BÊN NGOÀI BỨC TƯỜNG
Dưới ánh mờ của một buổi chiều lặng, bên ngoài một bức tường lớn dẫn vào ngôi nhà ấm cúng của người đang sống, có những bóng dáng đứng chờ. Họ đứng ở ngã ba, ở giao lộ, hoặc ngay trước cánh cổng, như những người lạc mất mái nhà xưa và mong mỏi được trở lại. Bên trong, một bữa tiệc thịnh soạn diễn ra, tiếng nói cười và thức ăn đầy đủ. Không một ai nhớ đến những kẻ ở bên ngoài tường. Sự lãng quên ấy không phải do vô tâm, mà vì nghiệp cũ đã khiến những chúng sanh ấy chẳng thể bước vào nơi an lạc ấy nữa.
Đức Phật kể câu chuyện này để nhắc người còn sống nhớ nghĩ đến thân bằng quyến thuộc đã khuất, đến những chúng sanh đang chịu cảnh thiếu thốn. Khi dâng một món ăn thanh tịnh, đúng thời, người thực hành chỉ cần khởi một niệm nhẹ:
“Con xin gửi món này đến bà con quyến thuộc, mong họ được bình an.”
![]() |
| KINH BÊN NGOÀI BỨC TƯỜNG |
Khi lời hồi hướng khởi lên, những ngạ quỷ có duyên từ quá khứ sẽ tìm về. Họ hoan hỷ trước tấm lòng được gửi đến, và đáp lại bằng những lời chúc lành. Nhờ chút phước được chia, họ tạm no đủ và mong cho người đã nhớ đến mình được sống lâu, được an ổn. Trong cảnh giới của họ không có đất để trồng trọt, không có gia súc để nuôi, cũng chẳng có buôn bán để đổi chác. Nếu rơi vào cõi ngạ quỷ, họ chỉ có thể sống nhờ vào sự bố thí được người thân hồi hướng. Bởi vậy, lời dạy ví việc bố thí như nước chảy từ đỉnh đồi xuống đáy vực: dòng nước ấy luôn tìm đến nơi thấp nhất, mang lại lợi ích cho những ai đang thiếu thốn nhất. Công đức cũng vậy. Khi được tạo ra từ thế gian này và được hồi hướng đúng cách, nó đến được với những chúng sanh đang chờ đợi bên ngoài bức tường an lạc kia.
Đức Phật nói rằng người từng giúp ta, từng có duyên với ta, dù hiện giờ ở đâu, vẫn xứng đáng được nhớ đến. Bố thí và hồi hướng là cách duy nhất giúp họ bớt khổ. Khóc than, thương tiếc, hay giữ mãi nỗi đau trong lòng chẳng giúp được gì. Chỉ có việc làm thiện, nhất là cúng dường đúng pháp, mới đem lại lợi ích lâu dài. Khi phước lành ấy được hồi hướng, thân quyến nơi cảnh giới tối tăm cũng được nhờ chút ánh sáng. Người làm việc thiện thì được bồi đắp phước đức, còn chư Tăng - những người gìn giữ Chánh pháp - có thêm sức để tiếp tục con đường giải thoát.
Kinh Ngoài Bức Tường hiện lên như một lời nhắc đầy từ bi. Hình ảnh “bên ngoài bức tường” tượng trưng cho sự thất bại của những ai lười biếng tích lũy phước lành. Đó là ranh giới giữa một bên là an lạc, một bên là khổ não. Bài kinh không nhằm hù dọa, mà để người nghe thấy rõ hậu quả của việc buông thả đời mình, không vun bồi điều thiện. Thật tinh tế khi ngay sau đó, Chư tăng đặt Kinh Bảo Tàng cùng trong tập kinh - bài kinh nói về sự ưu việt của đức hạnh. Một bên chỉ ra thất bại do thiếu phước, một bên nêu lên sự thành tựu nhờ công đức. Hai bài kinh soi chiếu lẫn nhau, như hai mặt của một tấm gương giúp người tu nhận rõ con đường mình đang đi.
Dù lời kinh nghe có vẻ nghiêm khắc, mục đích của nó là đem lại phước lành cho muôn loài. Nó nhắc rằng chỉ tránh ác thôi chưa đủ; người muốn thoát khỏi khổ đau còn phải chủ động gieo thiện nghiệp. Nếu không, cuộc đời dễ rơi vào cảnh “ngoài bức tường”, thiếu cả duyên lẫn sức để tiến xa hơn trên con đường giải thoát.
Khi đọc đến đây, tâm người con Phật như được đặt trước một cánh cửa. Một bên là sự trì trệ, thiếu phước, khổ đau như những bóng dáng chờ đợi bên ngoài tường; bên kia là sự tinh tấn, biết tạo phước, biết nhớ nghĩ đến người đã khuất và đến cả chúng sanh đang cần giúp đỡ. Cửa mở về phía nào, là do mỗi người tự chọn trong từng hành động nhỏ của mình.
-Nguồn: tổng hợp để tự học. Không có giá trị tham khảo.
-Nguồn tham chiếu:Tiểu Bộ Kinh. Tiểu Tụng. 7. Kinh Ngoài Bức Tường
https://suttacentral.net/kp7/vi/minh_chau?lang=en...
ghi chú: 171
#Tư #Ý #Bi
Xem thêm:
Sách đọc nhiều
Bài đọc nhiều

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Vui lòng viết Tiếng Việt. Có dấu.
Nhận xét luôn luôn được kiểm tra trước khi xuất bản. :). Vì vậy bạn đừng cố SPAM
Cảm ơn bạn