Search

12.10.20

Một ông chủ biết hết các kỹ năng từ làm content, chạy quảng cáo, OKR, làm SEO web

Một ông chủ biết hết các kỹ năng từ làm content, chạy quảng cáo, OKR, làm SEO web… có phải là ông chủ toàn diện? Biết hết những thứ đó kinh doanh có chắc thành công?


Tôi có khách hàng là bà chủ thương hiệu có tiếng về làm đẹp, gặp em lúc nào cũng hừng hực năng lượng. Luôn muốn trở thành đơn vị số 1 thị trường. Tay nghề của em thuộc loại đỉnh nhất Hà Nội, nhưng muốn phát triển thêm mảng truyền thông thương hiệu & nâng cao dịch vụ khách hàng.

Nghĩ rằng làm chủ thì phải quản mọi chuyện. Em đi học đủ thứ. Môn nào mới mới hay hay, thầy nào nổi nổi tiếng tiếng, em đều đến học. Học xong về áp dụng luôn, áp dụng không ổn thì đi học thầy khác. Em cho tôi xem 1 kho tàng slide đủ kiểu, từ chiến lược kinh doanh, chiến lược thương hiệu, chiến lược marketing, OKR các kiểu… được thiết kế rất chuyên nghiệp bài bản và hoành tráng. Tất nhiên chi phí không nhỏ.

Lần đó nghe Em kể đang thuê 1 chuyên gia hàng đầu về chiến lược Marketing, siêu nhân tick xanh uy tín, cả cộng đồng ngưỡng mộ. Tôi nghe thế đành lảng đi, nói chuyện qua quýt rồi về. Bao nhiêu năm đi thực thi các chiến lược của các chuyên gia kiểu này khiến tôi bất giác lạnh sống lưng nổi da gà và kinh nghiệm của tôi luôn là kính nhi viễn chi. Nhìn thấy họ nổi tiếng và giàu có thì thích nhưng làm việc chung thì tôi đứng xa.

Tôi bảo “Trường phái của bên anh hơi khác. Làm thương hiệu là đi từ trong ra ngoài và bắt đầu từ ông bà chủ. Không phải bắt đầu từ các chiến dịch chạy truyền thông hoành tráng!”

“Như vậy lâu lắm! Em muốn chạy phủ trên các kênh luôn. Cả FB, Youtube & Tiktok!”



Thực ra anh em của tôi có thể làm cả, nhưng khi khách hàng đang say men chiến thắng, chuẩn bị 1 tay san bằng tất cả, cân cả thế giới kiểu này, tôi biết chưa đến thời của mình! Nghĩ thế liền lảng chuyện đi, uống vội chai nước lavie rồi 2 anh em chào nhau về.

Bẵng đi mấy tháng. Hôm rồi thấy cô em gọi. Bảo anh Tuấn ơi a Tuấn, em vừa mới thay 1 loạt nhân sự mới rồi. Tôi hốt hoảng hỏi: Ủa Sao thế?

Nhân sự cũ không phù hợp với chiến lược kinh doanh và marketing của em. Bọn nó không thực thi được nên em cho nghỉ hết.

– Em cho nghỉ hay các bạn ấy tự nghỉ?
– Cả 2 ạ! Nhưng em tuyển được đội mới rồi anh
– Ủa vậy chuyên gia tích xanh của em đâu?
– Dạ mất mấy trăm triệu nhưng không ăn thua anh ạ!

Nói thật, tôi thà tin vào anh em chạy Ads, còn hơn tin vào các chiến lược gia marketing ở VN, những người mở miệng ra là hỏi USP, Chân dung, phân khúc, khách hàng mục tiêu? Customer insight? Chiến lược, Định vị?

Nhưng hỏi ngược lại insight của khách hàng đối diện đang nói chuyện với họ là gì thì họ sẽ chịu chết! Nếu như cả những người làm việc trực tiếp với họ, họ cũng không cách nào để hiểu được insight & khiến cho các mối quan hệ đó trở nên tốt đẹp hơn?

Chuyên gia không biết nhạc gì đang hot, phim gì đang hay, trend gì đang nổi, ngôn từ gì đang thịnh hàng thì có nên tin họ hiểu được đám đông mông lung vô định ngoài kia chứ?

Ít ra anh em chạy kỹ thuật sau bao lần thử sai họ cũng hiểu được khá rõ nhân khẩu, sở thích, hành vi và khi không thể tăng ngân sách, hoặc tìm mọi cách nhưng cứ tăng ngân sách là không còn hiệu quả nữa, họ biết rằng dung lượng và thị phần của mình đã chạm ngưỡng, muốn tăng volume lên phải làm cách khác.

Các ông bà chủ đừng chết vì quá ham hiểu biết!

Một ông chủ biết hết các kỹ năng từ làm content, chạy quảng cáo, OKR, làm SEO web… có phải là ông chủ toàn diện? Biết hết những thứ đó kinh doanh có chắc thành công?


Tôi chỉ ước sao ông bà chủ hiểu được sức mạnh đích thực khiến họ kinh doanh được đó là do bản lĩnh và ý chí, máu lửa và quyết tâm, sự đồng cảm, thấu hiểu người khác và khả năng ra quyết định 1 cách đầy nhạy bén nhưng chính xác trong điều kiện thiếu dữ kiện (mà hỏi họ thường nghĩ là ăn may, không có công thức cụ thể nào cả); khả năng xoay sở, vượt khó trong điều kiện nguồn lực thiếu thốn. Đó là tố chất khiến cho họ khác biệt so với các chuyên gia, vì vậy họ mới làm chủ được. Chuyên gia thì không.

Nguyên liệu đầu tiên để làm nên 1 sản phẩm đặc biệt đó là từ tinh thần, tư duy và năng lượng của ông chủ, nếu như không nắm bắt được điều này, thì chuyên gia hầu như không nắm bắt được bất kì điều gì của doanh nghiệp, và họ sẽ không thể nào hòa nhập được với Công ty, chiến lược họ đề ra, dẫu hay cũng sẽ không phù hợp với tính chất, quy mô và đặc thù của doanh nghiệp, dẫn đến chiến lược 1 đằng thực thi 1 nẻo, ông chủ luôn thấy thuê chuyên gia về không hiệu quả, dù chuyên gia đó trình độ có giỏi đến đâu.

Ông bà chủ là vật báu quý giá nhất của doanh nghiệp. Nếu không hiểu điều này thì không thể khai thác được bất kì điều gì của doanh nghiệp. Tôi đã gặp ở rất nhiều nơi, chuyên gia vào tư vấn chiến lược, viết sứ mệnh, tầm nhìn, giá trị cốt lõi, triết lý kinh doanh… rất hay, đúng form mẫu, nhưng lâu dần khi thực thi ông chủ thường ném nó trong tủ kính.

Vậy nên làm thế nào?


Chúng tôi đi bất kì doanh nghiệp nào để xây dựng thương hiệu, việc đầu tiên là tìm cách thấu hiểu và phát triển ông bà chủ. Không chỉ giúp họ phát triển bản thân, mà còn đưa họ lên 1 tầm cao mới, không trở thành KOL được thì cũng nhất định phải trở thành Influencer. Ít nhất là trong lòng nhân sự của họ.

Sau bao nhiêu năm đi support cho các ông bà chủ, chúng tôi hiểu rất rõ rằng, thành bại trong kinh doanh, mọi thứ chiến lược, mô hình, phương thức quản trị, triết lý khách hàng … đều phải được thiết kế xoay quanh cho phù hợp với năng lượng của Ông bà chủ. 

Ông chủ – Công ty – Nhân viên – Đối tác – Sản phẩm – Dịch vụ – Khách hàng đây chính là dòng chảy năng lượng! Muốn lấy khách hàng làm trung tâm ư? Không phải tại Việt Nam và chưa phải lúc này! Nếu ai làm được xin cho tôi gặp mặt?

Xây dựng thương hiệu phải đi từ INSIDE OUT (Từ trong ra ngoài) và luôn xuất phát từ việc LẤY ÔNG CHỦ LÀM TRUNG TÂM. Vì họ là con người như vậy, nên mới chọn nhân viên, sản phẩm dịch vụ, đối tác và khách hàng như thế. Ông bà chủ rời đi, tự nhiên người chủ khác sẽ điều chỉnh lại chiến lược, mô hình, văn hóa, phong cách lãnh đạo thậm chí cả sản phẩm, dịch vụ mới!

Việc tiếp theo là chúng tôi xin làm Admin của Fanpage để theo dõi và tìm hiểu khách hàng. Nếu như có cửa hàng, thì chúng tôi sẽ ngồi ở đó quan sát và trò chuyện.

Tôi có niềm tin chắc chắn rằng, để hiểu khách hàng thì phải đứng ở vị trí tiền tuyến. Nơi nào tiếp xúc với khách hàng nhiều nhất, đó là KÊNH PHÂN PHỐI thông tin và TRUYỀN THÔNG nhanh & rẻ nhất, cũng là nơi để LÀM THƯƠNG HIỆU và BÁN HÀNG hiệu quả nhất.

Nếu như ngay cả nhân viên tư vấn cho khách hàng cũng không cách nào hiểu được khách hàng và truyền tải được giá trị thương hiệu của ông bà chủ, của Công ty. Thì chúng ta đổ tiền vào các kênh khác để phủ liệu có ích gì?

Các ông bà chủ hãy cẩn thận với các chuyên gia chiến lược vẽ vời. Không thể có thương hiệu hàng đầu với đội ngũ 3 tháng 1 lần thay mới.

Sau mấy năm chuyên đi trực Fanpage để tìm hiểu khách hàng, xin đúc kết lại mấy điều giúp ông bà chủ hiểu hơn về cách để xây dựng thương hiệu từ nhân viên, cách để nhận biết 5 loại khách hàng và tương ứng với từng loại đó thì nên định vị sao cho thu hút.

________________________________________________

Tác giả: Phạm Thanh Tuấn

10.9.20

Dân vịt

Phanblogs Dân vịt. Giờ em sẽ viết về dân vịt. Vâng, đây là lần đầu tiên em nhắc đến dân vịt, chuyện thế này.


Em có lần nói với anh là nhà máy nơi em đang làm việc đây có cơ ngơi rộng ơi là rộng, có rừng, có hồ, lại còn gì gì nữa ấy. Thong dong tản bộ thì chả còn gì bằng. Hồ khá to, có dân vịt sống ở đấy, đâu như mười hai chú. Em chả biết mấy chú này tổ chức gia đình ra sao. Có lẽ chúng thỏa thuận nội bộ với nhau thế nào đó, kiểu như chú này thì chơi được với chú nọ nhưng không được chơi với chú kia, nhưng em chưa bao giờ thấy chúng đánh nhau cả.

Dân vịt

Đã sang tháng Mười Hai, băng đã bắt đầu đóng trên mặt hồ, nhưng cũng chưa dày lắm. Ngay cả khi trời lạnh hồ vẫn không đóng băng hết, vẫn còn một khoảnh nước đủ cho dân vịt bơi loanh quanh tí chút. Em nghe nói, khi trời đủ lạnh để băng đóng dày, có vài cô trong bọn em ra đây trượt băng. Chừng đó thì dân vịt (hì, gọi thế nghe cũng lạ, nhưng em quen mất rồi, tự buột mồm ra thôi) sẽ phải đi chỗ khác. Em thì chẳng thích trượt băng, nên em chỉ mong đừng có băng biếc gì hết, nhưng dẫu có mong thì cũng đâu thể được như ý mình. Vùng này mùa đông lạnh kinh người, thành thử một khi đã sống ở đây thì dân vịt ắt phải thích nghi với lãnh thổ chứ.

Dạo này, cuối tuần nào em cũng tới đây giết thì giờ bằng cách ngắm dân vịt. Mỗi lần như vậy, em có thể ngồi hàng hai ba tiếng đồng hồ mà không biết. Ra ngoài trời lạnh là em vũ trang từ đầu tới chân y như thợ săn gấu Bắc Cực ấy: tất lót, mũ, khăn choàng, giày cao cổ, áo khoác lông. Rồi em ngồi hàng tiếng đồng hồ trên một tảng đá, chỉ mình em, hoàn toàn thư giãn, ngắm dân vịt. Thỉnh thoảng em cho chúng ăn bánh mì cũ. Dĩ nhiên ở đây chẳng có ai khác dư thì giờ làm mấy chuyện điên rồ ấy cả.

Chẳng rõ anh Chim vặn dây cót có biết không, chứ vịt là một loài rất dễ thương. Em ngắm chúng chả bao giờ chán. Em không làm sao hiểu được, vì sao ai cũng thích đi đâu đó thật xa hay bỏ tiền xem những bộ phim ngớ ngẩn thay vì dành thì giờ vui với dân vịt. Chẳng hạn như thỉnh thoảng chúng lại vỗ cánh bay lên không trung rồi đáp xuống băng nhưng lại trượt chân, thế là ngã oạch oạch. Y như xem hài kịch trên ti-vi ấy! Xung quanh chẳng có ai khác, thế mà em vẫn cười sặc sụa. Dĩ nhiên đâu phải chúng làm trò để cho em cười. Chúng đang cố hết sức mình để sống cho ra sống đấy chứ, chỉ có điều thỉnh thoảng một cái thôi. Thế mới thật là hay, em nghĩ vậy.

Dân vịt có những cái chân có màng dẹt mầu cam đến là dễ thương, như là chúng mang giày đi mưa nhỏ xíu của trẻ con ý, chỉ có điều chân ấy không sinh ra để đi trên băng, em đoán vậy vì em thấy chúng cứ trượt tới trượt lui suốt, có khi còn ngã phịch mông xuống, chổng cẳng lên trời nữa. Giày ấy ắt là không có núm chống trượt. Thành thử mùa đông thật chẳng phải là mùa vui vẻ gì cho dân vịt. 

Em tự hỏi, trong thâm tâm chúng nó nghĩ gì về băng hay những thứ tương tự. Em dám cá rằng chúng chẳng ghét bỏ gì mùa đông lắm đâu. Nhìn chúng nó em cảm thấy vậy. Xem ra chúng sống cũng khá vui vẻ đấy chứ, dẫu đang mùa đông, có chăng thì thỉnh thoảng chỉ tự càu nhàu: “Lại băng à? Đành vậy thôi…” Em thích dân vịt là còn thích điều ấy nữa.

Hồ nằm chính giữa rừng, từ đâu đến đây cũng xa. Chẳng ai khác (ngoài em ra, dĩ nhiên!) buồn cuốc bộ ngần ấy đường để đến đây vào mùa này, ngoại trừ những hôm thật ấm. Em đi theo lối mòn xuyên qua rừng, giày em nghiến lạo xạo trên lớp băng còn lại từ trận mưa tuyết gần đây. Em thấy xung quanh đâu cũng toàn chim. Mỗi khi em dựng cao cổ áo lên, khăn quàng quấn cổ kín tận cằm, mỗi hơi thở ra là thành bụm khói trắng trong không khí, với một khúc bánh mì tận trong túi, cứ thế men theo đường mòn xuyên qua rừng mà nghĩ về dân vịt, em lại thấy lòng thực sự ấm áp, hạnh phúc, và em chợt nghĩ ra rằng đã lâu lắm rồi mình không thấy hạnh phúc như vậy.

Thôi, chuyện dân vịt thế là đủ.