Tìm kiếm blog này

Có một ngày

Phanblogs

Bài thơ có tên “Có một ngày” được ông Trần Đăng Tuấn sáng tác ngay trong đêm 3/11, cách thời điểm thủ tướng ký quyết định để ông thôi giữ chức Phó TGĐ thường trực VTV vài giờ đồng hồ và được nhà thơ Phan Trọng Tạo giới thiệu.

Bài thơ vẻn vẹn chỉ có 15 câu nhưng chứa chất những nỗi lòng nặng trĩu, như một tiếng thở dài đầy não nuột, trong đó có những câu như “Tôi rẽ vào ngả đời/Gập ghềnh hơn mà thanh thản hơn!/ Tết này có ai cho rượu ngoại?/ Càng thấu tình men lá rượu ngô trong/ Xuân này thôi họp hành lễ lạt…/Cha loay hoay tìm việc để nuôi con…

http://danlambao.files.wordpress.com/2010/09/tran-dang-tuan.jpg

CÓ MỘT NGÀY

Có một ngày
Rời chậu cảnh, cây ra ngoài đất bãi
Đất cằn hơn và bãi rộng hơn
Có một ngày
Không vui sướng cũng không ngần ngại
Tôi rẽ vào ngả đời
Gập ghềnh hơn mà thanh thản hơn!
Tết này có ai cho rượu ngoại?
Càng thấu tình men lá rượu ngô trong
Xuân này thôi họp hành lễ lạt
Cha dắt con đi chơi non biếc nắng hồng
Giờ như bao chú cô bác khác
Cha loay hoay tìm việc để nuôi con
Chút gian khó CỦA đời cha sẽ nếm
Để gần hơn bao thân phận mất còn!

Trần Đăng Tuấn
Hà Nội, 3-11-2010



Tuyên Ngôn Nhân Quyền Quốc Tế

Phanblogs


0:07 – Con này mày đứng dậy tao chụp kiểu ảnh, nhanh, mày ấy, đứng dậy.

0:16 – Đứng dậy, đứng ngữa mặt lên, ngữa mặt lên, dơ hai tay ra, dạng hai tay ra hai bên, nhanh lên, ơ con này dang hai tay ra.

0:38 - Nhìn vào đây, quay mặt vào đây, dang hai tay ra, đm, quay mặt vào đây, chả nhìn thấy cái đ… gì .

1:03 – Đứng dậy, đứng sát vào tường, mày ấy, đứng dậy đứng sát vào tường kia kìa.

1:32 – Mày khóc cái gì?

Được Đại hội đồng Liên hiệp quốc thông qua và công bố theo Quyết nghị 217 A (III) ở Paris vào ngày 10 tháng 12 năm 1948.

Lời mở đầu

Xét rằng: Sự thừa nhận rằng tất cả mọi thành viên trong gia đình nhân loại đều có nhân phẩm bẩm sinh cũng như những quyền bình đẳng và không thể tước đoạt được là nền tảng của tự do, công lý và hòa bình trên thế giới.

Xét rằng: Hành vi xem thường và hành vi vi phạm nhân quyền đã dẫn đến những hành động man rợ gây phẫn nộ cho lương tâm nhân loại, và việc tiến đến một thế giới trong đó tất cả mọi người được hưởng tự do ngôn luận, tự do về thế giới quan, không còn phải sống trong nỗi lo sợ và sự khốn cùng phải được tuyên xưng như là ước vọng cao nhất của con người.

Xét rằng: Điều cốt yếu là nhân quyền cần phải được bảo vệ bằng nguyên tắc pháp trị, để con người không bị dồn vào thế cùng đến nỗi phải nổi dậy để chống lại bạo quyền và áp bức.

Xét rằng: Điều cốt yếu là cần phải khuyến khích sự phát triển của mối quan hệ thân thiện giữa các quốc gia.

Xét rằng: Trong Hiến Chương Liên Hiệp Quốc, các dân tộc trong Liên Hiệp Quốc đã lại một lần nữa xác nhận niềm tin vào những nhân quyền căn bản, vào nhân phẩm và giá trị con người, vào những quyền bình đẳng nam nữ và cùng quyết tâm thúc đẩy tiến bộ xã hội và nâng cao mức sống trong môi trường tự do hơn.

Xét rằng: Các quốc gia thành viên đã cam kết hợp tác với Liên Hiệp Quốc để khuyến khích tinh thần tôn trọng và bảo vệ nhân quyền và các tự do căn bản trên phạm vi toàn cầu.

Xét rằng: Sự hiểu biết chung về các nhân quyền và tự do này là điều tối quan trọng để có thể thực hiện đầy đủ sự cam kết trên.

Do đó, Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc công bố Tuyên Ngôn Nhân Quyền Quốc Tế này như là chuẩn mực chung cần đạt tới của mọi dân tộc và quốc gia, nhằm giúp cho mọi cá nhân và bộ phận của xã hội luôn luôn theo sát tinh thần của Bản Tuyên Ngôn, dùng sự giảng dạy và giáo dục để cũng cố sự tôn trọng các quyền và tự do này, mặt khác, bằng những phương thức luôn được cải tiến trong phạm vi quốc gia cũng như quốc tế, để bảo đảm sự thừa nhận và bảo vệ những quyền và tự do này trên thực tế và trên toàn thế giới, nghĩa là, cả trong các dân tộc của những nước thành viên lẫn trong những dân tộc sống trên phần đất thuộc chủ quyền của các quốc gia thành viên.

Ðiều 1 [Nhân phẩm; Tự do và Bình đẳng; Tình anh em]:

Tất cả mọi người sinh ra đều được tự do và bình đẳng về nhân phẩm và nhân quyền. Mọi người đều được phú bẩm về lý trí và lương tâm và vì thế phải đối xử với nhau trong tinh thần anh em.

Ðiều 2 [Cấm phân biệt đối xử]:

(1) Tất cả mọi người đều được hưởng tất cả những quyền và tự do được liệt kê trong Tuyên Ngôn này mà không phải chịu bất cứ một sự phân biệt nào, chẳng hạn như về chủng tộc, màu da, phái tính, ngôn ngữ, tôn giáo, quan điểm chính trị hay quan điểm nào khác, quốc tịch hay nguồn gốc xã hội, tài sản, dòng dõi hay địa vị gì khác.

(2) Cũng không được có sự phân biệt đối xử đối với con người dựa trên vị thế về chính trị, pháp lý hay quốc tế của quốc gia hoặc của lãnh thổ mà họ đó thuộc về đó, cho dù quốc gia hay lãnh thổ này đã được độc lập hay còn bị đặt dưới sự bảo hộ, không được tự quản hay ở trong tình trạng bị hạn chế về chủ quyền.

Ðiều 3 [Quyền được sống, có tự do và an toàn]:

Tất cả mọi người đều có quyền được sống, quyền có tự do và an toàn cá nhân.

Ðiều 4 [Cấm giữ nô lệ, tôi tớ và buôn bán nô lệ]:

Không ai có thể bị bắt làm nô lệ hay tôi tớ. Mọi hình thức giữ và buôn bán nô lệ đều bị nghiêm cấm.

Ðiều 5 [Cấm tra tấn]:

Không ai có thể bị tra tấn hoặc bị đối xử hay bị bắt chịu hình phạt một cách dã man, vô nhân đạo hay nhục nhã.

Ðiều 6 [Quyền được công nhận tư cách pháp nhân]:

Mỗi người có quyền đòi hỏi được công nhận tư cách pháp nhân ở bất cứ nơi nào.

Ðiều 7 [Bình đẳng trước pháp luật; Được pháp luật bảo vệ như nhau; Bảo vệ trước sự phân biệt đối sử]:

Tất cả mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, và phải được pháp luật bảo vệ như nhau mà không phải chịu bất cứ sự phân biệt nào. Tất cả mọi người đều có quyền đòi hỏi được pháp luật bảo vệ như nhau để chống lại mọi hành vi phân biệt đối xử đi ngược với Tuyên ngôn này cũng như để chống lại mọi hành vi xúi giục dẫn đến một sự phân biệt đối xử như vậy.

Ðiều 8 [Được toà án bảo vệ các quyền căn bản]:

Bất cứ ai cũng có quyền yêu cầu các toà án quốc gia có thẩm quyền bảo vệ một cách hữu hiệu trước những hành vi vi phạm các quyền căn bản của mình đã được hiến pháp hoặc luật pháp thừa nhận.

Ðiều 9 [Không được bắt, giam và trục xuất độc đoán]:

Không một ai có thể bị bắt giữ, giam cầm hay trục xuất khỏi nước một cách độc đoán.

Ðiều 10 [Quyền được hưởng sự xét xử công bằng]:

Mỗi người đều có quyền như nhau trong việc đòi hỏi một toà tòa án độc lập và vô tư mở phiên xử công khai và công bằng về quyền, trách nhiệm của họ cũng như về bất cứ sự buộc tội hình sự nào đối với họ.

Ðiều 11 [Quyền được xem là vô tội và cấm hồi tố]:

(1) Mỗi người, khi bị cáo buộc về hành vi phạm tội hình sự, có quyền đòi hỏi được xem là vô tội cho đến khi họ bị một toà án mở phiên xử công khai, trong đó họ có đủ mọi điều kiện để biện hộ, kết án theo đúng luật pháp.

(2) Không ai có thể bị kết án về một tội hình sự do những điều mình đã làm hay không làm, nếu vào thời điểm xảy ra những điều này luật pháp quốc gia hay luật pháp quốc tế đã không xem những điều ấy là tội hình sự. Không ai có thể bị tuyên một án phạt nặng hơn hình phạt đã được luật pháp quy định vào thời gian phạm pháp.

Ðiều 12 [Quyền riêng tư; Bảo vệ danh dự]:

Không ai có thể bị xâm phạm một cách độc đoán vào đời sống riêng, gia đình, nhà ở, hay thư tín, cũng như bị xúc phạm danh dự hay tiếng tăm của mình. Mọi người đều có quyền được luật pháp bảo vệ trước những xâm phạm hoặc xúc phạm như vậy.

Ðiều 13 [Quyền tự do đi lại và cư trú; Quyền được rời khỏi bất cứ nước nào và trở về chính quốc gia của mình]:

(1) Tất cả mọi người có quyền tự do đi lại và cư trú trong phạm vi biên giới của mỗi quốc gia.

(2) Tất cả mọi người đều có quyền rời khỏi bất cứ nước nào, kể cả nước mình, và quyền trở về nước mình.

Ðiều 14 [Quyền tỵ nạn]:

(1) Mỗi người có quyền đi lánh nạn và được cho lánh nạn ở những quốc gia khác khi bị truy bức.

(2) Quyền này không được xét đến, nếu đương sự thật sự bị truy nã vì các hành vi ph ạm tội không mang tính chính tr ị, hay do những hành vi trái với những mục tiêu và nguyên tắc của Liên Hiệp Quốc.

Ðiều 15 [Quyền được có quốc tịch]:

(1) Tất cả mọi người đều có quyền có một quốc tịch.

(2) Không một ai có thể bị tước bỏ quốc tịch, hay bị từ chối quyền được thay đổi quốc tịch một cách độc đoán.

Ðiều 16 [Quyền kết hôn và lập gia đình; Bảo vệ gia đình]:

(1) Đàn ông và đàn bà ở tuổi trưởng thành có quyền kết hôn và lập gia đình, mà không phải chịu hạn chế vì lý do chủng tộc, quốc tịch hay tôn giáo. H ọ có quyền bình đẳng khi kết hôn, trong hôn nhân và lúc chầm dứt hôn nhân.

(2) Việc kết hôn chỉ có thể tiến hành khi có sự đồng ý hoàn toàn và tự do của hai người muốn kết hôn.

(3) Gia đình phải được xem là một đơn vị tự nhiên và căn bản của xã hội, và cần được xã hội và nhà nước bảo vệ.

Ðiều 17 [Quyền tư hữu]:

(1) Tất cả mọi người đều có quyền sở hữu tài sản của riêng mình hay chung với những người khác.

(2) Không ai có thể bị tước đoạt tài sản của mình một cách độc đoán.

Ðiều 18 [Quyền tự do tư tưởng, tự do lương tâm và tự do tôn giáo]:

Tất cả mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, tự do lương tâm và tự do tôn giáo; quyền này bao gồm cả quyền tự do thay đổi tôn giáo hay thế giới quan của mình cũng như quyền tự do biểu thị tôn giáo hay thế giới quan của mình bằng cách giảng dạy, thực hành, thờ phụng và tuân thủ giáo điều cho riêng cá nhân mình hay chung với những người khác, ở nơi công cộng hay chốn riêng tư

Ðiều 19 [Quyền tự do quan điểm và tự do thông tin]:

Tất cả mọi người đều có quyền tự do có quan điểm và quyền tự do bày tỏ quan điểm. Quyền này bao gồm tự do giữ và bày tỏ quan điểm mà không bị ai quấy rầy và tự do tìm kiếm, thu nhận và quảng bá thông tin và ý kiến qua mọi phương tiện truyền thông bất kể biên giới quốc gia.

Ðiều 20 [Quyền tự do hội họp và lập hội]:

(1) Tất cả mọi người đều có quyền tự do hội họp và lập hội một cách ôn hòa.

(2) Không một ai có thể bị bắt buộc phải gia nhập vào một hội đoàn.

Ðiều 21 [Quyền tham gia điều hành đất nước dân chủ; Quyền tiếp nhận bình đẳng chức vụ công cộng; Tự do bầu cử]:

(1) Tất cả mọi người đều có quyền tham gia vào việc điều hành đất nước của mình, một cách trực tiếp hay qua các đại biểu được tuyển chọn một cách tự do.

(2) Tất cả mọi người đều có quyền nhận làm những chức vụ công cộng trong quốc gia một cách bình đẳng.

(3) Ý muốn của người dân phải là nền tảng của quyền lực chính quyền. Ý muốn này phải được thể hiện qua các cuộc bầu cử thực sự và định kỳ, theo nguyên tắc đầu phiếu phổ thông và bình đẳng, bằng phiếu kín, hay các thể thức bầu cử tự do tương đương như vậy.

Ðiều 22 [Quyền an sinh xã hội]:

Với tư cách là thành viên của xã hội, mỗi người đều có quyền được hưởng an sinh xã hội cũng như được hưởng các quyền về kinh tế, xã hội và văn hóa là những điều không thể thiếu được cho nhân phẩm và việc tự do phát huy nhân cách của mình; Những quyền này sẽ được thực hiện bằng những nỗ lực quốc gia và hợp tác quốc tế cũng như tuỳ theo cách thức tổ chức và tài nguyên của mỗi quốc gia.

Ðiều 23 [Quyền làm việc, được trả lương như nhau cho công việc giống nhau, được trả lương tương xứng; Quyền tự do thành lập nghiệp đoàn]:

(1) Tất cả mọi người có quyền có việc làm, quyền tự do chọn việc làm, quyền được hưởng các điều kiện làm việc công bằng và thuận lợi, và quyền được bảo vệ chống thất nghiệp.

(2) Tất cả mọi người đều có quyền đòi hỏi được trả lương như nhau cho công việc giống nhau mà không phải chịu bất cứ sự phân biệt đối xử nào.

(3) Tất cả mọi người đi làm đều có quyền được trả thù lao một cách công bằng và tương xứng để có thể bảo đảm một cuộc sống xứng đáng với nhân phẩm cho bản thân và gia đình mình; Nếu cần, tiền lương này sẽ được bù đắp thêm bằng các phương tiện an sinh xã hội khác.

(4) Tất cả mọi người đều có quyền thành lập và tham gia vào các nghiệp đoàn để bảo vệ quyền lợi của mình.

Ðiều 24 [Quyền được nghỉ ngơi và có thời gian rảnh rỗi]:

Tất cả mọi người đều có quyền được hưởng sự nghỉ ngơi và có thời gian rảnh rỗi, trong đó có việc hạn chế hợp lý số giờ làm việc cũng như có các ngày nghỉ định kỳ có trả lương.

Ðiều 25 [Quyền có mức sống khả quan; Quyền được hưởng an sinh xã hội trong tình trạng khốn cùng; Quyền của các bà mẹ và trẻ em]:

(1) Tất cả mọi người có quyền được hưởng một mức sống khả quan đủ bảo đảm về sức khỏe và sự an vui cho bản thân và gia đình, trong đó có cả các vấn đề liên quan thực phẩm, quần áo, chỗ ở, chăm sóc y tế và các dịch vụ xã hội cần thiết. Tất cả mọi người có quyền được hưởng an sinh xã hội khi bị lâm vào tình trạng thất nghiệp, đau ốm, tàn tật, goá bụa, tuổi già hay mất phư ơng tiện mưu sinh do những hoàn cảnh ngoài ý muốn.

(2) Các bà mẹ và trẻ em có quyền đòi hỏi được chăm sóc và trợ giúp đặc biệt. Tất cả mọi trẻ em, dù là con chính thức hay ngoại hôn, đều được xã hội bảo vệ một cách bình đẳng.

Ðiều 26 [Quyền giáo dục; Quyền cha mẹ]:

(1) Tất cả mọi người đều có quyền được hưởng sự giáo dục. Giáo dục phải được miễn phí, ít nhất là ở bậc tiểu học. Giáo dục cấp tiểu học có tính cưỡng bách. Giáo dục kỹ thuật và giáo dục chuyên nghiệp phải được mở rộng cho mọi người và giáo dục cao cấp phải được mở rộng bình đẳng cho mọi người dựa trên tiêu chuẩn tài năng.

(2) Giáo dục phải được điều hướng làm sao để có thể phát triển đầy đủ nhân cách, và để tăng cường sự tôn trọng các nhân quyền và các tự do căn bản. Giáo dục phải đề cao sự thông cảm, sự bao dung, và sự thân thiện giữa mọi quốc gia, mọi nhóm chủng tộc hoặc tôn giáo, và hỗ trợ cho các hoạt động gìn giữ hòa bình của Liên Hiệp Quốc.

(3) Cha mẹ có quyền ưu tiên chọn lựa phương cách giáo dục con cái mình.

Ðiều 27 [Quyền tự do tham gia sinh hoạt văn hoá; Tác quyền]:

(1) Tất cả mọi người có quyền được tự do tham gia vào sinh ho ạt văn hóa của cộng đồng, được thưởng thức nghệ thuật và được hưởng các tiến bộ cũng như lợi ích của khoa học.

(2) Tất cả mọi người có quyền nhận được sự bảo vệ về tinh thần cũng như vật chất đối với tác quyền trên các tác phẩm khoa học, văn chương hay nghệ thuật.

Ðiều 28 [Trật tự xã hội và quốc tế]:

Tất cả mọi người đều có quyền được hưởng một trật tự xã hội và trật tự quốc tế, trong đó các quyền và các tự do được nêu trong Tuyên Ngôn này được thực hiện đầy đủ.

Ðiều 29 [Bổn phận cá nhân; Giới hạn của các quyền]:

(1) Tất cả mọi người đều có những bổn phận đối với cái cộng đồng mà chỉ trong đó họ mới có thể phát triển một cách toàn vẹn và tự do nhân cách của mình.

(2) Khi hành x ử những quyền và tự do, tất cả mọi người chỉ phải chị u những giới hạn nhất định do luật pháp đặt ra để cho những quyền và tự do của người khác cũng được thừa nhận và tôn trọng, cũng như để cho những đòi hỏi chính đáng về đạo lý, trật tự công cộng, và sự an lạc chung trong một xã hội dân chủ được thỏa mãn.

(3) Trong bất cứ trường hợp nào, việc thực hiện những quyền và tự do này cũng không đi ngược với những mục đích và tôn chỉ của Liên Hiệp Quốc.

Ðiều 30 [Cấm lạm quyền]:

Không một điều nào trong Tuyên Ngôn này có thể được diễn giải để cho phép một quốc gia, một nhóm hay một cá nhân nào được quyền có những việc làm hay hành động nhằm tiêu hủy bất cứ quyền và tự do nào được liệt kê trong Tuyên Ngôn này.



Ba người thầy vĩ đại

Phanblogs Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo sắp qua đời, có người hỏi ông: "Thưa Hasan, ai là thầy của ngài?"

Ba người thầy vĩ đại
Hasan đáp: "Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. Nhưng ta có thể kể về ba người thầy sau của ta.

Người đầu tiên là một tên trộm. Có một lần ta đi lạc trong sa mạc, khi ta tìm đến được một khu làng thì trời đã rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một người, ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng. Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc ở đâu, ông ta trả lời: "Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ chân, ông có thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với một tên trộm."

Người đàn ông ấy thật tuyệt vời. Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ mỗi đêm ông ta lại bảo: "Tôi đi làm đây. Ông ở nhà và cầu nguyện cho tôi nhé!" Mỗi khi ông ta trở về ta đều hỏi: "Có trộm được gì không?" và ông ta đều đáp: "Hôm nay thì chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có thể lắm chứ". Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong tình trạng tuyệt vọng, ông ta luôn hạnh phúc.

Có lần ta đã suy ngẫm và suy ngẫm trong nhiều năm ròng để rồi không ngộ ra được một chân lý nào. Ta đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tuyệt vọng đến nỗi ta nghĩ mình phải chấm dứt tất cả những điều vô nghĩa này. Ngay sau đấy ta chợt nhớ đến tên trộm, kẻ hằng đêm vẫn quả quyết: "Ngày mai tôi sẽ làm được, có thể lắm chứ!"

Người thầy thứ hai là một con chó. Khi ta ra bờ sông uống nước, có một con chó xuất hiện. Nó cũng khát nước. Nhưng khi nhìn xuống dòng sông, nó thấy cái bóng của mình nhưng lại tưởng đó là một con chó khác. Hoảng sợ, nó tru lên và bỏ chạy. Nhưng rồi khát quá nó bèn quay trở lại. Cuối cùng, mặc nỗi sợ hãi trong lòng, nó nhảy xuống sông và cái bóng biến mất. Ta hiểu đây là một thông điệp đã được gửi đến cho ta: con người phải biết chiến thắng nỗi sợ trong lòng bằng hành động.

Người thầy cuối cùng là một đứa bé. Ta đến một thành phố nọ và thấy một đứa bé trên tay cầm một cây nến dã thắp sáng để đặt trong đền thờ. Ta hỏi đứa bé: "Con tự thắp cây nến này phải không?" Đứa bé đáp: "Thưa phải." Đoạn ta hỏi: "Lúc nãy nến chưa thắp sáng, nhưng chỉ một thoáng sau đã cháy sáng. Vậy con có biết ánh sáng từ đâu đến không?"

Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn nến và nói: "Ngài thấy ánh sáng đã biến mất, vậy ngài bảo ánh sáng đã đi đâu?"

Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn toàn sụp đổ, pho kiến thức kim cổ của ta cũng sụp đổ theo. Lúc ấy ta nghiệm ra sự dốt nát của bản thân. Và từ đó ta vất đi tất cả những tự hào về kiến thức của mình.

Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa ta không phải là một học trò
Ta xem vạn vật là thầy. Tinh thần học hỏi của ta luôn rộng mở hơn tất cả các người. Ta học hỏi từ tất cả mọi vật, từ cành cây ngọn cỏ đến đám mây trên trời kia. Ta không có một người thầy vì ta có hàng triệu triệu người thầy mà ta đã học được mỗi khi có thể. Điều thiết yếu trong cuộc sống là luôn làm một học trò. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là có khả năng học hỏi, luôn sẵn sàng học để biết chấp nhận ý nghĩa của vạn vật. 




Hịch tướng sĩ

Phanblogs Hịch tướng sĩ Ta thường nghe: Kỷ Tín đem mình chết thay, cứu thoát cho Cao Ðế; Do Vu chìa lưng chịu giáo, che chở cho cho Chiêu Vương; Dự Nhượng nuốt than, báo thù cho chủ; Thân Khoái chặt tay để cứu nạn cho nước. Kính Ðức một chàng tuổi trẻ, thân phò Thái Tông thoát khỏi vòng vây Thái Sung; Cảo Khanh một bầy tôi xa, miệng mắng Lộc Sơn, không theo mưu kế nghịch tặc. Từ xưa các bậc trung thần nghĩa sĩ, bỏ mình vì nước, đời nào chẳng có? Ví thử mấy người đó cứ khư khư theo thói nhi nữ thường tình thì cũng đến chết hoài ở xó cửa, sao có thể lưu danh sử sách cùng trời đất muôn đời bất hủ được?


Các ngươi vốn dòng võ tướng, không hiểu văn nghĩa, nghe những chuyện ấy nửa tin nửa ngờ. Thôi việc đời trước hẵng tạm không bàn. Nay ta lấy chuyện Tống, Nguyên mà nói: Vương Công Kiên là người thế nào? Nguyễn Văn Lập, tỳ tướng của ông lại là người thế nào? Vậy mà đem thành Ðiếu Ngư nhỏ tày cái đấu đương đầu với quân Mông Kha đường đường trăm vạn, khiến cho sinh linh nhà Tống đến nay còn đội ơn sâu! Cốt Ðãi Ngột Lang là người thế nào? Xích Tu Tư tỳ tướng của ông lại là người thế nào? Vậy mà xông vào chốn lam chướng xa xôi muôn dặm đánh quỵ quân Nam Chiếu trong khoảng vài tuần, khiến cho quân trưởng người Thát đến nay còn lưu tiếng tốt!

Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra phải thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan. Lén nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình; đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ. Ỷ mệnh Hốt Tất Liệt mà đòi ngọc lụa để phụng sự lòng tham khôn cùng; khoác hiệu Vân Nam Vương mà hạch bạc vàng, để vét kiệt của kho có hạn. Thật khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa về sau.

Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn thây ta bọc trong da ngựa, cũng nguyện xin làm.

Các ngươi ở lâu dưới trướng, nắm giữ binh quyền, không có mặc thì ta cho áo; không có ăn thì ta cho cơm. Quan thấp thì ta thăng tước; lộc ít thì ta cấp lương. Ði thủy thì ta cho thuyền; đi bộ thì ta cho ngựa. Lâm trận mạc thì cùng nhau sống chết; được nhàn hạ thì cùng nhau vui cười. So với Công Kiên đãi kẻ tỳ tướng, Ngột Lang đãi người phụ tá, nào có kém gì?

Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm. Có kẻ lấy việc chọi gà làm vui; có kẻ lấy việc cờ bạc làm thích. Có kẻ chăm lo vườn ruộng để cung phụng gia đình; có kẻ quyến luyến vợ con để thỏa lòng vị kỷ. Có kẻ tính đường sản nghiệp mà quên việc nước; có kẻ ham trò săn bắn mà trễ việc quân. Có kẻ thích rượu ngon; có kẻ mê giọng nhảm. Nếu bất chợt có giặc Mông Thát tràn sang thì cựa gà trống không đủ đâm thủng áo giáp của giặc; mẹo cờ bạc không đủ thi hành mưu lược nhà binh. Vườn ruộng nhiều không chuộc nổi tấm thân ngàn vàng; vợ con bận không ích gì cho việc quân quốc. Tiền của dẫu lắm không mua được đầu giặc; chó săn tuy hay không đuổi được quân thù. Chén rượu ngọt ngon không làm giặc say chết; giọng hát réo rắt không làm giặc điếc tai. Lúc bấy giờ chúa tôi nhà ta đều bị bắt, đau xót biết chừng nào! Chẳng những thái ấp của ta không còn mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác; chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giày xéo mà phần mộ cha ông các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào; chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích, phỏng có được chăng?

Nay ta bảo thật các ngươi: nên lấy việc đặt mồi lửa dưới đống củi nỏ làm nguy; nên lấy điều kiềng canh nóng mà thổi rau nguội làm sợ. Phải huấn luyện quân sĩ, tập dượt cung tên, khiến cho ai nấy đều giỏi như Bàng Mông, mọi người đều tài như Hậu Nghệ, có thể bêu đầu Hốt Tất Liệt dưới cửa khuyết, làm rữa thịt Vân Nam Vương ở Cảo Nhaị Như thế chẳng những thái ấp của ta mãi mãi vững bền mà bổng lộc các ngươi cũng suốt đời tận hưởng; chẳng những gia thuộc ta được ấm êm giường nệm, mà vợ con các ngươi cũng trăm tuổi sum vầy; chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng; chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí, mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm; chẳng những thụy hiệu ta không hề mai một, mà tên họ các ngươi cũng sử sách lưu truyền. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi không muốn vui chơi, phỏng có được không?

Nay ta chọn lọc binh pháp các nhà hợp thành một tuyển, gọi là Binh Thư Yếu Lược. Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này, theo lời ta dạy bảo, thì trọn đời là thần tử; nhược bằng khinh bỏ sách này, trái lời ta dạy bảo thì trọn đời là nghịch thù.

Vì sao vậy? Giặc Mông Thát với ta là kẻ thù không đội trời chung, mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn rửa nhục, không lo trừ hung, lại không dạy quân sĩ, chẳng khác nào quay mũi giáo mà xin đầu hàng, giơ tay không mà chịu thua giặc. Nếu vậy, rồi đây, sau khi dẹp yên nghịch tặc, để thẹn muôn đời, há còn mặt mũi nào đứng trong cõi trời che đất chở này nữa?

Cho nên ta viết bài hịch này để các ngươi hiểu rõ bụng ta."

Hịch tướng sĩ
Hịch tướng sĩ

Chú thích



· Kỷ Tín: tướng của Hán Cao Tổ Lưu Bang. Khi Lưu Bang bị Hạng Vũ vây ở Huỳnh Dương, Kỷ Tín giả làm Hán Cao Tổ ra hàng, bị Hạng Vũ thiêu chết. Hán Cao Tổ nhờ thế mới thoát được.

· Do Vu: tướng của Sở Chiêu Vương thời Xuân Thu. Theo Tả Truyện, Sở Chiêu Vương bị nước Ngô đánh phải lánh sang phương Ðông, một đêm bị cướp vây đánh. Do Vu đã chìa lưng ra đỡ giáo cho vua mình.

· Dự Nhượng: gia thần của Trí Bá thời Chiến Quốc. Trí Bá bị Triệu Tương Tử giết, Dự Nhượng bèn nuốt than cho khác giọng đi, giả làm hành khất, mưu giết Tương Tử để báo thù cho chủ.

· Thân Khoái: quan giữ ao cá của Tề Trang Công thời Xuân Thu. Trang Công bị Thôi Trữ giết, Thân Khoái bèn chết theo chủ.

· Kính Ðức: tức Uất Trì Cung đời Ðường. Khi Ðường Thái Tông (bấy giờ còn là Tần Vương Lý Thế Dân) bị Vương Thế Sung vây, ông đã lấy mình che chở, hộ vệ cho Thái Tông chạy thoát.

· Cảo Khanh: họ Nhan, một bề tôi trung của nhà Ðường. Khi An Lộc Sơn nổi loạn, đánh đuổi Ðường Huyền Tông và Dương Quý Phi, ông đã cả gan chưởi mắng An Lộc Sơn và bị cắt lưỡi.

· Vương Công Kiên: tướng tài nhà Tống, giữ Hợp Châu, lãnh đạo quân dân Tống cầm cự với quân Mông Cổ do Mông Kha chỉ huy ở núi Ðiếu Ngư suốt bốn tháng trời. Mông Kha cuối cùng bị loạn tên chết, quân Mông Cổ đành phải rút lui.

· Ðiếu Ngư: tên ngọn núi hiểm trở ở Tứ Xuyên, ba mặt nhìn xuống sông. Ðời Tống, Dư Giới đắp thành ở đó.

· Mông Kha: tức Mongka, anh của Nguyên Thế Tổ Hốt Tất Liệt, làm Ðại Hãn Mông Cổ từ năm 1251. Mông Kha trực tiếp chỉ huy cuộc viễn chinh sang Trung Quốc và các nước phía Ðông. Ông bị tử trận năm 1259 dưới chân thành Ðiếu Ngư trong cuộc vây hãm đội quân Tống do Vương Công Kiên chỉ huy.

· Cốt Ðãi Ngột Lang: tức Uriyangqadai, tướng giỏi của Mông Cổ, con của viên tướng nổi tiếng Subutai. Cốt Ðãi Ngột Lang nhận lệnh của Mông Kha, cùng Hốt Tất Liệt đánh chiếm nước Nam Chiếu. Cốt Ðãi Ngột Lang cũng là viên tướng chỉ huy đạo quân Mông Cổ xâm lược Ðại Việt lần thứ nhất (1258).

· Xích Tu Tư: chép Xích theo Hoàng Việt Văn Tuyển. Ðại Việt Sử Ký Toàn Thư chép Cân. Hai chữ gần giống nhau, không biết quyển nào chép nhầm. Hiện nay, chưa có tài liệu nào nói gì về viên tướng này, và việc khôi phục lại tên Mông Cổ từ Hán tự cũng không phải là chuyện đơn giản.

· Nam Chiếu: nước nhỏ nằm ở khoảng giữa tỉnh Tứ Xuyên và Vân Nam ngày nay; thủ đô là Ðại Lý, thuộc Vân Nam.

· Hốt Tất Liệt: tức Qubilai, em ruột và là tướng của Mông Kha. Sau khi Mông Kha tử trận ở Ðiếu Ngư, Hốt Tất Liệt tự xưng làm Ðại Hãn ở Khai Bình, khiến xảy ra cuộc nội chiến tranh giành ngôi báu với em ruột là Ariq-Buka. Năm 1264, Ariq-Buka đầu hàng, Hốt Tất Liệt bèn dời đô về Yên Kinh (tức Bắc Kinh ngày nay), xưng Nguyên Thế Tổ, lập nên nhà Nguyên.

· Vân Nam Vương: tức Hugaci hay Thoát Hoan, con ruột Hốt Tất Liệt, được phong làm Vân Nam Vương năm 1267 với nhiệm vụ khống chế các dân tộc thiểu số vùng này cũng như mở rộng biên cương nhà Nguyên về phía Nam. Thoát Hoan là người chỉ huy quân Nguyên xâm lược Ðại Việt lần thứ hai năm 1285 và lần thứ ba năm 1287-1288.
· Nghìn thây ta bọc trong da ngựa: điển tích lấy từ câu nói của viên tướng khét tiếng Mã Viện đời Hán chép trong Hậu Hán Thư (Ðại trượng phu dương tử ư cương trường, dĩ mã cách khỏa thi nhĩ: Bậc đại trượng phu nên chết ở giữa chiến trường, lấy da ngựa mà bọc thây.)

· Thái thường: tên loại nhạc triều đình dùng trong những buổi tế lễ quan trọng ở tông miếu. Bấy giờ là thời kỳ ngoại giao căng thẳng giữa ta và quân Nguyên, trong những buổi yến tiệc tiếp sứ Nguyên, triều đình nhà Trần nhiều khi phải buộc dùng đến nhạc thái thường để mua vui cho sứ giả. Trần Quốc Tuấn xem đó là một điều nhục nhã.

· Thái ấp: phần đất vua Trần phong cho các vương hầu.

· Ðặt mồi lửa dưới đống củi nỏ: từ câu văn trong Hán Thư (phù bão hỏa, thố chi tích tân chi hạ nhi tẩm kỳ thượng, hỏa vị cập nhiên nhân vị chi an. Ôm mồi lửa, đặt dưới đống củi rồi nằm lên trên, lửa chưa kịp cháy vẫn cho là yên.)

· Kiềng canh nóng mà thổi rau nguội: xuất xứ từ một câu văn trong Sở Từ trừng ư canh nhi xuy tê hề. Người bị bỏng vì canh nóng, trong lòng đã e sợ sẵn, dù gặp rau nguội đi nữa, cũng vẫn thổi như thường.

· Bàng Mông: danh tướng đời nhà Hạ, có tài bắn cung trăm phát trăm trúng.

· Hậu Nghệ: một nhân vật bắn cung giỏi nữa trong thần thoại Trung Quốc.

· Cảo Nhai: nơi trú ngụ của các vua chư hầu khi vào chầu vua Hán ở Trường An.

· Mãi mãi vững bền: nguyên văn chữ Hán là vĩnh vi thanh chiên. Sách Thế Thuyết chép chuyện Vương Tử Kính đêm nằm ngủ thấy bọn trộm vào nhà sạch sành sanh vét mọi vật. Ông từ tốn bảo chúng rằng: cái nệm xanh (thanh chiên) này là đồ cũ của nhà ta, các ngươi làm ơn để lại. Tác giả dùng điển tích này để chỉ những của cải được lưu truyền từ đời này sang đời khác.

· Binh Thư Yếu Lược: tức Binh Gia Diệu Lý Yếu Lược, nay đã thất truyền. Tác phẩm với đầu đề tương tự được lưu truyền hiện nay không phải là văn bản thực thụ, trong đó có vài đoạn chép các trận đánh thời Lê Nguyễn sau này.

· Dẹp yên nghịch tặc: nguyên văn chữ Hán là bình lỗ chi hậụ Các dịch giả Dương Quảng Hàm, Trần Trọng Kim đoán Bình Lỗ là tên đất ở đâu đó vùng Phù Lỗ thuộc tỉnh Vĩnh Phú ngày nay. Ở đây, chúng tôi theo Ngô Tất Tố và Phan Kế Bính dịch thoát là bình định nghịch tặc nói chung.



Nếu Facebook page của bạn gần đến con số 5.000 FAN

Phanblogs Nếu Facebook page của bạn gần đến con số 5.000 FAN, ấy là lúc bạn nên delete mẹ nó cái Facebook page ấy đi !!

Tự sự của FBer: Hieuorion
--------------------

Chuyện là thế này:

Mình là một trong những người tham gia Facebook đầu tiên của VN - khi cộng đồng còn đang mải mê với Yahoo 360.


Và mình cũng là admin là admin của vài page khủng trên Facebook:http://www.facebook.com/hanoi... (68.000 FAN),http://www.facebook.com/hanoitat.... (70.000 FAN)... và đó là lý do Facebook của mình chỉ trong một thời gian ngắn đã vượt nhanh đến cái con số 5.000 friend (số cao nhất cho phép của Facebook)
Con số 5.000 friend nó là cả một thế giới thú vị:

Mình có thói quen đọc tin tức HOT do mọi người chọn lọc bằng cách vào Trang Chủ (home), 5000 thằng nó chọn tin hay cho mình xem thì hay quá rồi còn gì (Vnexpress cũng ko hay bằng): Cái gì báo mạng chưa có - nó đã có, cái gì báo mạng bị cấm đăng - nó cũng có...

Rồi thì thay bằng những khuôn mặt cũ rích bao năm zời vẫn vậy của đám bạn bè, trên Facebook mình tha hồ ngắm gái đẹp... muôn hình vạn trạng...

Rồi thì với mỗi bài viết, kể cả dở, kể cả hâm, kể cả post nhầm... đều có hàng chục hàng trăm like, và rất nhiều comment... > thích quá còn gì nữa...

Công nhận là hiệu quả (hay hậu quả) của việc Full Friend đó nó đem lại cho mình khá nhiều cái "Danh", cái "thú", cái "oai", cái "sướng"... Mình đã hiểu tại sao cái bọn Vua chúa hồi xưa nó hay tuyển nhiều bọn hoạn quan xung quanh chỉ để thốt ra câu nào đó là có một dàn thằng phụ hoạ theo... (cái này về sau sẽ cố vấn cho cu Đạt một tool tự động like hay vỗ tay cho phần mềm mạng xã hội )

Rồi thì không phủ nhận là từ con số 5.000 đấy đã đem lại cho mình thêm khá nhiều bạn mới - nhưng ngược lại: nó cũng làm mình càng ngày càng xa dần những người bạn cũ, không biết họ đang làm gì, đang nghĩ gì...
-----------

Một ngày đẹp zời, vì một số lý do , cái User Page đấy bị Close. 5.000 conect đi tiêu cùng với hàng vạn bài viết, ảnh, video, comment, like... tích cóp và tự hào...

Vội vàng lôi cái tài khoản phụ này ra để thực hiện nốt một số trao đổi quan trọng dang dở...

Đầu tiên mình thấy hụt hẫng...Tiếc nuối, cay cú, bức xúc, buồn bã... (chỉ 15 phút đầu tiên)

Sau đó thấy lòng nhẹ bẫng, không phải lo lắng tò mò là chúng nó đang comment gì ở trên cái Facebook chết tiệt này... Việc đầu tiên là mình ra Panacea và cafe cùng với Tùng Rick - và thú thực là ra hàng đống ý tưởng hay ho... Sau đó về Tattoo Club chơi đàn... chiều về nhà Vẽ, tối rủ Bông chua và Trang mốc đi lang thang... << Một ngày thực sự thích thú...

Phát hiện ra rằng mọi kết nối, mọi tài khoản online đều rất mong manh, nó có thể mất đi bất kỳ lúc nào...

Phát hiện ra rằng cuối cùng thì những kết nối thực sự (analog) luôn là thứ giá trị và bền vững hơn những kết nối online (digital)

Và phát hiện ra rằng cái mớ giá trị ảo kia khi mình tạo ra nó, dần dần nó sẽ tạo ra mình, nhào nặn mình thành một con người ảo theo nó...

Chợt nhớ ra là lý do tại sao thi thoảng mình vẫn lao lên HO - đi một vòng ngắm nhìn những khuôn mặt của những Đồng Đội cũ, chui vào phòng "thu âm hộ" trò chuyện với anh Trương Quý Hải, thi thoảng mình vẫn vứt điện thoại ở nhà để lao đi cafe với mấy đứa bạn mặt cũ rích mà mình chán ngấy... > ấy là mình thèm khát cái cảm giác kết nối Analog...

+ Sử dụng lại cái Facebook với số Friend chỉ bằng 1/10 số cũ, chợt thấy gần gũi hơn bao nhiêu, chợt thấy đây mới thực sự là Page của mình... Vào phần Home (trang chủ) thấy những cập nhật của những người thân quen... mới giật mình nhận ra sự khác biệt của cái Facebook kia với Facebook này: Cái kia, nó giống như mình đi làm cave ấy: luôn là mua vui với tất cả thiên hạ (trong đó dĩ nhiên có cả người quen)... những cái mình được khi đóng facebook lại thì lại là sự thở hắt ra nhẹ nhõm - giống như một em cave hoàn lương - dĩ nhiên sẽ không sôi động bằng, không sướng bằng... nhưng rõ ràng là "nhẹ nhõm" hẳn đi...

Thế nên, tóm lại là Facebook của bạn nếu chỉ 15 friend, thì cũng đừng vì thế mà add thêm những cái mặt lạ hoắc làm gì nữa...

Trừ khi đó là "Công cụ" của bạn để lợi dụng sự Digital Conect này thực hiện những ý đồ cá nhân - nhưng hãy cẩn thận vì biết đâu chính bạn đang là "công cụ" của "nó"

Nếu như ta không có những thứ ta yêu, thì hãy yêu những thứ ta có...


Xã hội ngày càng tàn nhẫn hơn?

Phanblogs
Và người ta vỗ tay khi tòa tuyên án tử hình…
Rất nhiều tin bài như thế để thấy một diện mạo khác của xã hội chúng ta đang sống. Một xã hội có thể đã mang lại sự no đủ cho một số người, nhưng thiếu hẳn lòng trắc ẩn. Một công chúng khao khát sự trả thù. Một đám đông sẵn sàng thay mặt luật pháp để hè nhau đánh chết, đốt xác một người trộm chó. Một đám đông thèm thuồng những tin “nóng” để thoát ra khỏi sự nhàm chán. Và cuối cùng, những người đưa tin – phóng viên với sự “nhiệt tình” đến mức chà đạp lên những giá trị sống căn bản.
Cái ác không chỉ là tội sát nhân, nó còn biểu lộ qua sự hiếu kỳ, hả hê của công chúng. Gương mặt của cái ác cũng hiện rõ qua hành vi tác nghiệp phi nhân của báo chí mà nụ cười của người phóng viên đó là tiêu biểu.
Điều tôi muốn nói ở đây, đó là hành động vỗ tay theo kiểu bầy đàn của báo chí sau khi tòa tuyên án phạm nhân, về bản chất, nó chẳng khác nào hình ảnh đám kền kền chầu chực để rỉa xác.

Hơn nữa, báo chí với một thứ quyền lực không tên đã cố tình tạo thêm sức ép lên các phán quyết của tòa. Thỏa mãn sự hiếu kỳ của người xem bất chấp đạo đức, bất chấp suy nghĩ và nỗi đau của những người còn ở lại trong gia đình phạm nhân, là hình thức kinh doanh phi nhân tính của báo chí hiện tại.
Không thể có một xã hội nhân văn khi cái nếp nghĩ đuổi cùng giết tận (hay giết người - đền mạng) vẫn đang được khuyến khích trên mặt báo hàng ngày. Một xã hội man rợ


Tù ở quận

Phanblogs Tù ở quận thì không phân loại an ninh hay chính trị, mà chỉ phòng phạt vi cảnh hành chính hay phòng hình sự mà thôi. Phòng hành chính vi cảnh thì nhẹ nhàng, vào đó vài hôm là về, cá biệt có trường hợp thấy nặng hơn thì quá 3 ngày lại bị chuyển sang phòng hình sự.
Tù ở quận

Phòng hành chính vi cảnh thường ít tù , cho nên rộng rãi và sạch sẽ. Phòng giam nữ thì vi cảnh hay hình sự giam chung luôn cho đỡ tốn diện tích vì tỉ lệ phụ nữ vào đó không nhiều. Cao điểm chỉ đến 5 người là nhiều.

Tù ở phường bị di lên quận  là ngày về hơi mịt mùng rồi, bước chân vào quận đã thấy sặc bầu không khí của tù. Phòng tù cửa sổ có chấn song sắt phi 20, cửa sắt thép lá nặng chịch dày cộp. Những năm 90 đổ về trước trong phòng tù quận không có nhà vệ sinh. Người ta phát cho một cái can nhựa 20 lít, khoét thủng rộng chỗ miệng can, phạm nhân đi đại tiện, tiểu tiện xong đậy cái giẻ lau lại. Phòng 18 mét vuông giam hơn 20 thằng, thằng mới vào nằm sát cái can đó chuyện thường, đang nằm có thằng nào nó có như cầu lại phải đứng dậy để nó có chỗ đi. Cứ khoảng 9-10 giờ trưa thì cán bộ mở cửa phòng cho tù đi tắm và đổ can vệ sinh, nháo nhào khoảng 5 hay 7 phút lùa vào, vì không có gầu múc kịp tranh nhau có thằng phải ké người vào thằng đang dội để được ướt người giải nhiệt.  Trời mùa hè , phòng chật nằm, ngồi san sát nhau,hơi người, hơi nóng và hơi cứt đái trộn lẫn ngập ngụa đặc sệt, chỉ mong có thằng nào đi cung cái cửa sắt mở toang ra đôi chút không khí bên ngoài sân lùa vào là tranh nhau hít như cá ngộp nước.

Bây giờ sửa lại nhưng chỉ thêm được nhà vệ sinh bên trong, còn đâu lại tối tăm hơn vì khoảng không làm sân đã bị tận dụng làm tầng nữa cho cán bộ làm việc. Phòng tù tối tăm , ẩm ướt không thấy ánh sáng mặt trời. Cán bộ trông tù ở quận không phải là cán bộ trại giam cục V26 đào tạo, mà cán bộ công an quận bị kỷ luật hay kém năng lực hoặc không mầu mè gì mới phải đi trông tù, cho nên cũng lắm loại  '' cao ba nhá'', tính khí thất thường. Gặp hôm buồn bực chuyện gì cho nghỉ tắm, chỉ đi đổ can vệ sinh.

Bắt đầu ở quận là có chuyện đầu gấu, cướp đồ tiếp tế. Lúc nhận quà quản giáo gọi thằng nào có quà ra đứng cửa sổ tuồn vào cho nhận, bọn đầu gấu xúm quanh trước mặt quản giáo ra vẻ giúp đỡ chuyển quà vào cho nhanh, nhưng cái gì ngon lành chúng chuyển về vị trí của chúng luôn. Biết điều thì nhận lại những gì chúng bớt cho, nếu không đêm sẽ bị lấy mất hết hoặc bị đánh hội đồng giữa đêm, quản giáo có vào thì cũng không biết ai, mà biết ai thì quản giáo có khi chỉ nhắc nhở, dọa vài câu rồi bỏ đi.  Tù ở quận đi cung hay bị cán bộ điều tra đánh nhất, vì cán bộ trông tù và cán bộ điều tra cùng quân số ở quận biết nhau. Không như ở trại giam thành phố bộ phận cán bộ trông tù riêng biệt, tù ở thành phố đi cung mà bị đánh về kêu cán bộ trông tù, lập tức cán bộ sẽ đưa đi bệnh xá khám, làm biên bản, lỡ tù có chết hay làm sao thì còn trách được trách nhiệm. Chứ ở quận thì kiểu cán bộ bỗ bã thân quen nhau, nên nhiều tù đi cung bị đấm móc ngược vào bụng, mạng mỡ, mỏ ác là chuyện thường.  Nhất là những thằng tù lần đầu mà lại ngoan cố là hay bị cán bộ cho ăn đòn nhất, vừa đánh vừa đe dọa tao cho mày vào khung này, khoản kia, điều nọ mày tù rũ xác. Cái khoản đe dọa tinh thần này còn khiếp hơn là đánh đòn, nhất là ngón bắt nọn, trộ như thằng kia nó khai mày thế này, hay tao biết chỗ nọ. Rồi lại xuống giọng hứa hẹn nếu mày nhận hay khai thì sẽ về thôi, tội mày lần đầu, việc này cũng chả có gì chỉ cảnh cáo, án treo. Đang như thế lại có cán bộ khác mặt mũi ngầu tợn, hung dữ đi vào túm tóc như muốn đánh chết luôn, cán bộ kia giả vờ can ngăn nhưng cũng để cho phạm bị ăn một hai đòn thật mạnh để phạm nghĩ may có ông này can không ông kia đánh chết. Còn thủ đoạn hơn là khi cán bộ điều tra đưa phạm về buồng, còn đứng cửa chửi vào câu, như thể báo cho bọn đầu gấu bên trong biết là thằng này đang bị cán bộ ghét,chúng mày cứ việc chăm sóc nó cho tao.

Cái giống dân đã hèn, bọn tội phạm lại còn hèn hơn. Chỉ chăm chăm dựa hơi cán bộ, kể cả thằng tù gấu cũng phải mượn hơi cán bộ như thế. Ở xã hội như chuyện anh Cù Huy Hà Vũ, anh ý làm những gì thanh thiên bạch nhật, đơn kiện, khiếu nại, phỏng vấn bao lâu nay, chả đứa nào nói anh ý phản động. Nhưng khi anh vừa bị bắt là một lũ lao nhao, nhất là bọn báo chí, thế mới biết là người ta ưa nịnh theo cường quyền không phải vì yêu cường quyền mà chẳng qua vì tâm lý nhỏ nhen muốn đạp người khác, hành hạ người khác để chứng tỏ mình sung sướng hơn. Như trong tù cũng vậy, thằng tù khổ rồi nhưng cách tìm hạnh phúc của nó là thấy thằng khác khổ hơn mình. Mình bị đánh ít thì mong thấy thằng khác bị đánh nhiều hơn, mình đói ít mong thằng khác đói nhiều hơn. Tính cách này các nhà xã hội học thường né tránh, nhưng ở xã hội đầy rẫy, còn nếu như các nhà xã hội học vào tù một ngày sẽ thấy tính cách đó được rõ ràng, cụ thể đến mức họ sẽ không né tránh nổi. Tính cách này sẽ được viết thẳng thắn trong bài viết khác, còn giờ quay lại chuyện tù ở quận tiếp.

Tiếp tục chuyện cán bộ điều tra, có lần có hai cán bộ điều tra quận nói chuyện với nhau.

- Năm rồi tôi làm hai vụ, án đều 6 năm hết, vừa đủ chỉ tiêu, giờ nhàn rồi.

Các bạn nghĩ gì khi nghe câu chuyện mà tôi không hề thêm bớt một chữ nào, có lẽ thêm hay bớt chỉ là dấu phẩy tôi đặt không đúng lắm. Từ câu chuyện này có thể rút ra một điều là các cán bộ điều tra luôn đặt trong tâm làm sao khai thác thật nhiều, đưa nhiều đối tượng vào tù, án thật nặng, dễ hiểu vì nghề nghiệp của họ đòi hỏi là vậy. Cho nên chuyện khai đi chú cho mày về, tội mày nhẹ hay án mày chỉ án treo là chuyện rừng mơ của Tào An Man ( nhớ là  Man chứ không phải Tháo ) trong Tam Quốc Chí, chứ ở đời này, nhất là cán bộ điều tra thì nên cân nhắc khi trả lời.

Cơm ở quận cũng khá sạch sẽ, có thịt kho, canh rau, cơm trắng, mỗi tội không nhiều lắm. Mà buồng chật chội, vệ sinh là cái can, ăn nhiều làm gì lại khổ. Hàng tuần có thằng bên viện kiểm sát qua xem hồ sơ, mỗi lần như thế là phạm nhân rất hồi hộp, tên viện đó cầm tập hồ sơ đứng cửa sổ đọc tên từng phạm, đến thằng nào thằng đó dạ một tiếng thò ra cho nó nhìn mặt. Chuyện hồ sơ thế nào chắc phải có mấy cơ quan nghiên cứu kỹ rồi, nhưng cái kiểu thằng viện kiểm sát quận nó làm như là chuyện tha hay giữ quyền của nó, hay kiểu như quan lớn ngày xưa, có quyền sinh sát trong tay. Nó đọc thằng A , thằng A nó đầu ra thưa, nó nhìn mặt rồi phán

- Mày lại lần nữa rồi, cho mày đi tù nhé. Chuẩn bị đi.

Đến thằng khác nó nhìn mặt mũi rồi nói

- Tao cho mày ở lại đây xem mày muốn về hay đi tiếp.

Trông lúc đó thằng viện oai, những thằng tù đầu nhìn nó không chớp mắt, cứ như lời nó ban ra là định đoạt sinh mệnh người ta theo ý thích của nó. Thực ra nó cũng chỉ là thằng nhân viên quèn của viện kiểm sát quận sai sang đưa hồ sơ quyết định xử lý cho nơi giam giữ. Nó nhân thể diễn trò, cầm tập hồ sơ đập đập, nhìn mặt phạm như ra vẻ cân nhắc cho về hay đi tiếp. Có thằng phạm nhân tù nhiều nó biết , từ trong buồng nó chửi vọng ra.

- Đm để thì là hòn đất, nặn thành ông tượng, oai đéo gì.

Thằng viện nghe thấy , hùng hổ xông sát vào cửa sổ buồng quát

-  thằng nào nói gì , thích chết à

Bên trong mấy thằng phạm chửi.

- Nói cái đm mày.

Thằng viện tức đi đến chỗ buồng quản giáo, ra vẻ như sắp làm gì. Bọn phạm bên trong nói

- Đm làm trò, đố nó dám mở khóa vào đây.

Đúng như thế thật, quản giáo cũng chả hơi đâu mở khóa cửa phòng tù vì cái lý do đâu đâu, thằng viện chỉ gọi quản giáo ra đứng cạnh để nó đọc hồ sơ tiếp.

Thằng viện đọc hồ sơ phân loại xong, hôm sau sẽ có xe từ trại giam thành phố xuống đưa một số tù ở quận đi tiếp, một số về, một số ở lại thêm thời gian xem xét. Những thằng đi lên xe ô tô lúc này đã xác định con đường phía trước sẽ còn dài, tranh thủ viết thư về nhà, vì lên trên càng cao càng khó thư từ hơn. Đêm trước khi sắp đi, thằng nào cũng hiền lành hẳn đi, vì chúng phải ngẫm nghĩ quãng đời tiếp theo trong trại giam, ở quận này là đại ca, nhưng biết đâu lên trên trại giam thành phố, vào buồng không có anh em, bè bạn thì lại thành '' con rận'' để thằng khác hành hạ.

Sáng hôm sau những thằng phải chuyển đi được đi trước, quần áo, khăn gói lếch thếch hai thằng chung một còng số 8 lên xe. Có thằng ai oán.

- Đm tưởng nhà lo thế nào, ai ngờ lên thành phố

Thằng bên cạnh an ủi.

- Thì lên thành phố lo trên đấy có sao.

Thằng đi sau đế vào..

- Quận còn đéo lo được, lại nói chuyện chạy ở thành phố.

Bọn chuyển đi thành phố xong, đến bọn được tha về, con số này thường không nhiều, chiếm tỉ lệ khoảng 1/10. Những thằng về chạy tíu tít các cửa buồng để nhận thư gửi hộ cho thằng khác về nhà. Ra cửa vẫy tay

- về nhé về nhé anh em ở lại cố gắng.

Có thằng ở lại gọi theo

- Về mai lại vào nhé, anh em nhớ lắm.
- Thôi đéo vào đâu, sợ lắm rồi

Nói thế, nhưng khối thằng giam mấy ngày ở quận  vừa về lại vào ngay, nhất mấy thằng đua xe cả đánh bạc thì thường xuyên.


Câu chuyện của nhện

Phanblogs Câu chuyện của nhện

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.

Phanblogs Câu chuyện của nhện

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”
Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”
Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”
Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!”

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.


Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta?

Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng:
“Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Thế gian cái gì quý giá nhất?

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta.
Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

 “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…

Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?
“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”
Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm…


Quả báo không phải không đến mà là chưa đến

Phanblogs Chia sẻ của người cung cấp suất ăn cho trường tiểu học Thưa quý vị độc giả, tôi chính là người từng cung cấp suất ăn cho một số trường tiểu học và tôi cũng quen biết nhiều cơ sở đã và đang làm việc này, rất hiếm suất ăn của các cháu có giá trị bằng số tiền phụ huynh nộp vào. Các nhà cung cấp như chúng tôi ăn lãi rất ít, một suất 15.000 đồng thì cũng chỉ lãi được 2.000 đồng. Bởi chúng tôi bán số lượng lớn (hơn 1000 suất / ngày), và cũng cần phải cạnh tranh giữ mối làm ăn nên không dám lãi nhiều. Hiện nay tôi đã chuyển sang làm việc khác nên cũng không có gì phải che giấu quý vị những “bí mật nghề nghiệp” của chúng tôi.




Cũng giống như nhiều công ty dược phải trích hoa hồng cho bác sĩ để bán thuốc hay các công ty vật tư y tế trích hoa hồng cho viện trưởng, viện phó để giữ mối bán hàng vào bệnh viện. Chúng tôi, các nhà cung cấp suất ăn cũng phải cạnh tranh khốc liệt mức % hoa hồng chi cho hiệu trưởng. Nhà cung cấp nào "cắt máu" cao hơn sẽ được hiệu trưởng lựa chọn, nhưng cũng phải có họ hàng hoặc có quan hệ dây dưa quen biết nữa. Nhiều khi chỉ chênh nhau 500 đồng đã mất mối rồi. Vì thế chúng tôi phải chi tối đa mức có thể cho hiệu trưởng thì mới bán được hàng.




Nếu không phải cạnh tranh % hoa hồng cho hiệu trưởng thì suất cơm chúng tôi bán ra cho các cháu với giá 15.000 đồng rất ngon. Bao giờ cũng có 3 món ăn và 1 món tráng miệng: món thịt hoặc cá, món chiên hoặc xào (khoai tây, ngô, trứng) và món canh rau nấu và món tráng miệng.




Ví dụ khi chúng tôi làm suất ăn 15.000 đồng cho một trường tiểu học dân lập cao cấp (hiệu trưởng không lấy hoa hồng) như sau: một muỗng thịt bằm sốt cà chua (5.000 đồng), trứng cuộn chiên (2.500 đồng) có hôm là khoai tây chiên, ngô ngọt chiên giòn…, canh 2.000 đồng (canh ngon đấy ạ, vì nấu nhiều nên tính ra cũng rẻ, các cháu được ăn canh cua mồng tơi, canh rau ngót thịt băm, canh đậu phụ, canh cải nấu tôm, canh xương thập cẩm…) và 1 miếng dưa hấu tráng miệng hoặc chuối, quýt (1.500 đồng) và 2 lưng bát cơm (2.000 đồng). Tổng cộng là 13.000 đồng, thay đổi món ăn thì giá tiền chênh lệch giữa các món nhưng vẫn trong phạm vi số tiền này. Chúng tôi lãi 2.000 đồng /suất. Và như vậy, giá mỗi suất ăn là 15.000 đồng.




Còn khi phải trích hoa hồng cho hiệu trưởng 5000 đồng / suất, chúng tôi đành cắt bớt khẩu phần mỗi suất chỉ còn : Cơm 1.500 đồng (mua gạo xấu đi), tráng miệng 1.000 đồng, canh 1.500 đồng và món mặn 4.000 đồng (thịt, cá, trứng) – không có món chiên, xào. Tổng cộng là 8.000 đồng, chúng tôi vẫn ăn lãi 2.000 đồng. Và như vậy, mỗi suất ăn này có giá 10.000 đồng.




Nạn ăn chặn tiền cơm chủ yếu xảy ra ở trường công lập, các bạn cứ bảo con chụp ảnh suất ăn giống Bella sẽ rõ. Có lẽ tại trường công có sẵn học sinh, không phải cạnh tranh “danh tiếng” và có những hiệu trưởng khi còn đương chức tranh thủ kiếm chác trên mọi cơ hội. Ban đầu chúng tôi “cắt” cho một vị hiệu trưởng 2.500 đồng, được mấy tháng bà hiệu trưởng gọi đến nói “nhà cung cấp X trả chị 5.500 đồng cơ đấy. Nếu bên em không trích được 5.000 đồng thì hết tháng này chị chuyển sang bên kia, chị còn phải chi phí nhiều khoản lắm, em tính toán cho chị… ”. Đấy, nếu quý vị là tôi quý vị sẽ làm gì? Từ chối để mất mối làm ăn hay đành phải chiều theo ý của hiệu trưởng ? Không những trích % hoa hồng trên từng suất ăn chúng tôi còn phải chiều chuộng hiệu trưởng, các ngày lễ tết có quà cáp, phong bì.




Nhìn vào suất ăn trong ảnh của bạn Bella đăng lên mà tôi cảm thấy phẫn uất, đau xót. Suất cơm ấy so với giá chợ ngày hôm nay chỉ đáng giá 7.000 đồng + 2.000 đồng tiền lãi của nhà cung cấp, cứ cho hẳn là giá tổng cộng là 10.000 đồng/ suất. So với giá tiền phụ huynh đã nộp 16.000 đồng/suất thì số tiền bị ăn chặn trên mỗi bữa ăn của các cháu là quá lớn. Họ dùng tiền ăn chặn này để nuôi con mình ư ? Hay để làm giàu, mua xe, mua nhà, mua chức, mua quan ? Hay để mua thức ăn ngon, mua quần áo hàng hiệu cho ra đẳng cấp cao sang ? Tôi được nghe ở đâu đó câu này “quả báo không phải không đến mà là chưa đến”.




Nhìn vào suất ăn của các cháu sao mà thương tâm đến thế! Nga Nga Suất ăn cho con học bán trú - trông thấy mà đau lòng Tôi về nước thăm con được một tuần nhưng trong suốt thời gian đó, cháu luôn muốn tôi nói với bố là: xin cho con không ăn cơm ở trường nữa (cháu hiện sống với bố). Tôi cũng thắc mắc, hỏi cháu thì cháu bảo: “Đồ ăn ít lắm, chỉ cơm với canh là nhiều” (vì được múc thêm). Hỏi bố cháu có để ý việc cháu học bán trú ra sao thì bố cháu chỉ nói chung chung vì đi làm suốt, việc rước và ăn cơm chiều đều nhờ bên cô út, tối bố mới rước về. Tôi hoang mang vì thái độ cương quyết của cháu nên đã tự quyết định đưa điện thoại của mình để cháu chụp lại những bữa ăn bán trú trong trường. Tôi bất ngờ ngay từ hình đầu tiên cháu đem về vì tôi không thể nhận ra đó là món gì?









Suất ăn của con ngày 3/11/2010





Ngày 4/11/2010





Ngày 5/11/2010





Các cháu đang trong tuổi ăn tuổi lớn, liệu suất ăn như vậy có là đảm bảo ? Con tôi đang học tại một trường tiểu học công lập thuộc một quận ở TP HCM.

Một suất ăn cho học sinh ở đó là 16.000 đồng, nếu nhân cho tổng số học sinh bán trú thì đúng là nhà cung cấp “lời to”! Tôi nghĩ: - Vì cuộc sống mưu sinh nên các bậc làm cha làm mẹ phải gởi con ở lại trường nhưng sẽ rất xót xa, đau lòng khi biết các cháu phải ăn uống như vậy. - Cần xem lại “lương tâm” của người hiệu trưởng – người đã trực tiếp ký hợp đồng với nơi cung cấp các suất ăn cho học sinh.




Người mẹ phương xa Bella











Quả báo

Doanh nhân nói về áp lực kinh doanh

Phanblogs

picture

Có nhiều cách để các doanh nhân vượt qua áp lực trong công việc.

Chia sẻ của các doanh nhân với VnEconomy về áp lực và cách vượt qua áp lực trong kinh doanh, nhân Ngày Doanh nhân Việt Nam (13/10)

Chia sẻ của các doanh nhân với VnEconomy về áp lực và cách vượt qua áp lực trong kinh doanh, nhân Ngày Doanh nhân Việt Nam (13/10).

Muốn bơi, hãy dám nhảy xuống hồ

Ông Lê Tiến Trường, Ủy viên Hội đồng Quản trị, Phó tổng giám đốc Tập đoàn Dệt may Việt Nam

“Là doanh nhân, tôi nghĩ chưa thử nghiệm và rèn luyện thì không ai biết mình có chịu được áp lực hay không? Chịu được bao lâu? Áp lực trong kinh doanh là một yếu tố không thể thiếu, nhiều khi nó lại còn là động lực cho đổi mới, và những sáng tạo của doanh nhân.

Cũng giống như tập bơi vậy, trước hết phải vượt qua nỗi ám ảnh sợ sặc nước, dám nhảy xuống hồ bơi đã, rồi lại cũng tập quen dần với việc sặc nước, uống nước bể bơi rồi mới có thể hy vọng biết bơi, biết bơi rồi nếu kiên trì luyện tập mới có thể bơi tốt được.

Vì thế theo tôi hãy bắt tay vào kinh doanh với các ý tưởng của mình đi đã, rồi chúng ta sẽ luyện tập dần với các áp lực của kinh doanh. Nếu không dám bắt đầu biết đâu chúng ta đã bỏ lỡ cơ hội trở thành một doanh nhân tài ba, và tự tay xây dựng cơ nghiệp cho mình.

Tôi nghĩ, doanh nhân hiện đại trước hết cần có một nền tảng kiến thức văn hoá, xã hội phong phú, vận dụng hài hoà cả yếu tố truyền thống và hiện đại trong công việc. Có ước vọng kinh doanh, ước vọng đó có cho cá nhân và gia đình, nhưng trên hết là vì sự phát triển của cộng đồng. Sau đó là cần có kỹ năng nhân sự tốt, biết sử dụng con người. Và cuối cùng là có một hậu phương vững vàng, chia sẽ và giúp doanh nhân cân bằng khi có khó khăn”.

Áp lực hay không là do suy nghĩ của mình

Bà Cao Thị Thúy Nga, Phó tổng giám đốc Ngân hàng Thương mại Cổ phần Quân đội (MB)

"Cùng với sự phát triển nhanh chóng của nền kinh tế, áp lực cạnh tranh trong kinh doanh cũng ngày một gia tăng. Ngân hàng Quân đội nơi tôi công tác luôn cố gắng đảm bảo lợi ích cao nhất cho các khách hàng, để các cổ đông, đối tác và khách hàng có thể xem MB là điểm tựa vững vàng, tin cậy. Trong 3 năm trở lại đây, tỉ lệ gia tăng lợi nhuận của MB luôn đạt trên 70% mỗi năm. Mới đây nhất, theo công bố của một trong ba tổ chức đánh giá tài chính, tín dụng hàng đầu thế giới là Moodys, MB đang xếp hạng thứ 8 trong số các ngân hàng lớn nhất Việt Nam và đứng thứ 5 trong khối các ngân hàng thương mại cổ phần.

Tuy vậy, tôi cũng nhận thấy, áp lực và khó khăn trong công việc cũng là những trải nghiệm thú vị. Nó giúp người lãnh đạo phải tìm cách học hỏi, đủ bản lĩnh để vượt qua; sẽ vững vàng hơn, tự tin hơn và thêm nhiều kinh nghiệm quý giá.

Hơn nữa, tôi luôn tâm niệm một điều “bớt áp lực để tăng hiệu quả”. Nhiều khi, áp lực hay không là do suy nghĩ và nhìn nhận của cá nhân mỗi người. Đó là lý do tại sao tôi nghĩ áp lực sẽ là sức mạnh chứ không phải là rào cản để đạt được mục tiêu cá nhân trong công việc.

Có một quy luật bất biến trong kinh doanh đó là chữ tín. Là nữ doanh nhân nhưng tôi luôn đặt chữ tín lên hàng đầu. Nói như vậy, tôi không giấu diếm rằng có những lúc, tôi thấy hết sức mệt mỏi và chịu nhiều áp lực. Nhưng tôi tin nếu những ai đã làm kinh doanh sẽ hiểu rằng cần phải có thái độ và nhìn nhận tích cực để giải quyết mọi vấn đề. Tôi tin vào khả năng của bản thân, tôi có niềm tin ở gia đình và bạn bè, người thân. Đó cũng là động lực giúp tôi luôn cân bằng tốt giữa công việc và cuộc sống.

Với nhiều phụ nữ, thành công là được sống hạnh phúc bên gia đình, có những người chỉ cần ổn định công việc, cân đối giữa việc kiếm tiền và chăm lo cuộc sống gia đình. Với nữ doanh nhân, tiêu chí thành công là khá cao. Họ cũng là những người phụ nữ, họ cũng mong muốn giữ được gia đình êm ấm nhưng lại phải dành khá nhiều thời gian để đảm bảo chất lượng công việc, và nhiều khi để có một thành công trọn vẹn, sự hy sinh lại xuất phát từ phía những người làm chồng.

Là một phụ nữ, một đức tính không thể thiếu đó là sự dịu dàng. Đây là yếu tố để giữ gìn hạnh phúc gia đình đồng thời là vũ khí sắc bén trên thương trường. Sự dịu dàng của người phụ nữ đôi khi dung hòa được những căng thẳng và bất đồng trong công việc, đưa đến những thỏa hiệp nhất định có lợi nhất cho các bên.".

Muốn tròn cả thì không thể làm gì được

Ông Tô Nhật, Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn AVINAA


“Làm kinh doanh vừa là nghề, vừa là nghiệp và phải có duyên cơ của người làm chủ mới làm được kinh doanh. Khi đã chọn lựa làm chủ doanh nghiệp thì phải có bản lĩnh, có chí và có tài của người làm chủ để chịu được các sức ép do kinh doanh tạo ra.

Muốn để thành công, muốn để trở thành khác biệt và trở thành một cái gì đó đáng kể thì không có nghề nào không có áp lực cao. Thành công càng cao thì áp lực càng lớn. Áp lực chính là điều kiện để thử chí, bản lĩnh và tài của con người.

Trong kinh doanh, người chủ doanh nghiệp phải giải quyết nhiều mối quan hệ cùng một lúc nên đương nhiên khi ấy tổng hòa cộng dồn lại làm cho các doanh nhân phải chịu áp lực rất lớn. Áp lực này nhiều khi lại do chính bản thân chủ doanh nghiệp đặt ra cho mình do khát vọng, do mục tiêu của bản thân đặt ra.

Áp lực hàng ngày trong kinh doanh do tổng hòa các mối quan hệ trong và ngoài doanh nghiệp tạo ra cũng rất nhiều. Ví dụ, với chúng tôi, hàng ngày phải giải quyết rất nhiều các công việc như lo huy động vốn cho các dự án tiếp tới, lo cân đối tiền ra tiền vào để hoạt động và phát triển, lo giữ chân được những cán bộ giỏi, lo làm sao để quản lý được đội ngũ cán bộ nhân viên cấp dưới không “đánh võng”, không gian lận; lo làm sao để đấu tranh được với các chiêu bài của đối thủ và đi trước các đối thủ cạnh tranh trong việc chiếm lĩnh thị trường; hay lo để ép nhà cung cấp trong việc đạt được mục tiêu của mình; rồi lo tiếp đón hết đoàn kiểm tra này đến đoàn kiểm tra khác… Nói tóm lại có rất nhiều vấn đề phải lo và nhiều khi các mối lo này đến cùng một thời điểm và chủ doanh nghiệp sẽ phải căng mình ra mà giải quyết.

Cách đây khoảng 3 năm, khi đó chúng tôi mới có khoảng hơn 300 cán bộ công nhân viên, khi ấy tôi còn dành được nhiều thời gian đi chơi cùng các cháu và người thân trong gia đình. Hiện nay với 7 đơn vị thành viên và con số cán bộ nhân viên lên tới hơn 1.000 người, lại tiếp tục có nhiều dự án mới được mở ra nên tần suất gặp gỡ với đối tác, với khách hàng, rồi các cuộc họp điều hành cấp dưới nó trở nên dày kín. Chính điều này khiến cho thời gian cho gia đình, người thân và những bạn bè ít đi rất nhiều.

Tuy nhiên, vì đây là khát vọng, là nghiệp và sự đam mê của mình nên những người trong gia đình đều phải chia sẻ và cảm thông, vì họ yêu mình nên cũng rất ủng hộ mình. Còn bản thân những người làm chủ doanh nghiệp thì phải chấp nhận hy sinh, nhiều khi còn bị hiểu nhầm bởi những người thân yêu của mình, nhưng tôi tin rằng cùng với thời gian họ sẽ hiểu mình. Nếu một ai đó muốn tròn cả thì không thể làm gì được cả chứ đừng nói đến chuyện kinh doanh”.

Hãy tranh thủ cả 24 giờ trong ngày

Bà Huỳnh Thị Kim Phụng, Tổng giám đốc Công ty TNHH Phát hành Trường Phát

“Thực tế rằng ở bất cứ thời kỳ nào, trong xã hội nào thì kinh doanh cũng đều chịu áp lực rất lớn. Bất cứ một nhà điều hành, quản lý doanh nghiệp nào cũng chịu nhiều áp lực. Đó là phải làm sao đạt hiệu quả kinh doanh, làm sao đảm bảo cuộc sống cho các cộng sự của mình, làm sao đưa sản phẩm và dịch vụ của mình đến tay khách hàng một cách hiệu quả, làm sao vận hành bộ máy hoạt động trơn tru, cả đến việc cải thiện và kết nối các mối quan hệ bên trong lẫn bên ngoài…

Đứng trên phương diện là người quản lý một doanh nghiệp, mỗi sáng thức dậy, điều mà tôi luôn ý thức trong đầu là tôi đang có hàng trăm cộng sự và làm sao chăm lo tốt cho đời sống của họ … Đây chính là áp lực lớn nhất để thôi thúc tôi phải làm việc, phải luôn định hướng công ty của mình đi đúng quỹ đạo của nó, phải làm mới dịch vụ của mình, đảm bảo uy tín với khách hàng, luôn đồng hành cùng anh em để giải quyết những vấn đề khó khăn nhất.

Bên cạnh đó, kinh doanh không chỉ tạo ra lợi nhuận bằng mọi giá, mà phải đảm bảo đạo đức kinh doanh, văn hóa kinh doanh, phải cân bằng trong cách ứng xử với đối tác, với các cộng sự của mình… Và tôi cũng không nằm trong trường hợp ngoại lệ. Khi xã hội càng phát triển, thì thị trường càng khắt khe thì áp lực trong kinh doanh càng lớn. Vì vậy, tôi đồng ý rằng nếu ai không chịu được áp lực đó thì đừng kinh doanh.

Mỗi người chúng ta đều được ban cho 24 giờ trong ngày, chúng ta sử dụng 24 giờ đó như thế nào? Đối với người làm kinh doanh thì thời gian là vàng, nên thời gian dành cho cuộc sống riêng tư của một doanh nhân thường nhường chỗ cho công việc.

Là một doanh nhân nên tôi thấu hiểu rằng những doanh nhân như tôi thường không sống cho riêng bản thân, không có nhiều thời gian để chăm sóc cho mình, không được sống quá nhiều bằng cảm xúc… Những lúc căng thẳng vì công việc, tự mình phải điều tiết cảm xúc, luôn tranh thủ từng khoảnh khắc thời gian có được để chăm sóc cho gia đình và gắn kết tình cảm với những người thân.

Với tôi, để cân bằng cuộc sống chỉ có một cách duy nhất là tiết kiệm thời gian bằng cách sắp xếp công việc khoa học và tranh thủ những khoảnh khắc được sống trong không khí ấm cúng của gia đình mình”.

Yếu tố gia đình mang tính quyết định

Bà Cao Thị Ngọc Dung, Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Vàng bạc đá quý Phú Nhuận (PNJ)


Lao động của doanh nhân là loại lao động phức tạp, vừa phải có tri thức, năng lực, vừa phải có kinh nghiệm, đồng thời phải có quyết sách đúng lúc mới mang lại hiệu quả cao. Khi đã dấn thân vào con đường kinh doanh rồi thì nam hay nữ đều phải có tố chất sáng tạo, mạo hiểm và óc phán đoán.

Muốn thành đạt, người ta phải có mục tiêu, lý tưởng, và dốc sức để đạt được điều đó. Tinh thần ham học hỏi giúp doanh nhân không ngừng nỗ lực hoàn thiện bản thân. Học có thể bằng nhiều cách, ngoài chuyện học thuật, bạn có thể học từ thực tế công việc, từ các đồng sự, nhân viên của mình.

Để vượt qua áp lực trong kinh doanh, đối với nữ doanh nhân, yếu tố gia đình cũng mang tính quyết định, vì thành công của người phụ nữ trong sự nghiệp sẽ là vô nghĩa nếu không có một mái ấm chờ đợi mình sau những giờ làm việc.

Bên cạnh đó, là sự tận tâm, một tố chất rất quan trọng để thành công. Tận tâm trong công việc, tận tâm với con đường đã chọn, tận tâm với đồng nghiệp, với nhân viên… Sự tận tâm ấy không thể thiếu trong bất cứ bước đi nào của mỗi người doanh nhân.

Mục tiêu của doanh nghiệp là hiệu quả kinh doanh, là lợi nhuận. Và để đạt được mục tiêu này, doanh nhân tất nhiên phải đối mặt với nhiều mâu thuẫn, còn mâu thuẫn và đối kháng như thế nào thì nó tùy thuộc vào từng người, hoàn cảnh.

Riêng với tôi, để đạt được mục tiêu này, tôi cho rằng đối mặt với mâu thuẫn là để phát triển, để đổi mới. Tuy nhiên mâu thuẫn trong cuộc sống cá nhân, gia đình, và lợi ích của cộng đồng, của xã hội thì không tồn tại trong cuộc sống của tôi cũng như tại PNJ.

Bởi vì ngoài nỗ lực, tôi thấy mình may mắn khi sinh ra trong một gia đình không phải lo toan. Trong khi nhiều người đồng trang lứa phải bươn chải, vật lộn với cuộc sống cơm áo, tôi có thể dồn sức cho doanh nghiệp của mình. May mắn nữa là tôi được chồng (ông Trần Phương Bình, Tổng giám đốc DongA Bank - PV) trợ giúp. Chồng tôi vừa là người bạn học, bạn đời, vừa là người đóng vai trò quan trọng vào thành công của PNJ từ những ngày đầu thành lập đến nay. Ông ấy giúp tôi kịp thời giải quyết những khó khăn, vướng mắc để doanh nghiệp lớn mạnh. Chồng và các con rất hiểu chuyện, thông cảm và ủng hộ công việc của tôi.