Search

4.1.26

DUYÊN HỆ

DUYÊN HỆ


Tiếng Pàli của lý Duyên khởi hay Duyên sinh là "Paticcasamuppàda", còn được dịch là "Tùy thuộc Phát sinh", tiếng Anh là "Dependent Origination". Thuyết nầy bao gồm 12 thành tố, nên cũng được gọi là Thập Nhị Nhân Duyên.
Trong Tăng Chi Bộ, chương 10 Pháp, kinh số 92, Đức Phật giảng cho ông Cấp Cô Độc:

"Ở đây, này Gia chủ Cấp Cô Độc, vị Thánh đệ tử quán sát như sau:

Do cái này có, cái kia có.
Do cái này sinh, cái kia sinh.
Do cái này không có, cái kia không có.
Do cái này diệt, cái kia diệt."

DUYÊN HỆ
DUYÊN HỆ


----
Trong Trường Bộ, kinh số 15, Ðức Phật có dạy ngài Anandà rằng: "Nầy Anandà, giáo pháp Duyên Khởi rất thâm sâu, thật sự thâm sâu. Chính vì không thông hiểu giáo pháp này mà thế gian giống như một cuộn chỉ rối ren, một tổ chim, một bụi rậm lau lách, và không thể thoát khỏi các đọa xứ, cõi dữ, phải chịu khổ đau trong vòng luân hồi sinh tử." Trong một đoạn kinh khác, thuộc Trung Bộ 28, Ngài dạy rằng: "Ai hiểu được lý Duyên khởi, người ấy hiểu Pháp; và ai hiểu được Pháp, người ấy hiểu lý Duyên khởi".

Cho nên, giáo lý Duyên khởi là một giáo lý tinh yếu, thâm sâu, quan trọng, không phải dễ dàng thực chứng và thông hiểu. Là một phàm nhân cư sĩ còn đang tu học, ở đây, chúng tôi chỉ có thể trình bày tóm tắt sơ lược theo kiến giải thô thiển của mình.

Bình Anson, Perth, Tây Úc, tháng 8-2004

nguồn: https://www.budsas.org/uni/u-vbud/vbpha560.htm Ẩn bớt




Xem thêm:
Sách đọc nhiều
Bài đọc nhiều

28.12.25

BÊN NÀO LÀ THẾ TÔN, BÊN ẤY CON THEO

BÊN NÀO LÀ THẾ TÔN, BÊN ẤY CON THEO


Một buổi sáng yên ả trong thành ở Kapilavatthu, Mahānāma gặp Godhā trên đường. Hai người vốn quen biết nhau lâu, nên vừa gặp đã bước vào câu chuyện quen thuộc về con đường tu tập. Lần này, cả hai xoay quanh một thắc mắc : một vị dự lưu - người đã đặt chân lên dòng Thánh - rốt cuộc cần ba phẩm chất hay bốn phẩm chất?

Godhā thiên về ba. Mahānāma lại cho rằng phải đủ bốn. Cả hai đều có lý lẽ, nhưng càng nói càng nhận ra mỗi người đang đứng từ một góc nhìn khác. Cuộc trao đổi kéo dài mà vẫn không tìm được điểm chung. Cuối cùng, cả hai quyết định:

Thay vì tranh luận thêm, tốt nhất là đến gặp Đức Thế Tôn, bậc Đạo Sư hiểu rõ bản chất của các Pháp. Khi đã ngồi trước Phật, Mahānāma kể lại toàn bộ cuộc tranh luận. Nhưng điều khiến Godhā chú ý không phải là lập luận của Mahānāma, mà là thái độ của ông khi nói đến lòng tịnh tín của mình. Mahānāma thưa:

“Khi con có nghi hoặc về Pháp, thì nhờ y cứ vào Thế Tôn mà đức tin của con được an trú. Thế Tôn là bậc Đạo Sư của con; Ngài giảng dạy cho con.”

BÊN NÀO LÀ THẾ TÔN, BÊN ẤY CON THEO
BÊN NÀO LÀ THẾ TÔN, BÊN ẤY CON THEO




Lời ấy không phải sự tôn sùng mù quáng. Mahānāma từng nhiều lần được nhắc đến như bậc dự lưu, nên niềm tin của ông được đặt trên trải nghiệm và sự chứng nghiệm trong chính tâm mình. Với ông, Thế Tôn không chỉ là thầy dạy, mà còn là thước đo tối hậu mỗi khi có sự bất đồng về giáo pháp. Câu “bên nào là Thế Tôn, bên ấy con theo” chính là lời nhắc nhẹ nhưng rõ ràng rằng ông chọn nương vào sự thấy biết đã tự chứng của bậc Giác Ngộ.

Khi Mahānāma kết thúc, ông cúi thưa:
“Vì vậy, bạch Thế Tôn, đó là tịnh tín của con. Mong Thế Tôn chấp nhận.”

Thế Tôn lắng nghe, rồi nhìn sang Godhā:
“Này Godhā, Mahānāma đã nói như vậy. Ông có điều gì muốn nói không?”

Godhā chắp tay:
“Họ Thích Mahānāma đã nói như vậy, con không thêm gì ngoài lời ‘ lành thay’, ngoài lời ‘khéo nói’.”
...

-Nguồn: tổng hợp để tự học. Không có giá trị tham khảo.
-Nguồn tham chiếu: Chương 55: Tương Ưng Dự Lưu. III: Phẩm Saranàni. 55.23. Godhà hay Mahānāma (3)
https://suttacentral.net/sn55.23/vi/minh_chau?lang=en...
-Nguồn tham khảo: https://www.facebook.com/share/p/1EpbKRe36u/

ghi chú: 171

#Tư #Hành #Tín 



Xem thêm:
Sách đọc nhiều
Bài đọc nhiều