết đó thế nào. Ngược lại, những bài viết trình bày sai quy cách rất dễ dẫn tới việc người ta bỏ qua không thèm đọc. Dưới đây là một số gợi ý về cách "trang điểm" cho bộ mặt của mình

1/ Chấm (.), phảy (,) và xuống dòng đầy đủ. Giữa hai đoạn nên có một khoảng cách dòng: Không có gì tra tấn người đọc hơn là một bài viết dài dằng dặc mà không có điểm ngừng. Ví dụ:
Trích:
Mr. Sai viết:
Đây là ý thứ nhất và đây là ý thứ hai ý thứ ba lại được trình bày riêng thành một câu tóm lại bài viết này có mỗi 3 ý.
Trích:
Mr. Đúng viết:
Đây là ý thứ nhất, và đây là ý thứ hai. Ý thứ ba lại được trình bày riêng thành một câu.

Tóm lại, bài viết này có mỗi 3 ý.
2/ Các dấu sau đây phải được viết liền với từ đằng trước, và cách từ đằng sau một dấu cách:
Trích:
. , ; : ... ' " ) ! ?] } >
Ngược lại, các dấu sau đây phải liền với từ đằng sau, nhưng lại cách từ đằng trước một dấu cách:
Trích:
` " ( [ { <
Ví dụ:
Trích:
Mr. Sai viết:
Chú bé bán báo :- Bí mật khủng khiếp đây !Năm mươi nạn nhân ! Mua báo không ông ?
Khách qua đường : -Lại đây, tao lấy một tờ( đọc qua một hồi )- Này, thằng nhóc kia ,trong báo tao có thấy tin nào như vậy đâu .Nó nằm ở chỗ nào chứ ?
Chú bé bán báo : -Ðó chính là điều bí mật ,thưa ông . Ông là nạn nhân thứ năm mươi mốt đấy .
Trích:
Mr. Đúng viết:
Chú bé bán báo: - Bí mật khủng khiếp đây! Năm mươi nạn nhân! Mua báo không ông?
Khách qua đường: - Lại đây, tao lấy một tờ (đọc qua một hồi) - Này, thằng nhóc kia, trong báo tao có thấy tin nào như vậy đâu. Nó nằm ở chỗ nào chứ?
Chú bé bán báo: - Ðó chính là điều bí mật, thưa ông. Ông là nạn nhân thứ năm mươi mốt đấy.
3/ Mở đầu câu phải viết hoa. Tên riêng phải viết hoa. Đừng viết hoa trong câu, trừ khi bạn muốn nhấn mạnh.

Trích:
Mr. Sai viết:
hai chiếc xe đạp, một đàn ông , một phụ nữ đang đi bỗng ngoắc vào nhau làm cho xe đổ chồng lên xe, người nọ chồng lên người kia. như một phản xạ tự nhiên, cô kim hà vừa ngã vừa hét lên : " cứ để nguyên hiện trường mời công an đến giải quyết ".
Trích:
Mr. Đúng viết:
Hai chiếc xe đạp, một đàn ông, một phụ nữ đang đi bỗng ngoắc vào nhau làm cho xe đổ chồng lên xe, người nọ chồng lên người kia. Như một phản xạ tự nhiên, cô Kim Hà vừa ngã vừa hét lên: "Cứ để nguyên hiện trường mời công an đến giải quyết".
4/ Viết đúng chính tả, tránh dùng từ viết tắt, viết tiếng địa phương hoặc tiếng lóng:

Trích:
Mr. Sai viết:
Khục .... cũng chả có cái rì to tát, ấy mà các cụ các u mà bít chắc túm tóc lôi đầu tớ lên thớt mà chặt mà chém í nhềy SỢ ...... Hôm nay tớ trốn học chả coá cái khỉ khô rì gọi là ghê gớm nhể nhưng mờ lo nơm nớp íee ... u mờ fát hiện tớ nghỉ học bên tyndale chắc cấm tiệt ko cho vác xe đi giao lưu học hỏi với thiên hạ nữa thử hỏi cái thời buổi nóng nểy nổi sểy nèi, mấy kon vẹo thì vi vu quán xá lượn lờ với ng` iu trong khi mình thì lọ mọ nhồi nhét Eng vào đầu... con van uuuuu con lạy uuuuuu .... hxxx giờ mới thấu hiểu nũi đau đớn về thể xác lẫn tinh thần của kí iem rì kon chị Dậu lúc sắp bị mẹ nó bán í ạh .....
Trích:
Mr. Đúng viết:
Bó tay, không biết dịch thế "lào" cho đúng "lữa"!
5/ Biết đặt tiêu đề chính hoặc phụ có nội dung "giật gân" đúng chỗ, đúng kích thước sẽ dẫn dắt người đọc đọc bài mình dễ hơn. Đây là kỹ thuật đặt tít (title) mà làng báo vẫn dùng, ví dụ:

Trích:
Mr. Đúng viết:
UBND TP Hải Phòng “giải cứu” tội phạm?

TT - Dư luận đang bức xúc về kết quả phiên tòa xét xử vụ án tham nhũng đất đai ở Đồ Sơn. Vì sao TAND TP Hải Phòng lại có thể “đùa dai quá cỡ” khi tuyên phạt... cảnh cáo ba bị cáo?

Từ chuyện “quan ăn đất”... [Tít phụ làm rõ ý đoạn phía sau]

Việc “đẻ ra” chủ trương tái định cư ở khu Vụng Hương (phường Vạn Hương) ngay từ đầu đã có “mùi” tiêu cực. Đó là việc Thị ủy Đồ Sơn đã có thông báo số 57 ngày 25-12-2002 nêu rõ chủ trương xét giao đất rất... lạ đời.

Theo đó, ngoài 55% đất cấp cho nhân dân và cán bộ cơ sở, 10% cho các hộ gia đình chính sách, người ta đã “qui hoạch” luôn 25% đất dành cấp cho cán bộ lãnh đạo thị xã và 10% để... đối ngoại (với cấp trên).

Chưa hết, tới 5-3-2003, Thị ủy Đồ Sơn tiếp tục có thông báo số 60 hướng dẫn các đối tượng được xét cấp đất tái định cư, trong đó đặt ra một số chế độ ưu tiên rất bất bình thường: ngoài các hộ diện chính sách, cán bộ, nhân dân có nhu cầu bức xúc, còn có cả... các vị trong ban thường vụ thị ủy, lãnh đạo các phòng, ban của thị xã được cấp đất đợt 1. Nguyên tắc cấp đất được vạch rõ: cấp trưởng trước, cấp phó sau, lâu năm trước, ít năm sau...


END

Bình Ngô Đại Cáo

Bình Ngô Đại Cáo Tượng mảng:
Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân, quân điếu phạt chỉ vì khử bạo. Như nước Việt ta từ trước, vốn xưng văn hiến đã lâu. Sơn hà cương vực đã chia, phong tục bắc nam cũng khác. Từ Đinh, Lê, Lý, Trần, gây nền độc lập; cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên hùng cứ một phương. Dẫu cường nhược có lúc khác nhau, song hào kiệt đời nào cũng có.

Bình Ngô Đại Cáo


Vậy nên:

Lưu cung sợ mất vía, Triệu Tiết nghe giật mình. Cửa hàm tử giết trươi Toa Đô, sông Bạch Đằng bắt sống Ô Mã. Xét xem cổ tích, đã có minh trưng.

Vừa rồi:

Vì họ Hồ chính sự phiền hà, để trong nước nhân dân oán bạn. Quân cuồng Minh thừa cơ tứ ngược, bọn gian tà còn bán nước cầu vinh. Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn, vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ. Chước dối đủ muôn nghìn khóe, ác chứa ngót hai mươi năm. Bại nhân nghĩa, nát cả càn khôn, nặng khoa liễm vét không son trạch. Nào lên rừng đào mỏ, nào xuống biển mò châu, nào hố bẫy hươu đen, nào lưới dò chim sả. Tàn hại cả côn trùng thảo mộc; nheo nhóc thay quan quả điên liên. Kẻ há miệng, đứa nhe răng, máu mỡ bấy no nê chưa chán. Nay xây nhà, mai đắp đất, chân tay nào phục dịch cho vừa. Nặng nề về nhưng nỗi phu phen, bắt bớ mất cả nghề canh cửi. Độc ác thay! trúc rừng không ghi hết tội; dơ bẩn thay! nước bể không rửa sạch mùi. Lẽ nào trời đất tha cho, ai bảo thần nhân nhịn được.

Ta đây:

Núi Lam Sơn dấy nghĩa, chốn hoang dã nương mình. Ngắm non sông căm nỗi thế thù, thề sống chết cùng quân nghịch tặc. Đau lòng nhức óc, chốc là mười mấy nắng mưa; nếm mật nằm gai, há phải một hai sớm tối. Quên ăn vì giận sách thao lược suy xét đã tinh; ngẫm trước đến nay, lẽ hưng phế đắn đo càng kỹ. Những trằn trọc trong cơn mộng mị, chỉ băn khoăn một nỗi đồ hồi. vừa khi cờ nghĩa dấy lên, chính lúc quân thù đang mạnh.

Lại ngặt vì:

Tuấn kiệt như sao buổi sớm, nhân tài như lá mùa thu. Việc bôn tẩu thiếu kẻ đỡ đần, nơi duy ác hiếm người bàn bạc. Đôi phen vùng vẫy, vẫn đăm đăm con mắt dục đông; mấy thửa đợi chờ, luống đằng đẵng cỗ xe hư tả. Thế mà trông người, người càng vắng ngắt, vẫn mịt mờ như kẻ vọng dương; thế mà tự ta, ta phải lo toan, thêm vội vã như khi chửng nịch. Phần thì giận hung đồ ngang dọc, phần thì lo quốc bộ khó khăn. Khi Linh sơn lương hết mấy tuần; khi Khôi huyện quân không một lữ. Có lẽ trời muốn trao cho gánh nặng, bắt phải qua bách chiết thiên ma; cho nên ta cố gắng gan bền, chấp hết cả nhất sinh thập tử. Múa đầu gậy ngọn cờ phất phới, ngóng vân nghê bốn cõi đan hồ. Mở tiệc quân chén rượu ngọt ngào, khắp tướng sĩ một lòng phụ tử. Thế giặc mạnh, ta yếu mà ta địch nổi; quân giặc nhiều ta ít mà ta được luôn.

Dọn hay:

Đem đại nghĩa để thắng hung tàn, lấy chí nhân mà thay cường bạo. Trận Bồ Đằng sấm vang sét dậy, miền Trà Lân trúc phá tro bay.. Sĩ khí đã hăng, quân thanh càng mạnh. Trần Trí, Sơn Thọ mất vía chạy tan; Phương Chính, Lý An tìm đường trốn tránh. Đánh Tây Kinh phá tan thế giặc, lấy Đông Đô thu lại cõi xưa. Dưới Ninh Kiều máu chảy thành sông; bến Tụy Động xác đầy ngoài nội. Trần Hiệp đã thiệt mạng, Lý Lương lại phơi thây. Vương Thông hết cấp lo lường, Mã Anh khôn đường cứu đỡ. Nó trí cùng lực kiệt, bó tay không biết tính sao; ta đây mưu phạt tâm công, chẳng đánh mà người chịu khuất. Tưởng nó phải thay lòng đổi dạ, hiểu lẽ tới lui; ngờ đâu còn kiếm kế tìm phương, gây mầm tội nghiệt. Cậy mình là phải, chỉ quen đổ vạ cho người; tham công một thời, chẳng bỏ bày trò dơ duốc. Đến nỗi đứa trẻ ranh như Tuyên Đức, nhàm võ không thôi; lại sai đồ nhút nhát như Thạnh, Thăng, đem dầu chữa cháy. Năm Đinh Mùi tháng chín, Liễu Thăng từ Khâu Ôn tiến sang; lại năm nay tháng mười, Mộc Thạnh tự Vân Nam kéo đến. Ta đã điều binh giữ hiểm để ngăn lối Bắc quân; ta lại sai tướng chẹn ngang để tuyệt đường lương đạo. Mười tám, Liễu Thăng thua ở Chi Lăng, Hai mươi, Liễu Thăng chết ở Mã Yên. Hai mươi lăm, Lương Minh trận vong; hai mươi tám, Lý Khánh tự vẫn. Lưỡi dao ta đang sắc, ngọn giáo giặc phải lùi. Lại thêm quân bốn mặt vây thành, hẹn đến rằm tháng mười diệt tặc. Sĩ tốt ra oai tì hổ, thần thứ đủ mặt trảo nha. Gươm mài đá, đá núi cũng mòn; voi uống nước, nước sông phải cạn. Đánh một trận sạch không kình ngạc, đánh hai trận tan tác chim muông. Cơn gió to trút sạch lá khô, tổ kiến hổng sụt toang đê cũ. Thôi Tụ phải quì mà xin lỗi, Hoàng Phúc tự trói để ra hàng. Lạng Giang, Lạng Sơn thây chất đầy đường, Xương Giang, Bình Than máu trôi đỏ nước. Gớm ghê thay! Sắc phong vân cũng đổi; ảm đạm thay! sáng nhật nguyệt phải mờ. Binh Vân Nam nghẽn ở Lê Hoa, sợ mà mất mật; quân Mộc Thạnh tan chưn Cần Trạm, chạy để thoát thân. Suối máu Lãnh Câu, nước sông rền rĩ; thành xương Đan Xá, cỏ nội đầm đìa. Hai mặt cứu binh, cắm đầu trốn chạy; các thành cùng khấu, cởi giáp xuống đầu. Bắt tướng giặc mang về, nó đã vẫy đuôi phục tội; thể lòng trời bất sát, ta cũng mở đường hiếu sinh. Mã Kỳ, Phương Chính, cấp cho năm trăm chiếc thuyền, ra đến bể chưa thôi trống ngực. Vương Thông, Mã Anh, phát cho vài nghìn cỗ ngựa, về đến Tàu còn đổ mồ hôi. Nó đã sợ chết cầu hòa, ngỏ lòng thú phục; ta muốn toàn dân là cốt, cả nước nghỉ ngơi.

Thế mới là mưu kế thật khôn, vả lại suốt xưa nay chưa có. Giang san từ đây mở mặt, xã tắc từ đây vững nền. Nhật nguyệt hối mà lại minh, càn khôn bĩ mà lại thái. Nền vạn thế xây nên chăn chắn, thẹn ngàn thu rửa sạch làu làu. Thế là nhờ trời đất tổ tông khôn thiêng che chở, giúp đỡ cho nước ta vậy.

Than ôi!

Vẫy vùng một mảng nhung y nên công đại định, phẳng lặng bốn bề thái vũ mở hội vĩnh thanh. Bá cáo xa gần, ngỏ cùng nghe biết.

Nguyễn Trãi
END

Sự khác biệt


“Đông” thường trong bụng rất tức gi�n nhưng bên ngoài vẫn thơn thớt cười nói...
“Đông” thường trong bụng rất tức giận nhưng bên ngoài vẫn thơn thớt cười nói…

Những bức hình dưới đây được thiết kế bởi Liu Young, một sinh viên Trung Quốc theo học tại Đức. Những góc nhìn tuy không mới nhưng vẫn khá bất ngờ và thú vị về sự khác biệt giữa phong cách sống của phương Đông và phương Tây.

Trong 36 bức hình của mình để lột tả những sự khác biệt giữa “Đông” (tạm dùng từ này) và “Tây”, có vẻ như Liu Young đã nhận thấy rằng người phương Đông có nhiều thói khác biệt người phương Tây như “Đông” thường trong bụng rất tức giận nhưng bên ngoài vẫn thơn thớt cười nói, khi suy nghĩ hay giải quyết một vấn đề nào đó thường rất vòng vèo và hay làm mọi việc rối tung lên, khi phải xếp hàng thì vô tổ chức như cái chợ vỡ… trong khi “Tây” thì ngược lại.

Tuy nhiên, có một ưu điểm gần như là duy nhất của “Đông” so với “Tây” được Liu Young chỉ ra là dù thời tiết mưa nắng thế nào thì “Đông” vẫn luôn lạc quan hơn “Tây”!

Dù sao, đây cũng chỉ là quan điểm của cá nhân Liu Young mà thôi, nhưng chúng ta vẫn có thể cùng chia sẻ và suy ngẫm xem sao.

(Màu xanh tượng trưng cho phong cách phương Tây; Màu đỏ tượng trưng cho phong cách phương Đông)
Quan điểm:

Cách sống:
Giải quyết vấn đề:
Sếp:
Giao thiệp:
Khi tức giận:
Khi xếp hàng đợi:
Đúng giờ:
Tiệc tùng:
Trong nhà hàng:
Phố phường ngày chủ nhật:
Du lịch:
Khuynh hướng:
Ba bữa mỗi ngày:
Phương tiện giao thông:
Tâm trạng và thời tiết:
Vị trí của trẻ em:
Cuộc sống của người già:

Lê Châu

Theo blog Kikim



END